Chương 7
**Chiêu Dương cung. Ngày thứ mười lăm. Sáng sớm.**
Lâm Bá Quân vào cung lúc trời chưa sáng hẳn.
Không phải bằng cổng chính. Không phải bằng lối dành cho quan lại. Ông đi qua cổng phụ phía Tây — lối dành cho người vận chuyển hàng hóa vào cung mỗi sáng — hòa vào đám phu khuân vác với tấm lưng còng và chiếc nón lá kéo thấp xuống mặt.
Không ai nhìn vào một ông già khuân hàng.
Đó là điều ông đã tính từ trước.
Ông đến Chiêu Dương cung qua lối tắt sau vườn, gõ cửa hậu ba tiếng — đúng nhịp mật hiệu mà ông và Chiêu Nghi đã định từ trước khi nàng vào cung. Tần Lộc mở cửa, nhìn thấy ông, mắt tròn xoe, nhưng không lên tiếng.
Chiêu Nghi đang đợi trong phòng trong.
—
Hai người nhìn nhau.
Mười hai năm — từ khi nàng còn là đứa bé tám tuổi đứng trước cổng nhà ông trong đêm mưa, tóc ướt dán vào mặt, mắt không khóc nhưng run — đến bây giờ, đứng trong Chiêu Dương cung với y phục phi tần và ánh mắt của người đã nhìn thấy quá nhiều thứ không nên thấy ở tuổi hai mươi.
Lâm Bá Quân già đi nhiều so với lần cuối nàng gặp trực tiếp.
Tóc bạc hơn. Lưng hơi còng hơn. Nhưng đôi mắt — đôi mắt vẫn vậy. Sắc, lạnh, và ẩn sau đó là thứ gì đó mà suốt mười hai năm nàng không biết gọi là gì.
“Chú.” Nàng lên tiếng trước.
“Con đã làm trái lời ta.” Giọng ông không giận — chỉ mệt.
“Vâng.”
“Con đã nói với Hoàng thượng về Uyển Như.”
“Vâng.”
Lâm Bá Quân nhìn nàng một lúc, rồi bước vào phòng, ngồi xuống ghế — không xin phép, như thể đây vẫn là nhà ông. Ông nhìn xung quanh căn phòng, nhìn những thứ Chiêu Nghi bày biện — giản dị, gọn gàng, không phô trương — rồi gật đầu nhẹ, như thể đang tự kiểm tra xem mười hai năm dạy dỗ có phát huy tác dụng không.
“Ngồi xuống,” ông nói. “Ta kể cho con nghe một chuyện.”
—
Chiêu Nghi ngồi xuống đối diện với ông.
Tần Lộc đứng ngoài cửa canh, không ai được vào.
Nến sáng giữa hai người, ánh lửa bập bềnh.
“Hai mươi năm trước,” Lâm Bá Quân bắt đầu, giọng trầm và đều như người đọc kinh, “ta có một người bạn. Họ Nguyễn, tên Minh Đức. Hai đứa lớn lên cùng nhau, thi đỗ cùng năm, vào triều cùng lúc.” Ông nhìn vào ngọn nến. “Minh Đức thông minh hơn ta. Tốt bụng hơn ta. Và chính trực hơn ta rất nhiều.”
Chiêu Nghi không ngắt lời.
“Năm đó, Minh Đức phát hiện ra một chuyện — chuyện mà đáng lẽ không ai nên biết.” Ông dừng lại. “Có một nhóm người, trong đó có quan lại cấp cao, đang tuồn thông tin từ nội cung ra ngoài. Không phải thông tin thường — là thông tin về sức khỏe của Tiên đế, về các quyết sách chưa công bố. Họ bán những thứ đó cho nước ngoài.”
Chiêu Nghi im lặng một nhịp. “Phản quốc.”
“Phản quốc.” Ông gật đầu. “Minh Đức định tố cáo. Ta can ngăn — ta nói hãy thu thập thêm bằng chứng, hãy chắc chắn trước khi ra mặt.” Giọng ông trở nên khô khốc. “Nhưng Minh Đức không chờ. Ông ấy nộp tấu thư lên Tiên đế.”
“Và?”
“Tấu thư biến mất.” Lâm Bá Quân nhìn thẳng vào mắt Chiêu Nghi. “Minh Đức chết ba ngày sau đó. Chết vì ‘bạo bệnh’. Vợ ông ấy — em gái của ta — góa bụa năm hai mươi lăm tuổi. Con gái ông ấy lên tám, không cha.”
Chiêu Nghi nhìn ông.
Rồi nhìn xuống bàn tay mình.
“Con là con gái của Nguyễn Minh Đức.”
Không phải câu hỏi.
Lâm Bá Quân không trả lời. Nhưng sự im lặng của ông là câu trả lời.
