Oneshot
Minh Anh đứng trước bàn làm việc gỗ mun đen bóng, tay cầm cây bút Parker chồng từng tặng. Trần Hoàng Kiệt – CEO tập đoàn Trần Hoàng – ngồi đối diện, ánh mắt lạnh như băng.
“Ký đi. Bằng chứng rõ ràng. Ảnh, video, tin nhắn. Em ngoại tình với thư ký của anh.”
Cô cười nhạt. “Anh tin những thứ tiểu tam dàn dựng hơn là tin vợ mình?”
Kiệt không nhìn cô. “Anh không cần tin. Anh chỉ cần kết thúc.”
Cô ký. Nét chữ run nhưng dứt khoát. Khi đóng cửa căn hộ penthouse cao cấp lại sau lưng, Minh Anh không khóc. Ngực cô trống rỗng như bị khoét sạch.
Ba tháng sau cô biết sự thật. Thư ký tên Linh – tiểu tam xinh đẹp dịu dàng – đã thuê người đóng giả, dựng hiện trường, chỉnh sửa video. Kiệt tin vì anh vốn không bao giờ tin vào tình yêu. Anh chỉ tin vào bằng chứng và quyền lực.
Minh Anh ngồi trong căn hộ nhỏ thuê ở ngoại ô, nhìn tấm ảnh cưới cũ, rồi mỉm cười. “Anh muốn ly hôn? Được. Nhưng anh sẽ hối hận.”
Cô không lao vào ồn ào. Cô lặng lẽ dùng số tiền ly hôn để học lại, lập công ty thiết kế nội thất nhỏ. Hai năm sau, công ty cô thắng thầu dự án lớn của đối thủ tập đoàn Trần Hoàng. Kiệt bắt đầu chú ý.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô trở lại là ở buổi tiệc từ thiện. Minh Anh mặc đầm đen sát nách hở lưng, tóc búi cao, trang điểm sắc lạnh. Bên cạnh là một doanh nhân trẻ, tay đặt nhẹ lên eo cô. Kiệt đứng im, ly rượu trong tay gần như vỡ.
Đêm đó anh đến căn hộ mới của cô. Cô mở cửa, chỉ mặc sơ mi trắng dài đến giữa đùi, không mặc gì bên trong.
“Anh tìm gì, ông Trần?”
Kiệt bước vào, đóng cửa lại. “Em… đang làm gì?”
Minh Anh cười, bước đến gần, ngón tay chạy dọc ve áo anh. “Đang sống. Sau khi bị chồng ruồng bỏ vì một con đĩ giả mạo bằng chứng.”
Anh nắm cổ tay cô, kéo mạnh. “Đừng nói như vậy.”
“Tại sao? Anh đã ký đơn. Anh đã bỏ em.” Cô đẩy anh vào tường, đầu gối ép nhẹ vào giữa hai chân anh. “Bây giờ em muốn anh nhìn rõ. Nhìn em. Nhìn những gì anh đã mất.”
Kiệt hôn cô như người đói khát. Môi anh cắn vào môi dưới cô đến chảy máu. Minh Anh không tránh. Cô cắn lại, tay xé khuy áo anh, kéo cà vạt ra ném xuống sàn.
“Em ghét anh,” cô thì thầm khi anh đẩy cô lên bàn console. “Nhưng em vẫn muốn anh đụ em đến khi em không còn nhớ mình là ai.”
Kiệt rách sơ mi cô ra. Ngực cô nảy ra, núm vú đã cứng. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên, lưỡi xoay mạnh, răng cắn nhẹ. Minh Anh rên lên, tay nắm tóc anh kéo sát hơn.
“Cứng hơn… Kiệt… đụ miệng em đi.”
Anh đẩy cô quỳ xuống. Con cặc của anh đã cương cứng, đầu bóng nhẫy. Minh Anh há miệng, nuốt sâu đến tận cổ họng. Cô nhìn lên, nước mắt ướt mi vì phản xạ nhưng vẫn mút mạnh, lưỡi liếm dọc mạch máu. Kiệt rên khàn, tay giữ đầu cô, hích hông vào miệng cô.
“Em… vẫn biết cách làm anh mất trí…”
Cô rút ra, nước dãi chảy dài từ môi xuống cằm. “Em học từ khi còn là vợ anh. Nhưng giờ em không phải vợ anh nữa.”
Kiệt kéo cô dậy, xoay người, đẩy úp mặt lên bàn. Anh xé luôn chiếc quần lót mỏng, hai ngón tay thọc thẳng vào lỗ lồn đã ướt nhẹp.
“Vẫn chặt… vẫn chảy nước vì anh…”
“Vì em muốn anh hối hận,” cô cười run. “Đụ em đi. Đụ đến khi anh khóc xin em tha.”
Anh không nói nữa. Anh đẩy cả cây cặc vào một lần. Minh Anh kêu lên, lưng cong. Kiệt nắm hai bên hông cô, rút ra rồi đâm mạnh, mỗi nhịp đều chạm đến điểm sâu nhất. Tiếng da thịt va vào nhau vang trong căn phòng. Cô rên, vừa chửi vừa van.
