Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 1

  1. Home
  2. Viên Đan Vứt Đi
  3. Chương 1
Next
Tổ mẫu ta mất đúng ngày ta bị đuổi khỏi Linh Tiêu Tông.
Không ai nghĩ hai chuyện đó liên quan đến nhau. Ta cũng không nghĩ vậy, cho đến khi ta tìm thấy tờ di thư giấu trong chiếc hộp gỗ mun dưới gối nằm của bà.
Ta tên Diệp Vô Trần, đệ tử ngoại môn Linh Tiêu Tông, chuyên hướng luyện đan.
Nói là “chuyên hướng” cho đẹp mặt. Thực ra toàn tông ai cũng biết ta là kẻ phế vật.
Linh căn tam hệ tạp, không thuần, không sắc. Luyện đan thì cháy lò nhiều hơn thành phẩm. Sư phụ Hàn Minh Đức nhìn ta như nhìn cục đá lấp đường, sư huynh Triệu Phong mỗi lần đi ngang qua lò đan của ta đều khẽ bịt mũi.
Nhưng tổ mẫu ta không vậy.
Bà tên Diệp Lăng Sương, người làng Thúy Vi dưới chân Linh Tiêu Sơn. Không biết tu luyện, không có linh căn, chỉ là một bà lão bình thường trồng dược thảo đổi gạo. Ta không cùng huyết thống với bà, điều đó ta biết từ nhỏ. Bà nhặt ta về từ ven suối năm ta lên ba, nuôi ta lớn, rồi dốc hết dành dụm cả đời nộp học phí để ta vào tông môn.
Mười năm ta ở Linh Tiêu Tông, mỗi mùa xuân bà đều gửi lên một túi dược thảo phơi khô và một phong thư. Thư bà viết chữ nguệch ngoạc, chỉ toàn hỏi ta ăn có no không, lạnh có mặc đủ không.
Ta chưa lần nào viết thư lại.
Không phải ta vô tình. Là ta xấu hổ. Xấu hổ vì mười năm vẫn là kẻ ai cũng khinh, không có gì để kể cho bà nghe.
Hôm nay, sư phụ Hàn Minh Đức đọc trước toàn tông: “Diệp Vô Trần luyện đan tạp loạn, phung phí linh thảo, phá hỏng lò Tụ Linh thứ ba trong năm, kể từ hôm nay trục xuất khỏi Linh Tiêu Tông.”
Tiếng xì xào rộ lên, nhưng không ai ngạc nhiên.
Ta cúi đầu, thu dọn hành lý trong nửa khắc trà, rời đi không ngoảnh lại.
Chỉ có một thứ ta giữ theo, nhét vào tay áo từ sáng sớm: một viên đan ta luyện đêm qua, toan vứt vào thùng phế liệu rồi lại tiếc tay.
Xuống núi mất nửa ngày.
Làng Thúy Vi hiện ra trong chiều muộn, khói bếp bay thưa. Ta quen từng khúc quanh của con đường đất này, từng gốc cây me chua bên vệ đường, từng tiếng chó sủa từ xa.
Nhưng mái nhà bà… tối.
Hàng xóm thấy ta liền chạy ra, mắt đỏ hoe, giọng ngập ngừng.
– Vô Trần, bà Lăng Sương đi được ba ngày rồi. Bà dặn đừng báo lên tông môn, sợ làm ngươi phân tâm.
Ta đứng yên trước cửa rất lâu.
Không khóc. Không nói.
Bước vào nhà, mọi thứ vẫn y chỗ cũ. Bếp lạnh, bàn trống, xấp dược thảo bà phơi dở còn nằm trên sàn. Mùi bà, mùi đất và mùi khô của cỏ dại, vẫn còn đây.
Chiếc hộp gỗ mun dưới gối nằm, ta tìm thấy nó đúng chỗ hàng xóm chỉ.
Tờ di thư viết tay, chữ run hơn mọi lần.
“Vô Trần, bà biết con xấu hổ. Bà không trách. Con người ta sống trên đời, ai mà chẳng có lúc chưa thành. Bà chỉ muốn con biết một điều: năm đó bà nhặt con ở ven suối, trong tay con nắm chặt một viên đan nhỏ sáng như sao. Bà không biết đó là vật gì, chỉ thấy con không chịu buông. Bà nghĩ, đứa trẻ này sau này nhất định có duyên với đan đạo.
Giờ bà đi rồi, con đừng vứt bỏ duyên đó đi.
Con có no không, con có lạnh không, bà không hỏi được nữa rồi.”
Tờ thư chỉ có vậy.
Ta ngồi đó cho đến khi trăng lên.
Rồi ta lấy viên đan trong tay áo ra, nhìn nó dưới ánh trăng.
Cấp phẩm bất định, dạng hình không chuẩn, màu sắc nửa đục nửa trong. Sư phụ ta mà thấy chắc lại lắc đầu.