—
Căn phòng im lặng kéo dài đến mức Chiêu Nghi nghe được tiếng tim mình đập.
Nàng đã biết mình không phải con ruột của cha — người đàn ông tên Lâm trong ký ức mờ nhạt của nàng không bao giờ gọi nàng bằng tên, chỉ gọi là “con bé”. Nàng biết có chuyện gì đó không đúng. Nhưng nàng không biết là chuyện này.
“Mẹ con…” giọng nàng lần đầu tiên trong suốt câu chuyện không còn được kiểm soát hoàn toàn.
“Em gái ta mất khi con lên sáu. Con có nhớ không?”
“Nhớ.” Mờ nhạt, nhưng nhớ. Một người đàn bà hay ho, tóc luôn búi lỏng, tay lạnh mỗi khi cầm tay con. “Con nhớ bà ấy.”
“Trước khi mất, em ta dặn ta một điều.” Lâm Bá Quân cúi xuống, giọng thấp đến mức gần như chỉ là hơi thở. “Rằng Minh Đức không c/hế/t vì bệnh. Và người ra lệnh gi/ế/t ông ấy — kẻ đứng đầu nhóm phản quốc đó — vẫn còn sống. Vẫn đang ở trong triều. Vẫn đang có quyền lực.”
Chiêu Nghi nhìn thẳng vào ông. “Ai?”
Lâm Bá Quân nhìn lại nàng — nhìn lâu đến mức nàng tưởng ông sẽ không nói.
Rồi ông nói một cái tên.
Và thế giới trong đầu Lâm Chiêu Nghi lật ngược hoàn toàn.
—
Cái tên đó là **Trịnh Quốc Công** — cha đẻ của Hoàng hậu Trịnh thị.
—
Chiêu Nghi không nói gì trong một khoảng thời gian rất dài.
Bên ngoài, tiếng chim bắt đầu hót. Trời đã sáng hẳn từ lúc nào. Ánh nắng đầu tiên len qua khe cửa sổ, đổ một vệt vàng nhạt xuống nền gạch.
“Chú đưa con vào cung,” nàng nói cuối cùng, giọng bằng phẳng, “là để con tìm bằng chứng về Trịnh Quốc Công từ bên trong.”
“Không hoàn toàn.” Lâm Bá Quân lắc đầu. “Ta đưa con vào vì đây là nơi duy nhất con an toàn. Trịnh Quốc Công biết Minh Đức có con gái — nếu một ngày ông ta nhớ ra và tìm hiểu, con ở ngoài không có cách tự bảo vệ.” Ông nhìn thẳng. “Nhưng bên trong cung, được Hoàng thượng để mắt — ngay cả Trịnh Quốc Công cũng không dám ra tay tùy tiện.”
“Và bằng chứng?”
“Đó là phần ta chưa tính xong.” Giọng ông lần đầu tiên có chút gì đó giống như… xấu hổ. “Ta cứ nghĩ có thêm thời gian. Nhưng Hoàng hậu ra tay với con trước khi ta chuẩn bị xong.”
Chiêu Nghi nhìn ông — người đàn ông đã nuôi nàng mười hai năm, dạy nàng mọi thứ, và giấu nàng bí mật lớn nhất về cuộc đời nàng — với một cảm xúc phức tạp đến mức nàng không tìm được tên gọi.
Không phải tức giận. Không hẳn là đau.
Gần hơn với cái cảm giác khi nhìn ra cửa sổ và thấy bầu trời khác màu so với điều mình tưởng.
“Chú có bằng chứng gì trong tay không?”
“Có một thứ.” Ông từ trong áo lấy ra một ống trúc nhỏ, bịt kín hai đầu bằng sáp. “Lá thư của Minh Đức — bản gốc tấu thư mà Tiên đế không bao giờ nhận được. Minh Đức khôn ngoan hơn ta nghĩ — ông ấy giữ lại bản sao và gửi cho em ta trước khi nộp tấu.” Ông đặt ống trúc lên bàn, đẩy về phía Chiêu Nghi. “Đây là thứ duy nhất còn lại từ cha con.”
Chiêu Nghi nhìn ống trúc.
Không cầm lên ngay.
“Nếu đưa thứ này ra ánh sáng,” nàng nói chậm, “Trịnh Quốc Công sẽ bị xử tội. Hoàng hậu Trịnh thị — con gái ông ta — sẽ bị liên lụy.”
“Có thể mất vị Hoàng hậu. Có thể hơn.”
“Nhưng Trịnh thị không biết chuyện cha bà ấy làm.”
Lâm Bá Quân nhìn nàng. “Con chắc không?”
Chiêu Nghi dừng lại.
