Chương 3
Đêm đó tôi không về ngôi nhà nhỏ ngay. Tôi ngồi lại quán cà phê thêm một giờ, nghe Đường Vũ Phong trình bày sơ lược những gì anh đã thu thập được, rồi đi bộ về một mình dưới ánh đèn đường, để đầu óc có thời gian sắp xếp lại ba năm cuộc đời vừa lật sang trang khác.
Tôi gặp Giang Tử Hàn năm hai mươi sáu tuổi, khi tôi còn là biên dịch viên tự do, nhận việc dịch tài liệu tiếng Pháp cho các công ty bất động sản. Hàn Thịnh là một trong những khách hàng của tôi, và Giang Tử Hàn khi đó là phó tổng giám đốc trẻ tuổi, lịch thiệp, luôn nhớ tên nhân viên pha cà phê, luôn hỏi tôi có mệt không sau mỗi buổi dịch dài.
Tôi từng nghĩ đó là sự quan tâm thật lòng.
Đám cưới diễn ra sáu tháng sau khi quen nhau, nhanh đến mức chính tôi cũng không kịp hỏi tại sao. Bà Lâm Ngọc Hoa, mẹ anh, là người thúc đẩy mọi thứ, từ ngày cưới đến nội dung hợp đồng tài sản trước hôn nhân, đến cả việc tôi phải đứng tên một phần cổ phần công ty như một phần của của hồi môn ngược, bà gọi đó là để cân bằng vị thế gia tộc trước truyền thông.
Tôi đã ký mà không đọc kỹ, vì khi đó tôi còn tin rằng mình đang bước vào một gia đình, không phải một hội đồng quản trị.
Ba tháng đầu hôn nhân, Giang Tử Hàn vẫn còn hỏi tôi thích ăn gì buổi tối. Sáu tháng sau, câu hỏi đó biến mất, thay bằng những cuộc gọi công việc kéo dài đến khuya, những chuyến công tác đột xuất, và những bữa tối trống một ghế.
Tôi lấp đầy sự trống trải đó bằng công việc dịch thuật, giấu kín với gia đình chồng vì bà Lâm Ngọc Hoa từng nói thẳng, vợ của phó tổng giám đốc Hàn Thịnh không cần đi làm thuê cho ai, điều đó làm mất mặt gia tộc.
Tôi vẫn làm, âm thầm, dưới một bút danh khác, nhận thù lao qua tài khoản ngân hàng đứng tên một người bạn thân tin cậy, người sau này chuyển toàn quyền sử dụng tài khoản đó lại cho tôi khi cô ấy chuyển ra nước ngoài định cư.
Đó là tài khoản tôi dùng để mua ngôi nhà nhỏ ở Vũ Lăng, hai năm trước, khi tôi bắt đầu nhận ra hôn nhân của mình không còn gì để cứu vãn.
Đêm tôi đọc được email nói về việc thu hồi cổ phần, tôi đã ngồi trên sàn bếp rất lâu, không phải vì đau lòng vì Giang Tử Hàn không còn yêu tôi, mà vì tôi nhận ra suốt ba năm, tôi chưa từng được coi là một con người trong ngôi nhà đó. Tôi là một công cụ pháp lý, được đưa vào đúng lúc cần, và sẽ bị gỡ bỏ đúng lúc không cần nữa.
Tôi bắt đầu đọc luật từ đêm đó.
Không phải để trả thù. Ít nhất, ban đầu không phải vậy. Tôi chỉ muốn hiểu, một lần trong đời, chính xác tôi đang đứng ở đâu trên tờ giấy của người khác.
Ba tháng sau, tôi thuê luật sư riêng, bà Đỗ Thục Nhi, một luật sư chuyên về tranh chấp doanh nghiệp đã nghỉ hưu sớm nhưng vẫn nhận vài vụ việc bà thấy đáng làm. Tôi tìm đến bà qua một mối quan hệ dịch thuật cũ, và ngay từ buổi gặp đầu tiên, bà đã nhìn tôi bằng ánh mắt của người từng thấy quá nhiều phụ nữ giống tôi.
– Cháu không phải trường hợp đầu tiên tôi gặp, cô Đỗ Thục Nhi từng nói với tôi như vậy, trong văn phòng nhỏ đầy sách luật của bà. Nhưng cháu là trường hợp đầu tiên tự mình đọc hết điều 51 trước khi tìm đến tôi. Điều đó nói lên rất nhiều.