Nhưng trong lòng viên đan đó, có một luồng linh khí nhỏ đang xoay, chậm mà bền, giống như… hơi thở của người đang ngủ say.
Ta chưa từng thấy viên đan nào như vậy.
Ta cũng chưa từng hiểu tại sao ta luôn không nỡ vứt đi những viên đan “thất bại” của mình.
Đêm đó ta ở lại nhà bà, ngủ trên chiếc giường cũ, tay vẫn giữ viên đan.
Và sáng hôm sau, có người gõ cửa.
Người Gõ Cửa Sáng Sớm
Một lão nhân.
Tóc trắng như tuyết, áo vải thô bạc màu, trên tay xách một cái túi gấm cũ kỹ. Không có linh khí nào toả ra từ người lão, nhưng đôi mắt đó… sáng như hai ngọn đèn leo lét giữa đêm đông.
– Ngươi là Vô Trần?
– Ta là.
– Ta họ Cổ. Tên… không quan trọng. Ta đến hỏi mua đan.
Ta nhìn lão từ đầu đến chân.
– Ta không phải đan dược sư. Vừa bị đuổi khỏi tông môn hôm qua.
Lão nhân không nhúc nhích. Giọng bình thản như đang nói chuyện thời tiết.
– Biết. Vì vậy ta mới đến hôm nay. Viên đan ngươi vứt xuống núi ba tháng trước… ta nhặt được.
Ta khựng lại.
Ba tháng trước. Ta luyện một mẻ thất bại, bực mình ném cả xuống vách núi.
– Viên đan đó, ta đã cho Huyền Linh Các định giá. Họ nói… cấp phẩm bất định.
– Đúng. Vứt đi cho rồi.
– Họ cũng nói… chưa từng thấy loại linh khí xoay chiều bên trong như vậy. Giống như đan còn sống.
Không khí lặng đi một nhịp.
Lão nhân từ từ mở túi gấm ra.
Bên trong là một tờ khế ước, mực còn tươi, đóng triện son đỏ của ba tông môn lớn nhất vùng Bắc Thương Lĩnh.
– Ba tông môn đồng thuận. Đổi toàn bộ linh mạch phụ phía tây núi Bạch Lộc, lấy mười viên đan theo phương thức ngươi đã luyện. Không giới hạn hình dạng, không giới hạn cấp phẩm.
Ta nhìn tờ khế ước rất lâu.
Linh mạch phía tây Bạch Lộc… Bình Vân Tông mà biết, sư phụ ta chắc ngã xuống khỏi thiền đài mất.
Ta cất tờ khế ước vào lòng, quay vào trong nhà, châm lại bếp lửa lạnh từ hôm qua.
– Lão tiền bối ngồi đợi. Ta nấu cháo đã.
Lão nhân đứng nơi cửa, lần đầu tiên có vẻ ngạc nhiên.
– Ngươi không hỏi tại sao ta biết chỗ này?
Ta múc nước vào nồi, không ngẩng đầu.
– Bà ta dẫn tiền bối đến, phải không.
Không phải câu hỏi.
Lão nhân im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt túi gấm xuống bậc cửa… và ngồi xuống đó, như một người quen biết lâu năm.
Ta nghe tiếng lão ngồi xuống bậc cửa gỗ, tiếng kẽo kẹt quen thuộc như hồi bà còn sống hay ngồi phơi nắng buổi sớm.
Không ai nói gì thêm.
Khói bếp lan ra, mùi gạo cũ thơm nhẹ, lão nhân ở ngoài thở đều như người đang nghỉ ngơi sau chặng đường dài.
Ta bỗng hỏi, không rõ hỏi lão hay hỏi chính mình:
– Bà ta… có dặn gì không?
Lão nhân ngừng lại đúng một nhịp thở.
– Bà nói, đứa này luyện đan xấu tính lắm, hay vứt bỏ của tốt. Tiền bối cần kiên nhẫn.
Ta cúi xuống, khuấy nồi cháo.
Mắt hơi cay, nhưng bếp lửa cũng đang khói.
Ta không nhìn lên.
Ăn xong ta mới ký khế ước, tay vẫn cầm muôi gỗ, chữ ký nguệch ngoạc như mèo vẽ.
Lão nhân cầm tờ giấy lên, ngắm một lúc, rồi thở dài, không biết là thở dài thỏa mãn hay thở dài lo lắng.
Ta cũng không hỏi.
Chỉ đến chiều hôm đó, khi lão nhân đã đi xa, ta lật lại túi gấm lão bỏ quên trên bậc cửa… bên trong còn một viên đan, chính là viên đan ta đã ném xuống vách núi ba tháng trước, và mặt dưới viên đan có khắc bốn chữ nhỏ mà ta không nhận ra đó là chữ của ai.
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi