Chương 9
Ngày thứ mười tám. Hoàng hôn.
Chiêu Nghi biết họ sẽ đến đêm nay.
Không phải linh cảm. Là tính toán — Trịnh Quốc Công biết nàng có bằng chứng, biết nàng đã nói với Hoàng hậu, biết thời gian đang cạn dần. Người đàn ông sống sót hai mươi năm với tội phản quốc không phải người chần chừ khi bị dồn vào góc tường.
Ông ta sẽ ra tay trước khi nàng kịp ra tay.
Và ông ta sẽ ra tay đêm nay.
Chiêu Nghi ngồi trước bàn, ống trúc đặt trước mặt, nến cháy thấp. Tần Lộc đứng sau lưng, không dám lên tiếng từ lúc mặt trời bắt đầu lặn.
“Lộc,” nàng nói khẽ, “ngươi nhớ ta dạy ngươi đường tắt ra cổng Tây không?”
“Dạ… nhớ.”
“Nếu đêm nay có chuyện —” Chiêu Nghi không quay lại, giọng bình thản như đang dặn dò việc vặt, “ngươi chạy ngay. Không chờ ta. Không ngoái đầu.”
Tần Lộc nghẹn lại. “Tiểu thư…”
“Đây không phải lúc để trung thành bằng cách ở lại.” Giọng nàng mềm hơn. “Ngươi trung thành với ta bằng cách còn sống để kể lại chuyện xảy ra. Hiểu không?”
Tần Lộc cắn môi, mắt đỏ hoe. “Dạ.”
—
Canh một.
Chiêu Dương cung yên tĩnh.
Quá yên tĩnh.
Chiêu Nghi đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra sân. Hai cung nữ thường đứng canh ngoài cửa — biến mất từ lúc nào. Ngọn đèn lồng trước cổng thường sáng suốt đêm — tắt.
Ai đó đã dọn đường trước.
Nàng quay lại, nhìn Tần Lộc. Ra hiệu bằng mắt — đi đi.
Tần Lộc lắc đầu, mắt đỏ nhưng cứng đầu.
Chiêu Nghi không có thời gian tranh luận.
Nàng cầm ống trúc, giấu vào người, rồi ngồi xuống ghế giữa phòng — ngồi thẳng, tay đặt trên đùi, mặt hướng ra cửa.
Và chờ.
—
Họ đến bằng ba người.
Không phải thái giám, không phải cung nữ — là người ngoài, mặc đồ đen, vào qua cửa hậu mà lẽ ra phải khóa. Không mang đuốc. Chỉ có d/a/o nhỏ giấu trong tay áo và bước chân nhẹ như mèo.
Người đầu tiên đẩy cửa phòng trong ra — và dừng lại.
Chiêu Nghi ngồi đó, nến thắp sáng, nhìn thẳng vào mặt họ như đang chờ khách đến chơi.
Người đứng đầu — mặt che khăn, chỉ hở đôi mắt — khẽ dừng lại một nhịp. Rõ ràng không ngờ.
“Ngồi đợi từ bao giờ vậy?” Chiêu Nghi hỏi, giọng nhẹ như không có chuyện gì.
Không ai trả lời.
“Trịnh Quốc Công sai các ngươi đến lấy ống trúc.” Nàng tiếp tục, không đợi họ mở miệng. “Hoặc lấy cả ta luôn cho chắc chắn.” Nàng nhìn người đứng đầu. “Đúng không?”
Người đó rút d/a/o ra.
Chiêu Nghi không nhúc nhích.
“Trước khi các ngươi làm bất cứ điều gì,” nàng nói, giọng vẫn bình thản đến mức kỳ lạ, “các ngươi nên biết — ống trúc không còn ở đây nữa. Và có người đang đứng ngoài cửa Chiêu Dương cung ngay lúc này.”
—
Cửa chính Chiêu Dương cung bật mở.
Lý Đức An bước vào, đằng sau là tám cấm vệ quân mặc giáp đầy đủ, đuốc sáng rực.