Tôi không kể cho bà Thục Nhi về cuộc điều tra của Đường Vũ Phong ngay đêm đó. Tôi cần thời gian suy nghĩ, cần thời gian để tách bạch giữa lòng tin và sự thận trọng, hai thứ tôi đã đánh mất khả năng phân biệt trong suốt ba năm sống dưới mái nhà họ Giang.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy trong ngôi nhà nhỏ của mình lần đầu tiên với tư cách một người tự do, dù trên giấy tờ hôn nhân vẫn chưa chính thức kết thúc. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, rơi trên sàn gỗ tôi tự chọn màu, tự đóng đinh treo từng bức tranh nhỏ.
Điện thoại tôi có ba cuộc gọi nhỡ. Không phải từ Giang Tử Hàn.
Một từ bà Đỗ Thục Nhi, luật sư của tôi.
Hai từ một số lạ, cùng đầu số với Đường Vũ Phong tối qua, nhưng không phải chính anh, một trợ lý pháp lý tên Lâm Hạo, người sau này trở thành mắt xích quan trọng trong toàn bộ cuộc điều tra.
Tôi pha một tách trà, ngồi xuống bàn ăn nhỏ nhìn ra khu vườn, và bắt đầu gọi lại từng số một, biết rằng từ hôm nay, mỗi cuộc gọi tôi trả lời sẽ kéo tôi tiến gần hơn đến một cuộc chiến tôi chưa từng nghĩ mình sẽ tham gia, và cũng chưa từng nghĩ mình có đủ sức mạnh để thắng.
Bà Đỗ Thục Nhi nghe tôi kể lại toàn bộ cuộc gặp với Đường Vũ Phong trong im lặng, hai tay đan vào nhau trên bàn làm việc, chỉ thỉnh thoảng gật đầu khi tôi nhắc đến một chi tiết cụ thể.
– Điều khoản 17 mục bổ sung. Bà lặp lại, mở laptop, gõ nhanh vài từ khóa. Cháu có bản sao không?
– Anh Đường Vũ Phong gửi cho cháu qua email sáng nay, kèm số tham chiếu hồ sơ lưu tại phòng đăng ký kinh doanh.
Bà Thục Nhi kiểm tra bản scan tôi đưa, đối chiếu với dữ liệu công khai bà tự tra cứu, gõ số hồ sơ vào hệ thống tra cứu doanh nghiệp quốc gia. Mười lăm phút sau, bà ngẩng lên, ánh mắt nghiêm túc khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường ngày.
– Đây là thật. Bà nói. Điều khoản này được đăng ký hợp lệ, có dấu công chứng, nằm trong hồ sơ gốc lưu tại cơ quan nhà nước. Bản điều lệ cháu từng được xem lúc kết hôn là bản đã bị cắt bỏ trang này trước khi đưa cho cháu ký.
– Vậy nghĩa là gia đình Giang biết rõ điều khoản này tồn tại, và cố tình giấu cháu.
– Đúng vậy. Bà gật đầu chậm. Và nếu cháu giữ quyền phủ quyết này suốt ba năm mà không biết, nghĩa là mọi nghị quyết lớn của Hàn Thịnh trong ba năm qua, đặc biệt là các nghị quyết liên quan đến chuyển nhượng tài sản hoặc hợp tác với bên thứ ba vượt ngưỡng ba mươi phần trăm, đều có nguy cơ vô hiệu nếu cháu chưa từng được mời biểu quyết đúng quy trình.
Tôi ngồi lặng một lúc, để thông tin đó ngấm vào.
Ba năm, tôi đã ký hàng chục văn bản mà không hiểu rõ nội dung, vì luôn có trợ lý của Giang Tử Hàn đặt sẵn từng tờ, chỉ vào từng dòng cần ký, không giải thích gì thêm, và tôi, vì tin tưởng, vì mệt mỏi, vì không muốn gây thêm căng thẳng trong một cuộc hôn nhân vốn đã lạnh nhạt, đã ký mà không hỏi.
– Bà nghĩ Đường Vũ Phong nói thật không? Tôi hỏi. Cháu cần biết chắc trước khi đi tiếp.
