Summary
Mười một năm sau, Lâm Chiêu nhìn tôi như thể tôi vẫn còn ngồi bàn số ba, hàng cạnh cửa sổ.
Nhưng bây giờ là tiệc cưới của Vương Tuấn.
Tôi đang cầm một ly sâm panh chưa uống.
Anh ta đứng cách tôi sáu mét, vest xám, tóc chải gọn, rõ ràng là người trưởng thành bình thường.
Show more