Ba người mặc đen quay lại — không kịp phản ứng. Một người định chạy về phía cửa hậu — dừng lại vì đã có hai cấm vệ đứng chặn sẵn từ trước.
Lý Đức An nhìn vào căn phòng, thấy Chiêu Nghi ngồi nguyên vị trí, sắc mặt bình thường, gật đầu nhẹ như người vừa xác nhận mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch.
“Bắt lại. Không được để c/h/ế/t.” Ông ra lệnh, giọng khô khan của người đã làm việc này nhiều lần. “Hoàng thượng muốn thẩm vấn.”
—
Ngự thư phòng. Canh hai.
Hoàng thượng ngồi sau bàn, mặt không biểu lộ gì khi Lý Đức An báo cáo. Ba người mặc đen đã bị bắt, đang bị giam giữ. Chưa ai chịu khai.
Chưa.
“Ống trúc.” Ông nhìn Chiêu Nghi, người đang đứng bên cạnh. “Nàng cất ở đâu?”
Chiêu Nghi từ tay áo rút ra ống trúc, đặt lên bàn trước mặt ông.
“Nô tần không cất đi đâu cả.” Nàng nhìn thẳng. “Nô tần nói dối họ để họ không ra tay ngay.”
Hoàng thượng nhìn ống trúc. Nhìn nàng.
“Nàng ngồi đó chờ họ đến mà không có gì trong tay để tự vệ.”
“Nô tần có Tần Lộc đi báo cho Lý Đức An từ lúc hoàng hôn.” Nàng khẽ nhún vai — cử chỉ hiếm hoi lộ ra chút gì đó không phải tính toán. “Và Nô tần biết họ sẽ không giết ngay — họ cần ống trúc trước.”
“Nếu họ không cần ống trúc thì sao?”
Chiêu Nghi im lặng một nhịp.
“Thì Nô tần đã tính sai.” Nàng nói thật. “Nhưng Nô tần không nghĩ vậy. Trịnh Quốc Công không phải người liều lĩnh — ông ta muốn bằng chứng biến mất trước khi ra tay với người biết về bằng chứng đó.”
Hoàng thượng nhìn nàng lâu — cái nhìn của người muốn tức giận nhưng không tìm được lý do hợp lý để tức.
“Nàng liều thật,” ông nói cuối cùng.
“Nô tần học từ người thầy không dạy mình cách liều lĩnh.” Nàng khẽ cúi đầu. “Nhưng cũng không dạy mình cách sợ hãi.”
—
Côn Ninh cung. Cùng giờ đó.
Hoàng hậu Trịnh thị chưa ngủ.
Bà ngồi trước bàn, trước mặt là một tờ giấy trắng và nghiên mực đã mài sẵn từ chiều — nhưng bút chưa chạm giấy.
Hai ngày qua, kể từ cuộc nói chuyện bên hồ sen, bà không gặp ai, không ra lệnh gì, không tiếp bất kỳ thị nữ nào ngoài người hầu cận thân tín nhất.
Bà đang nghĩ.
Không phải nghĩ về nước cờ tiếp theo — lần đầu tiên trong mười lăm năm, bà không nghĩ về nước cờ. Bà nghĩ về mẹ. Về đêm mười hai tuổi nghe tiếng cãi nhau sau cánh cửa. Về buổi sáng hôm sau.
Về tất cả những năm tháng bà chọn không nghĩ về điều đó.
Tiếng động ngoài cửa — Đông Châu bước vào không gõ cửa, mặt gã lần đầu tiên không phẳng lặng hoàn toàn. Có gì đó trong mắt gã — không hẳn là lo lắng, gần hơn với cảnh báo.
“Hoàng hậu.” Gã nói ngắn gọn. “Người của Hoàng thượng vừa bắt ba người ở Chiêu Dương cung.”
Trịnh thị không ngạc nhiên. “Người của cha ta.”
Không phải câu hỏi.
Đông Châu im lặng — cái im lặng xác nhận.
“Gã biết ta biết.” Trịnh thị nhìn thẳng vào mắt gã. “Gã biết từ bao lâu rồi?”
