Oneshot
Hợp đồng hôn nhân
Cô ấy tên là Lê Khánh Vy. Hai mươi bảy tuổi, khuôn mặt thanh tú, thân hình mảnh mai nhưng ngực đầy, eo thon, đùi dài. Cô cần một cái danh phận. Không phải vì yêu, mà vì muốn trả thù.
Người đàn ông ngồi đối diện là Trần Minh Khang. Ba mươi hai tuổi, cao gần mét tám, vai rộng, mắt lạnh, hàm sắc. Hắn cần một vỏ bọc. Không phải vì cô, mà vì thân phận thật của hắn không thể để lộ dưới ánh sáng.
Họ ký hợp đồng hôn nhân trong một căn phòng khách sạn sang trọng, chỉ có hai người và một luật sư. Không có tình cảm, không có lời thề. Chỉ có điều khoản:
- Sống chung như vợ chồng trước mặt người ngoài.
- Quan hệ tình dục khi cần thiết để duy trì vẻ ngoài.
- Không được yêu.
- Thời hạn ba năm.
- Sau đó, ly hôn sạch sẽ. Mỗi người nhận phần mình.
Khang nhìn cô, giọng trầm:
“Từ hôm nay, em là vợ anh. Khi nào anh cần, em phải mở chân.”
Vy không run. Cô chỉ gật đầu.
“Và anh cũng phải làm chồng em trước mặt mọi người. Đủ để họ tin.”
Đêm đầu tiên họ về nhà mới mua. Căn penthouse rộng, giường king-size trải sẵn. Khang tắm xong, chỉ mặc quần đùi, cơ thể rắn chắc, đường cơ bụng rõ, dương vật dài và dày đã hơi căng dưới lớp vải.
Vy đứng trước gương, cởi áo. Ngực cô căng tròn, núm hồng nhạt. Cô cởi nốt quần, lông mu tỉa gọn, khe đã hơi ướt vì căng thẳng.
Khang bước đến, vòng tay qua eo cô từ phía sau, bàn tay lớn nắm lấy hai bầu ngực, véo nhẹ núm.
“Đêm nay chúng ta phải làm thật. Để hàng xóm nghe tiếng.”
Vy ngẩng đầu nhìn hắn qua gương.
“Thì làm đi.”
Hắn đẩy cô nằm sấp trên giường, kéo hông lên cao. Hai bàn tay to xòe ra, vỗ mạnh vào mông trắng, để lại dấu đỏ. Ngón giữa của hắn lướt dọc khe, rồi ấn sâu vào trong. Lỗ lồn cô nóng, ướt, siết chặt ngón tay.
“Em ướt rồi.”
“Im đi… và đụ đi.”
Khang cười khẽ, cởi quần. Dương vật hắn dựng đứng, đầu bóng nhẫy, gân nổi. Hắn đặt đầu vào miệng lồn, miết qua lại vài lần rồi đẩy mạnh một phát. Cả thân dài biến mất trong lỗ hẹp của cô.
Vy rên lên, tay nắm chặt ga giường. Ruột thịt bị kéo giãn, đau và sướng lẫn lộn. Khang không nhẹ nhàng. Hắn đụ mạnh, nhanh, da đập vào da thành tiếng “bạch bạch” rõ ràng. Mỗi nhát hắn rút gần hết rồi đâm sâu đến tận cổ tử cung.
“Siết chặt… như vợ thật.”
Vy ngoáy mông theo nhịp, nước nhờn chảy dài xuống đùi. Hắn cúi xuống, cắn vai cô, tay trái luồn xuống bóp mạnh núm vú, tay phải xoa mạnh hạt nhân.
Cô lên đỉnh lần đầu chỉ sau vài phút. Lồn co giật, siết chặt lấy dương vật hắn. Khang không dừng. Hắn đụ tiếp, mạnh hơn, đến khi bắn tinh đầy bên trong, nóng hổi, tràn ra ngoài theo mỗi nhát rút.
Họ làm thêm hai lần nữa trong đêm. Lần thứ hai Khang bắt cô cưỡi. Lần thứ ba hắn đụ miệng rồi bắn lên mặt và ngực cô.
Sáng hôm sau, Vy thức dậy với lồn sưng, tinh dịch khô trên đùi. Khang đã mặc vest, chuẩn bị đi làm.
“Hôm nay có tiệc của công ty. Em đi cùng anh. Hôn khi cần, nắm tay, cười.”
Cô chỉ gật.