– Cô sẽ kiểm tra tư cách pháp lý của nhóm cổ đông anh ta đại diện. Bà Thục Nhi nói. Nhưng dựa trên những gì cháu vừa cho cô xem, ít nhất phần điều khoản 17 là thật, được xác nhận bởi chính hồ sơ nhà nước, không phải điều anh ta có thể ngụy tạo dễ dàng. Nếu anh ta định lừa cháu, anh ta đã chọn một cách rất phức tạp và tốn kém để làm điều đó.
Tôi gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, dù sự thận trọng vẫn còn nguyên trong lòng.
Buổi chiều hôm đó, tôi gặp lại Đường Vũ Phong, lần này tại văn phòng nhỏ của bà Thục Nhi, với sự có mặt của bà như một bên thứ ba trung lập. Đường Vũ Phong không tỏ ra khó chịu khi biết tôi đã đưa mọi thông tin cho luật sư riêng kiểm tra lại, trái lại, anh có vẻ hài lòng.
– Tôi thích làm việc với người cẩn thận. Anh nói, đặt một tập hồ sơ dày lên bàn. Đây là toàn bộ những gì tôi thu thập được trong sáu tháng qua, về dòng tiền bất thường giữa Hàn Thịnh và công ty vỏ bọc mang tên Kim Ngọc Phát, do bà Lâm Ngọc Hoa đứng tên chủ sở hữu chính.
Bà Thục Nhi cầm tập hồ sơ, lật qua từng trang, dừng lại ở một biểu đồ dòng tiền được đánh dấu đỏ.
– Đây là khoản vay nội bộ trị giá tám mươi tỷ, giải ngân từ Hàn Thịnh sang Kim Ngọc Phát cách đây mười tám tháng, dưới danh nghĩa hợp tác phát triển dự án bất động sản ở khu đô thị mới. Đường Vũ Phong giải thích. Nhưng dự án đó chưa từng được khởi công. Khoản tiền tám mươi tỷ hiện không rõ đã đi đâu.
– Ông nghi ngờ nó bị rút ra khỏi công ty dưới danh nghĩa đầu tư giả. Bà Thục Nhi nói, không phải câu hỏi.
– Chính xác. Và nếu đúng vậy, đây không còn là chuyện gia đình hay tranh chấp hôn nhân nữa. Đây là gian lận doanh nghiệp ở quy mô có thể truy tố hình sự.
Tôi nhìn con số tám mươi tỷ trên trang giấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi từng ngồi ăn tối với người phụ nữ đứng sau công ty vỏ bọc đó, từng nghe bà nói về lòng trung thành với gia tộc, về danh dự dòng họ Giang, trong khi tay bà âm thầm rút ruột chính công ty mà bà luôn miệng bảo vệ.
– Tôi cần thấy chứng từ ngân hàng gốc, không chỉ biểu đồ tổng hợp. Bà Thục Nhi nói, giọng chuyển sang chuyên nghiệp lạnh lùng. Nếu chúng ta muốn đưa việc này ra ánh sáng theo đúng quy trình pháp lý, mọi bằng chứng phải có nguồn gốc rõ ràng, không phải suy luận từ dữ liệu tổng hợp.
– Tôi đang cố lấy chứng từ gốc. Đường Vũ Phong nói, có chút do dự lần đầu tiên xuất hiện trên gương mặt anh. Nhưng nguồn cung cấp cho tôi trước đây, một nhân viên kế toán cũ của Hàn Thịnh, đã đột ngột nghỉ việc và mất liên lạc ba tuần trước, ngay sau khi tôi bắt đầu hỏi về khoản vay này.
Căn phòng im lặng một lúc.
– Anh nghĩ người đó bị gây áp lực? Tôi hỏi, giọng khẽ.
– Tôi không loại trừ khả năng đó. Đường Vũ Phong nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc. Đó là lý do tôi cần chị hợp tác nhanh, chị Vãn Thanh. Quyền phủ quyết của chị là công cụ hợp pháp duy nhất có thể buộc công ty phải mở sổ sách cho kiểm toán độc lập, mà không cần chờ tòa án ra lệnh, việc có thể mất hàng năm trời.
Tôi nhìn tập hồ sơ trước mặt, nhìn bà Thục Nhi, rồi nhìn Đường Vũ Phong.
– Được. Tôi nói. Nói tôi biết bước tiếp theo là gì.