“Nhanh hơn… mạnh hơn… anh đã bỏ em… bây giờ anh phải đền…”
Kiệt cúi xuống cắn vai cô, tay với ra trước bóp mạnh hai bầu vú. Anh đụ như muốn hủy hoại cô, vừa hận vừa thèm. Khi cô siết chặt xung quanh anh và lên đỉnh, nước bắn ra ướt đùi, Kiệt cũng phóng tinh sâu bên trong, rên như thú.
Họ không nói lời nào sau đó. Kiệt mặc lại quần áo, nhìn cô nằm trên bàn, tinh dịch chảy ra từ giữa hai chân.
“Em sẽ không tha anh dễ dàng đâu,” Minh Anh nói khàn. “Anh sẽ phải quỳ.”
Kiệt bắt đầu điều tra. Anh tìm ra toàn bộ bằng chứng giả. Linh đã biến mất sau khi lấy tiền. Anh ngồi trong văn phòng trống, nhìn bức ảnh cưới cũ từng giấu đi.
Anh đến tìm Minh Anh lần nữa. Lần này cô không mặc sơ mi. Cô mặc váy ngắn, không nội y, ngồi trên ghế sofa, chân gác lên bàn.
“Anh đến xin lỗi?”
Kiệt quỳ xuống trước mặt cô. Thật sự quỳ. “Anh sai. Anh tin bằng chứng giả. Anh đã hủy hoại chúng ta. Anh… xin em.”
Minh Anh nhìn xuống. Cô dùng chân đẩy nhẹ vào ngực anh rồi kéo váy lên. Lồn cô đã ướt trở lại.
“Xin bằng miệng.”
Kiệt không do dự. Anh cúi xuống, lưỡi liếm dọc khe, mút lấy âm vật sưng tấy. Minh Anh nắm tóc anh, ép mặt anh sát hơn.
“Sâu hơn… liếm sạch… anh đã làm em đau… bây giờ anh phải làm em sướng.”
Anh làm theo. Lưỡi anh thọc vào trong, hai ngón tay móc điểm G, mút mạnh. Minh Anh run rẩy, đùi kẹp chặt đầu anh, nước dâm chảy xuống cằm anh khi cô lên đỉnh lần nữa.
Sau đó cô đẩy anh nằm xuống sofa, ngồi lên, từ từ nuốt cả cây cặc vào trong. Cô cưỡi chậm rãi, nhìn xuống khuôn mặt anh đang đỏ bừng vì hối hận và dục vọng.
“Anh muốn tái hợp?” Cô hỏi, vừa nhún mạnh. “Anh muốn lại được đụ vợ mình mỗi đêm?”
“Muốn… anh muốn… xin em…”
Minh Anh cười, tăng tốc. Cô đụ anh đến khi anh gần phóng rồi dừng lại, siết chặt.
“Chưa. Anh phải chứng minh. Mỗi ngày. Mỗi đêm. Anh phải quỳ, phải xin, phải làm em quên hết những gì anh đã làm.”
Kiệt nắm hông cô, lật ngược vị trí, đè cô xuống và đâm mạnh trở lại. “Anh sẽ. Anh sẽ làm mọi thứ. Chỉ cần em ở lại.”
Đêm đó họ làm tình đến sáng. Trên sofa, trên sàn, trong phòng tắm. Kiệt hôn từng vết cắn cũ trên vai cô, vừa đụ vừa thì thầm xin lỗi. Minh Anh vẫn chưa nói “được”. Cô chỉ rên, chỉ siết, chỉ để anh biết rằng cô vẫn còn giận, vẫn còn muốn trả thù bằng cách khiến anh nghiện cô đến mức không thể sống thiếu.
Ba tháng sau, Kiệt tổ chức một buổi lễ nhỏ. Không có khách mời. Chỉ có họ hai người trên tầng thượng penthouse cũ. Anh quỳ một lần nữa, đưa ra chiếc nhẫn mới.
“Em đã thắng. Anh đã mất em một lần. Anh không muốn mất lần nữa. Xin em… tái hôn với anh.”
Minh Anh nhìn anh lâu. Rồi cô kéo anh dậy, hôn sâu.
“Anh phải nhớ. Lần này nếu anh tin bất kỳ bằng chứng nào khác ngoài lời em nói… em sẽ đi thật.”
Kiệt gật đầu. Anh hôn cô, tay lột hết quần áo trên tầng thượng gió lạnh. Họ làm tình ngay đó, dưới bầu trời đêm. Kiệt đụ cô chậm rãi, sâu, nhìn thẳng vào mắt cô mỗi khi đẩy vào.
“Anh yêu em,” anh nói lần đầu tiên sau bao năm. “Anh chỉ biết sau khi mất em.”
Minh Anh ôm chặt anh, chân quấn quanh eo, để anh phóng tinh sâu bên trong lần nữa.
“Lần này… anh đừng để em phải dạy anh thêm lần nào nữa.”
Họ không cần lời thề hoa mỹ. Chỉ cần đêm dài, tiếng rên, và sự hối hận đã khắc vào da thịt.
Ly hôn rồi mới biết yêu.
Và khi đã biết… thì không còn đường lui.