Đông Châu — lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện trong câu chuyện này — nhìn đi chỗ khác.
Đó là câu trả lời.
“Ngươi không phải người của ta,” Trịnh thị nói, giọng không tức — chỉ mệt, và chắc chắn. “Ngươi là người của cha ta. Ta chỉ là… vỏ bọc tiện lợi.”
Đông Châu quay lại nhìn bà. Trong mắt gã có thứ gì đó phức tạp — không hẳn là tàn nhẫn, không hẳn là lạnh lùng. Giống hơn với người đang làm việc họ không hoàn toàn muốn làm nhưng không biết cách dừng lại.
“Hoàng hậu thông minh,” gã nói. “Nô tài không phủ nhận.”
“Và bây giờ?” Bà nhìn thẳng. “Ngươi đến đây để làm gì? Báo cáo? Hay bịt miệng?”
Đông Châu im lặng một khoảng thời gian dài đến mức Trịnh thị tưởng gã sẽ không trả lời.
Rồi gã làm một việc không ai ngờ — gã quỳ xuống. Không phải quỳ theo kiểu hầu hạ thông thường. Mà là quỳ của người đang đặt xuống thứ gì đó nặng nề.
“Nô tài,” gã nói, giọng lần đầu tiên không đều đặn như thường, “đã phục vụ Trịnh Quốc Công hai mươi năm. Vào cung theo lệnh ông ta. Đứng cạnh Hoàng hậu theo lệnh ông ta.” Gã nhìn lên. “Nhưng có những thứ nô tài đã thấy — và không thể tiếp tục giả vờ không thấy.”
Trịnh thị nhìn gã.
“Ngươi muốn nói gì?”
Đông Châu từ trong áo lấy ra một xấp giấy nhỏ — chữ viết chi chít, nét nhỏ và cẩn thận như người đã viết từng chữ với ý thức rằng đây là thứ không thể sai.
“Hai mươi năm ghi chép.” Gã đặt xấp giấy lên bàn trước mặt Trịnh thị. “Những gì nô tài thấy. Những gì nô tài nghe. Những lệnh nô tài nhận và thực hiện.” Gã dừng lại. “Kể cả đêm mẹ Hoàng hậu mất.”
Trịnh thị nhìn xấp giấy.
Tay bà đặt lên mặt bàn — không cầm lên, chỉ đặt lên, như cần điểm tựa.
“Tại sao?” Giọng bà lần đầu tiên không còn hoàn toàn kiểm soát được. “Tại sao bây giờ?”
Đông Châu nhìn bà — cái nhìn của người đã giữ thứ gì đó quá lâu đến mức không còn chịu được trọng lượng của nó nữa.
“Vì,” gã nói khẽ, “Lâm Chiêu Nghi ngồi đợi ba người cầm d/a/o trong phòng tối mà không bỏ chạy. Và nô tài —” Gã dừng lại. “Nô tài đã bỏ chạy hai mươi năm.”
—
Phủ Trịnh Quốc Công. Canh ba.
Trịnh Quốc Công đang ngồi uống rượu một mình khi cửa bị đẩy mở.
Không phải người hầu. Không phải Đông Châu.
Là cấm vệ quân — mười người, đứng đầy cửa, áo giáp đầy đủ, tay cầm lệnh bài vàng của Hoàng thượng.
Trịnh Quốc Công nhìn họ. Nhìn lệnh bài.
Rồi ông nhìn xuống chén rượu trong tay — chén sứ trắng mỏng, rượu trong vắt, ánh đèn chiếu qua lung linh như hổ phách.
Ông uống cạn.
Đặt chén xuống.
Đứng dậy.
“Cho ta mặc triều phục đã.”
—
Hoàng cung. Điện Thái Hòa. Canh tư.
Giờ này điện Thái Hòa không bao giờ có người — nhưng đêm nay đèn thắp sáng trưng.
Hoàng thượng ngồi trên ngai, không mặc long bào, chỉ mặc thường phục — nhưng không ai dám nhìn thẳng vào mặt ông. Lý Đức An đứng bên trái. Phía dưới, ba người mặc đen đã bị trói quỳ xuống, đầu cúi.