Ba tháng đầu, họ diễn xuất hoàn hảo. Trước mặt người nhà, đồng nghiệp, họ là cặp vợ chồng mới cưới ngọt ngào. Khang hôn cô trước mặt mọi người, tay luôn đặt ở eo hoặc mông. Đêm về, hắn đụ cô trên bàn ăn, trên sofa, trong phòng tắm, đôi khi còn bắt cô quỳ dưới bàn làm việc khi hắn đang họp online.
Vy dần quen với mùi hắn, với cảm giác bị lấp đầy, với tiếng rên của chính mình. Cô bắt đầu chủ động hơn. Có đêm cô tự cởi đồ, ngồi lên mặt hắn, xoa lồn lên lưỡi hắn cho đến khi nước chảy đầy miệng.
Khang cũng thay đổi. Hắn bắt đầu hôn cô lâu hơn, sâu hơn, không chỉ vì cần diễn. Có lần hắn bú núm vú cô cả tiếng đồng hồ, vừa bú vừa dùng hai ngón tay đụ lồn, làm cô lên đỉnh liên tục đến khóc.
Ranh giới bắt đầu mờ.
Một đêm, sau khi đã bắn tinh lần thứ ba vào trong, Khang vẫn nằm trên người cô, dương vật mềm vẫn còn cắm sâu.
“Em biết anh là ai không?”
Vy thở dốc.
“Không. Và anh cũng không cần biết em cần danh phận để làm gì.”
Hắn nhìn cô lâu.
“Anh là người đã giết bố em.”
Không khí đóng băng. Vy đẩy hắn ra, ngồi dậy, mắt đỏ.
“Vậy sao anh vẫn…?”
“Vì hợp đồng. Và vì anh muốn nhìn mặt em mỗi ngày.”
Cô tát hắn một cái. Rồi, thay vì bỏ chạy, cô đẩy hắn nằm ngửa, cưỡi lên, tự nhét dương vật đã cứng lại vào trong lồn đang đầy tinh dịch.
“Vậy thì đụ em đi. Đụ đến khi em quên.”
Đêm đó họ làm tình như muốn giết chết nhau. Khang đụ cô từ phía sau, tay siết cổ, vừa siết vừa đẩy. Vy vừa khóc vừa rên, vừa cắn vai hắn đến chảy máu. Họ lên đỉnh cùng lúc, tinh dịch phun mạnh, lồn co giật đến mức hắn phải giữ chặt hông cô mới không bị đẩy ra.
Sau đêm đó, họ không còn giả nữa.
Sáu tháng sau, hợp đồng vẫn còn hiệu lực trên giấy tờ, nhưng trong giường thì không còn là diễn xuất.
Khang về nhà sớm hơn. Vy nấu ăn. Họ ngồi ăn tối, sau đó hắn bế cô lên bàn, kéo váy lên, không mặc quần lót. Hắn quỳ xuống, liếm lồn cô như người đói. Lưỡi dài, linh hoạt, đâm sâu vào trong, ngón tay xoa mạnh hạt nhân. Cô lên đỉnh trên miệng hắn, nước phun ra, hắn nuốt sạch.
Rồi hắn đứng dậy, lật cô nằm sấp trên bàn, đụ từ phía sau, mạnh đến mức bàn lung lay. Mỗi nhát hắn thì thầm vào tai:
“Anh yêu em.”
Lần đầu tiên hắn nói thật.
Vy khóc. Không phải vì đau. Vì cô cũng đang yêu.
“Em cũng… yêu anh.”
Họ làm tình đến sáng. Khang bắn tinh vào miệng cô, vào ngực, vào lồn, rồi lại vào miệng. Vy bú sạch, nuốt hết, rồi nằm trên ngực hắn, nghe tim đập.
Hai năm sau, họ vẫn chưa ly hôn.
Hợp đồng đã hết hạn trên giấy, nhưng không ai nhắc đến.
Một đêm, Khang đẩy cô nằm ngửa, hai chân vắt lên vai, đụ chậm, sâu, nhìn thẳng vào mắt.
“Em muốn trả thù anh không?”
Vy mỉm cười, tay vuốt tóc hắn.
“Muốn. Nhưng em muốn anh đụ em trước đã.”
Hắn cười, rồi đẩy mạnh đến tận cùng.
Họ đã sa vào lưới tình tự giăng từ rất lâu rồi. Chỉ là cả hai đều giả vờ không biết.
Cho đến khi không thể giả được nữa.
Hết.
