Chương 2
Cửa tàu mở ra, không khí đêm ùa vào, lạnh và sạch theo cách không khí trong nhà Giang chưa bao giờ sạch được.
Tôi bước xuống.
Bánh vali lăn trên sân ga, tiếng động nhỏ nhưng rõ mồn một trong đêm vắng. Tôi không nhìn lại. Không phải vì tôi mạnh, mà vì tôi đã biết mình sẽ thấy gì: một người đàn ông ngồi yên trong khoang sáng, nhìn ra ngoài bóng tối, và lần đầu tiên trong ba năm, không biết phải làm gì.
Ba phút.
Tàu rít lên một tiếng.
Rồi chuyển động.
Tôi đứng trên sân ga nhìn đèn cuối toa trôi xa dần, đỏ, nhỏ, rồi mất hút sau khúc cong. Trong túi áo tôi, điện thoại nằm im. Không rung. Không sáng.
Tốt.
Ngôi nhà nhỏ cách ga mười hai phút đi bộ. Tôi đã đếm nhiều lần, trong những đêm ngồi dưới sàn bếp nhà Giang và tưởng tượng mình đang đi con đường này.
Tôi bắt đầu bước, vali kéo theo sau, đèn đường vàng đổ bóng dài trên bê tông ướt.
Điện thoại rung.
Một cái, rất khẽ.
Tôi nhìn màn hình và dừng lại giữa sân ga vắng, vì người gọi không phải Giang Tử Hàn.
Số lạ. Mười một chữ số, đầu số không quen. Tôi đứng yên một lúc, ngón tay lơ lửng trên màn hình, cân nhắc giữa việc bắt máy và việc để nó reo cho hết.
Cuối cùng tôi bắt máy, vì tò mò còn lớn hơn mệt mỏi.
– Alô.
– Chị Triệu Vãn Thanh?
Giọng đàn ông, trầm, điềm tĩnh, có phần cẩn trọng như người quen nói chuyện qua điện thoại với người lạ vào lúc gần nửa đêm mà không muốn gây hoảng sợ.
– Ai đó?
– Tôi tên Đường Vũ Phong. Chị không biết tôi, nhưng tôi biết chị vừa xuống ga Vũ Lăng cách đây khoảng bốn phút.
Tôi khựng lại, tay siết chặt quai vali.
– Ông theo dõi tôi?
– Không. Giọng anh ta nhanh, như đoán trước phản ứng của tôi. Tôi theo dõi Giang Tử Hàn. Chị chỉ tình cờ ở trên cùng chuyến tàu với anh ta tối nay.
Gió đêm thổi qua sân ga trống, lạnh dọc sống lưng. Tôi nhìn quanh, sân ga Vũ Lăng vắng đến mức tôi có thể nghe tiếng côn trùng kêu từ bụi cỏ ven đường ray.
– Tôi không hiểu ông đang nói gì. Nếu đây là trò của mẹ chồng tôi để dò xem tôi định làm gì với cổ phần…
– Không phải. Anh ta ngắt lời, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, nhưng có gì đó gấp gáp hơn phía dưới. Tôi là người điều tra độc lập, được một nhóm cổ đông thiểu số của Hàn Thịnh thuê để xem xét báo cáo tài chính ba năm gần đây. Tôi tìm thấy tên chị trong danh sách cổ đông đứng tên, và tôi tìm thấy một điều còn quan trọng hơn.
– Điều gì?
– Phần cổ phần đứng tên chị không chỉ là mười hai phần trăm trên giấy tờ chính thức. Anh ta nói chậm rãi, như cân nhắc từng chữ trước khi thả nó ra. Nó đi kèm quyền phủ quyết đặc biệt đối với một điều khoản trong điều lệ công ty mà rất ít người biết tồn tại. Điều khoản đó được thêm vào tại thời điểm chị kết hôn với Giang Tử Hàn, dưới danh nghĩa của hồi môn.
Tôi đứng bất động giữa sân ga.
Không phải vì tôi ngạc nhiên về việc mình có cổ phần. Tôi đã biết điều đó ba năm nay. Mà vì cụm từ quyền phủ quyết đặc biệt chưa từng xuất hiện trong bất cứ tài liệu nào tôi từng đọc, và tôi đã đọc gần như mọi tài liệu liên quan đến Hàn Thịnh mà tôi có thể lấy được trong ba năm qua.
– Ông có bằng chứng?