Trịnh Quốc Công bước vào điện, triều phục chỉnh tề, bước đi vẫn vững như người đến thượng triều bình thường. Ông quỳ xuống hành lễ — đúng chuẩn, đúng nhịp, không một sợi tóc lệch.
“Thần Trịnh Hoài Sơn bái kiến Hoàng thượng.”
“Miễn lễ.” Giọng Hoàng thượng bằng phẳng. “Đứng lên.”
Trịnh Quốc Công đứng dậy, nhìn ba người bị trói dưới sàn — thoáng qua một cái nhìn, rồi trở lại bình thường.
“Hoàng thượng triệu thần vào giờ này —”
“Trẫm muốn hỏi thẳng.” Hoàng thượng ngắt lời, giọng vẫn bình thản nhưng điện im đến mức mỗi chữ rơi xuống như đá. “Hai mươi năm trước, quan Thị giảng Nguyễn Minh Đức dâng tấu thư tố cáo nhóm phản quốc trong triều. Tấu thư đó biến mất trước khi đến tay Tiên đế. Ba ngày sau Nguyễn Minh Đức c/h/ế/t.” Ông nhìn thẳng vào Trịnh Quốc Công. “Trịnh khanh biết chuyện này không?”
Điện im lặng tuyệt đối.
Trịnh Quốc Công đứng yên.
Mặt ông không thay đổi — đó là điều đáng sợ nhất. Không phải sắc mặt của người bị bất ngờ. Là sắc mặt của người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ trước — và đang quyết định xem mình sẽ chơi nước cờ nào.
“Thần không biết Hoàng thượng đang đề cập đến chuyện gì.”
—
Cửa điện bên phải mở ra.
Chiêu Nghi bước vào — y phục gọn gàng, tóc búi đơn giản, tay cầm ống trúc.
Đằng sau nàng là Hoàng hậu Trịnh thị.
Và đằng sau Trịnh thị là Đông Châu — tay cầm xấp giấy hai mươi năm ghi chép, mặt phẳng lặng nhưng lưng thẳng hơn tất cả những lần trước.
Trịnh Quốc Công nhìn con gái.
Lần đầu tiên — lần đầu tiên duy nhất trong đêm nay — mặt ông thay đổi.
“Uyển…” giọng ông khẽ, chỉ đủ nghe trong điện yên tĩnh.
“Đừng gọi tên con.” Giọng Trịnh thị lạnh đến mức không nhận ra — không phải lạnh của kẻ thù, mà lạnh của người đã đưa ra quyết định và không thể quay đầu. “Cha không có quyền gọi tên con đêm nay.”
Bà bước lên, quỳ trước Hoàng thượng, giọng rõ ràng và thẳng:
“Nô tề Hoàng hậu Trịnh thị, xin dâng lên Hoàng thượng bằng chứng về tội trạng của phụ thân nô tề — Trịnh Hoài Sơn, tức Trịnh Quốc Công.”
—
Bà đứng dậy, quay sang Đông Châu, lấy xấp giấy, đặt lên bàn bên cạnh ống trúc của Chiêu Nghi.
Hai thứ. Từ hai người. Đặt cạnh nhau.
Đủ để chôn vùi một con người.
Trịnh Quốc Công nhìn hai thứ trên bàn — nhìn lâu.
Rồi ông nhìn con gái.
Trong mắt ông có điều gì đó không phải tức giận, không phải sợ hãi — gần hơn với thứ cảm xúc mà người có quyền lực lâu quá thường không còn biết tên gọi của nó.
Đau.
“Con biết ta làm những điều đó vì con không?” Giọng ông thấp, chỉ hướng về phía con gái. “Mọi thứ ta làm — để con được vào cung, để con trở thành Hoàng hậu, để con có thứ ta không bao giờ có —”
“Đừng.” Giọng Trịnh thị run — lần đầu tiên, duy nhất — rồi trở lại cứng. “Đừng nói với con rằng cha làm tất cả vì con. Con không muốn nghe.”
“Uyển —”
“Mẹ con c/h/ế/t vì cha.” Giọng bà không còn run nữa. Lạnh và chắc như thép nguội. “Con biết. Con đã biết từ lâu rồi. Con chỉ không dám nhìn thẳng vào điều đó.” Bà nhìn thẳng vào mắt cha. “Đêm nay con nhìn.”
Điện Thái Hòa im lặng hoàn toàn.
Không ai dám thở mạnh.
—
Hoàng thượng đứng dậy khỏi ngai.
Ông bước xuống, đi đến bàn, nhìn vào ống trúc và xấp giấy — hai thứ đại diện cho hai mươi năm tội lỗi được giữ kín.
Ông cầm ống trúc lên, mở ra, lấy tờ tấu thư bên trong, đọc.
Không ai nói gì trong suốt thời gian đó.
Khi ông đặt tờ tấu thư xuống, mặt ông vẫn bình thản — nhưng trong mắt ông có thứ gì đó nặng nề mà người làm vua lâu năm thường cố giấu đi.
“Trịnh Hoài Sơn.” Ông nói, giọng Hoàng thượng — không phải giọng người đàn ông mệt mỏi cô đơn mà Chiêu Nghi thấy những đêm trong Ngự thư phòng. “Tội danh phản quốc, cấu kết với ngoại bang, che giấu chứng cứ, và g/i/ế/t hại trung thần — trẫm sẽ giao bộ Hình thẩm xét theo luật.”
Trịnh Quốc Công quỳ xuống.
Lần này không phải quỳ theo lễ. Là quỳ của người không còn đứng được nữa.
—
Chiêu Dương cung. Gần sáng.
Chiêu Nghi về đến nơi khi bầu trời bắt đầu chuyển từ đen sang xám.
Tần Lộc đang ngồi chờ trước cửa — lần này không khóc, chỉ nhìn tiểu thư với ánh mắt của người đã chờ đợi quá lâu và không chắc mình đang chờ tin vui hay tin buồn.
Chiêu Nghi nhìn cô.
“Ta về rồi.”
Tần Lộc thở ra — một hơi dài, run rẩy, rồi bình thường dần.
Hai người bước vào trong. Chiêu Nghi ngồi xuống ghế, lần đầu tiên trong đêm nay không phải ngồi thẳng vì cần trông bình tĩnh — chỉ ngồi xuống vì mệt.
Thật sự mệt.
“Xong rồi hả tiểu thư?” Tần Lộc hỏi khẽ.
Chiêu Nghi nhìn lên trần nhà.
“Một phần.” Nàng nhắm mắt lại. “Phần khó hơn là sau.”
“Phần khó hơn là gì?”
Nàng không trả lời ngay.
Bên ngoài, tiếng chim đầu tiên của buổi sáng bắt đầu hót — rụt rè, không chắc chắn, như thứ âm thanh còn đang học cách tồn tại trong một thế giới chưa hoàn toàn tỉnh giấc.
“Phần,” Chiêu Nghi mở mắt, nhìn ra cửa sổ nơi bầu trời đang dần sáng, “là sống tiếp sau khi đã làm xong điều mình đến để làm.”
—
Trịnh Quốc Công bị áp giải về bộ Hình trước khi mặt trời mọc.
Đông Châu — theo lệnh Hoàng thượng, chiếu theo bằng chứng hợp tác — được giảm tội, giam lỏng trong cung chờ phán xét cuối cùng.
Hoàng hậu Trịnh thị trở về Côn Ninh cung một mình, không có thị nữ đi kèm, không có ai nhìn thấy mặt bà đêm đó trông như thế nào.
Lâm Bá Quân, trong căn nhà nhỏ phía Đông thành, ngồi trước bàn thờ người em gái mất từ mười mấy năm trước, thắp ba nén nhang.
Và ở Chiêu Dương cung, Lâm Chiêu Nghi lần đầu tiên trong mười tám ngày — ngủ.
Không mơ.
Không tính toán.
Chỉ ngủ.