– Có. Nhưng không phải qua điện thoại. Anh ta dừng một nhịp. Chị vừa rời khỏi Giang Tử Hàn tối nay, đúng không? Tôi không hỏi để tò mò. Tôi hỏi vì nếu đúng vậy, chị vừa trở thành người duy nhất có thể khiến ba năm điều tra của tôi không đổ sông đổ biển.
Tôi nhìn về phía con đường dẫn đến ngôi nhà nhỏ của mình, đèn vàng trải dài, yên tĩnh, an toàn.
Và tôi nhìn về phía đường ray, nơi con tàu vừa biến mất, mang theo người đàn ông ba năm nay chưa từng hỏi tôi một câu tử tế.
– Nếu tôi đồng ý gặp ông, tôi nói chậm, từng chữ. Tôi cần biết trước, ông đứng về phía ai?
Đầu dây bên kia im lặng một giây, đủ dài để tôi nghe được tiếng xe cộ xa xa nơi anh ta đang đứng.
– Tôi đứng về phía sự thật, chị Vãn Thanh. Và tối nay, sự thật cần chị hơn là chị cần nó.
Tôi nhìn lên bầu trời đêm không sao, hít một hơi dài không khí lạnh sạch của ga Vũ Lăng.
– Được. Nói tôi biết gặp ở đâu.
Đường Vũ Phong hẹn tôi tại một quán cà phê nhỏ mở xuyên đêm, cách ga Vũ Lăng chưa đầy năm phút đi bộ, nằm khuất sau một tiệm sửa xe đã đóng cửa. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt qua khung cửa kính, bên trong chỉ có hai bàn có khách, một bàn là hai người tài xế đêm đang ngủ gật, bàn còn lại là một người đàn ông ngồi quay lưng ra cửa, laptop mở trước mặt.
Tôi nhận ra anh ta trước khi anh ta kịp quay lại, vì cách anh ngồi, thẳng lưng, hai tay đặt gọn trên bàn, không phải tư thế của người đang chờ đợi trong lo lắng mà là tư thế của người đã quen chờ đợi trong kiểm soát.
– Chị Triệu Vãn Thanh. Anh đứng dậy khi tôi đến gần, không chìa tay ra bắt, chỉ khẽ cúi đầu. Cảm ơn chị đã đến.
Tôi ngồi xuống đối diện, đặt vali sát chân bàn.
– Tôi vẫn chưa biết ông là ai, ngoài cái tên. Tôi nói thẳng. Trước khi nói chuyện tiếp, tôi muốn xem giấy tờ chứng minh ông thực sự làm việc cho nhóm cổ đông nào đó, không phải cho Giang Tử Hàn dựng lên để gài tôi.
Anh gật đầu, không tỏ ra khó chịu vì bị nghi ngờ. Anh lấy từ túi áo trong ra một tấm thẻ hành nghề, kèm theo hợp đồng tư vấn có chữ ký và con dấu công chứng, đẩy cả hai qua bàn.
Tôi đọc kỹ. Đường Vũ Phong, ba mươi tư tuổi, từng là chuyên viên phân tích rủi ro tài chính tại một quỹ đầu tư lớn, hiện làm việc độc lập trong lĩnh vực điều tra gian lận doanh nghiệp. Hợp đồng ký với một nhóm năm cổ đông thiểu số của Hàn Thịnh, tổng cộng nắm giữ chín phần trăm cổ phần công ty.
– Chín phần trăm không đủ để làm gì cả trong một đại hội cổ đông. Tôi đẩy tờ giấy lại, nhìn thẳng vào anh. Ông cần tôi vì mười hai phần trăm của tôi.
– Đúng. Anh không vòng vo. Nhưng không chỉ vì con số. Anh xoay laptop lại cho tôi xem. Vì quyền phủ quyết đi kèm nó.
Trên màn hình là bản scan một trang điều lệ công ty, đóng dấu đỏ, chữ ký của cha Giang Tử Hàn, người sáng lập Hàn Thịnh, đã mất hai năm trước.
Điều khoản 17, mục bổ sung: trong trường hợp có nghị quyết liên quan đến chuyển nhượng tài sản cốt lõi hoặc sáp nhập với bên thứ ba vượt quá ba mươi phần trăm giá trị công ty, cổ đông đứng tên mã số VT-12 giữ quyền phủ quyết độc lập, không phụ thuộc vào tỷ lệ cổ phần đa số.
Mã số VT-12.
Tôi nhìn kỹ dòng chữ đó rất lâu.
– Đây là cổ phần của tôi. Tôi nói, giọng khô lại. Nhưng tôi chưa từng thấy điều khoản này.
– Vì nó không nằm trong bản điều lệ chị được đưa xem khi ký giấy tờ kết hôn. Đường Vũ Phong nói, giọng trầm xuống, cẩn trọng như đang chạm vào thứ gì dễ vỡ. Nó nằm trong bản gốc lưu tại phòng đăng ký kinh doanh, không phải bản sao gia đình Giang đưa cho chị. Tôi tin cha của Giang Tử Hàn thêm điều khoản này như một cách bảo vệ, có thể là bảo vệ chị, có thể là bảo vệ chính công ty khỏi chính con trai ông.
Tôi ngồi lặng, hai tay siết vào nhau dưới bàn.
Ba năm hôn nhân, tôi luôn nghĩ mình là quân cờ yếu nhất trên bàn cờ nhà Giang, một con dấu sống để hợp thức hóa cổ phần, một cái tên để điền vào chỗ trống pháp lý. Tôi chưa từng nghĩ có ai, dù chỉ một người, từng cân nhắc đặt vào tay tôi một quyền lực thật sự.
– Tại sao ông tìm ra chuyện này? Tôi hỏi. Ba năm nay không ai nói với tôi cả.
– Vì nhóm cổ đông thuê tôi nghi ngờ báo cáo tài chính bị làm giả liên tục trong ba năm qua, cùng khoảng thời gian chị kết hôn. Anh đóng laptop lại một nửa, nhìn tôi thẳng thắn. Doanh thu từ ba dự án bất động sản lớn nhất của Hàn Thịnh không khớp với dòng tiền thực tế đổ vào công ty. Có một khoản chênh lệch rất lớn, được che giấu bằng các hợp đồng vay nội bộ giữa Hàn Thịnh và một công ty vỏ bọc đứng tên mẹ của Giang Tử Hàn.
– Bà Lâm Ngọc Hoa. Tôi nói tên mẹ chồng mình, vị nữ chủ tịch danh dự luôn xuất hiện ở mọi bữa tiệc với nụ cười hoàn hảo và ánh mắt tính toán không bao giờ tắt.
– Đúng. Đường Vũ Phong gật đầu. Tôi tin bà ấy mới là người điều khiển thật sự phía sau, không phải Giang Tử Hàn. Anh ta chỉ là gương mặt đại diện, người ký tên, người chịu trách nhiệm nếu mọi chuyện đổ bể.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính, con phố vắng lặng lúc gần nửa đêm, ánh đèn đường phản chiếu trên mặt đường ướt.
– Nếu tôi giúp ông, tôi cần gì đổi lại?
– Không phải tiền, nếu chị nghĩ tới điều đó. Anh nói. Nhóm cổ đông tôi đại diện muốn công ty trở lại đúng hướng, muốn khoản tiền bị rút ruột được trả về, và muốn những người chịu trách nhiệm phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, không phải trước một cuộc dàn xếp nội bộ im lặng như cách gia đình Giang vẫn làm bao năm nay.
– Còn tôi thì sao? Tôi hỏi thẳng, không vòng vo nữa. Tôi vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó. Tôi không cần danh dự của họ. Tôi cần biết mình đang đặt cược cái gì.
Đường Vũ Phong nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt anh không có sự thương hại tôi từng thấy ở những người biết chuyện tôi và Giang Tử Hàn, chỉ có sự đánh giá thẳng thắn của người coi tôi như một đối tác ngang hàng, không phải một nạn nhân cần được cứu.
– Chị đặt cược sự thật, chị Vãn Thanh. Anh nói. Và nếu chúng ta thắng, chị sẽ lấy lại phần mình xứng đáng được nhận, không phải như một khoản bồi thường ly hôn, mà như một cổ đông có quyền lực thật sự trong chính công ty từng coi chị là cái bóng.
Tôi im lặng, nhìn tấm danh thiếp anh đặt trên bàn lúc nãy, rồi nhìn tờ điều lệ có mã số VT-12 vẫn còn hiện trên màn hình laptop.
– Được. Tôi nói. Nhưng tôi có điều kiện.
– Tôi nghe.
– Mọi bằng chứng ông đưa tôi phải được xác minh độc lập, không chỉ qua lời ông nói. Tôi sẽ tự thuê thêm một kiểm toán viên riêng để đối chiếu. Tôi sẽ không đặt niềm tin mù quáng vào bất cứ ai lần thứ hai trong đời.
Đường Vũ Phong khẽ nhếch môi, không hẳn là cười, nhưng có gì đó trong ánh mắt anh dịu lại.
– Công bằng. Anh nói. Đó chính xác là cách tôi muốn chị làm việc với tôi.