Thật ra — nàng không chắc. Trịnh thị lớn lên trong nhà Trịnh Quốc Công. Bà thông minh, tinh tế, biết đọc người như đọc sách. Không có lý do gì để nói bà hoàn toàn không biết.
Nhưng cũng không có bằng chứng nào nói bà biết.
“Nếu con dùng thứ này,” nàng nhìn ống trúc, “con sẽ đánh đổ một người có thể vô tội cùng với người có tội.”
“Đó là cái giá của bằng chứng,” ông nói thẳng. “Con phải tự quyết.”
—
Chiêu Nghi cầm ống trúc lên.
Nhẹ đến mức khó tin — một vật nhỏ như vậy mà chứa bên trong hai mươi năm oan khuất, một mạng người, và quyền lực đủ để lật ngược cán cân trong cung.
“Chú về đi.” Nàng đặt ống trúc vào lòng, nhìn ông. “Đừng ra ngoài trong ba ngày tới. Đừng liên lạc với ai.”
“Con định làm gì?”
“Con chưa biết.” Nàng thật lòng. “Nhưng con cần thời gian để nghĩ mà không lo chú bị nguy hiểm.”
Lâm Bá Quân nhìn nàng hồi lâu — cái nhìn của người thầy nhìn học trò, nhưng cũng là cái nhìn của người chú nhìn đứa cháu mà ông đã coi như con từ năm nó lên tám.
“Con giận ta không?” Ông hỏi, giọng khẽ hơn tất cả những gì ông nói từ đầu.
Chiêu Nghi im lặng một lúc.
“Con không biết nữa.” Nàng nhìn thẳng vào ông. “Nhưng con biết — dù chú làm gì, lý do cuối cùng cũng là vì muốn bảo vệ con. Con không thể giận vì điều đó.”
Lâm Bá Quân nhắm mắt lại.
Khi ông mở ra, ánh mắt ông có gì đó mà Chiêu Nghi chưa bao giờ thấy trong mười hai năm — ông già đi, và trông giống người hơn, ít giống chiến lược gia hơn.
“Ta xin lỗi con,” ông nói. “Vì đã không nói từ trước.”
Chiêu Nghi gật đầu. Một lần. Nhỏ.
“Con biết.”
—
**Côn Ninh cung. Giờ Thìn.**
Hoàng hậu Trịnh thị ngồi trước bàn trang điểm, để thị nữ chải tóc, mắt nhìn vào gương nhưng không nhìn mình.
Bà đang nghĩ về cha.
Trịnh Quốc Công năm nay sáu mươi hai tuổi, tóc bạc trắng, hay cười ha hả và thích uống rượu ngâm tắc kè. Mỗi lần bà về thăm phủ, ông đều xoa đầu bà như khi bà còn nhỏ và nói: “Con gái ta là Hoàng hậu, cả thiên hạ phải kính.”
Bà yêu cha.
Nhưng bà không phải người ngốc.
Có những chuyện bà biết mà giả vờ không biết — vì biết mà không làm gì được thì biết để làm gì? Có những chuyện bà thật sự không biết — và bà không chắc mình muốn biết hay không.
Lâm Chiêu Nghi.
Cái tên đó cứ quẩn quanh trong đầu bà như khói không tan.
Tại sao một cô gái từ gia đình bình thường lại có cái nhìn của người đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ trước khi bước vào? Tại sao nàng ta bình tĩnh đến mức đáng ngờ? Tại sao mỗi nước đi của nàng ta đều có chiều sâu hơn bề mặt?
Trịnh thị nhìn vào gương.
Nhìn vào đôi mắt mình.
Bà đã ở trong cung mười lăm năm. Bà biết cách đọc người. Và điều bà đọc được từ Lâm Chiêu Nghi — không phải tham vọng, không phải háo thắng — là thứ đáng sợ hơn nhiều.
*Mối thù.*
Bà chưa biết mối thù với ai. Chưa biết từ đâu.
Nhưng bà cảm nhận được.
“Người.” Bà lên tiếng, thị nữ đang chải tóc dừng lại. “Đi tìm Đông Châu.”
“Dạ.”
“Không.” Bà thay đổi ý kiến ngay lập tức. “Thôi. Không cần.”
Thị nữ ngơ ngác nhưng không dám hỏi.
Trịnh thị nhìn vào gương thêm một lúc.
Đông Châu đã thất bại tối qua. Thái hậu đã cảnh cáo bà. Hoàng thượng đang đứng về phía Lâm Chiêu Nghi.
Bà đang thua — không phải vì thiếu mưu lược, mà vì bà đang đánh một trận mà bà chưa biết đầy đủ luật chơi.
Muốn thắng — phải biết đối thủ thật sự muốn gì.
Và muốn biết điều đó — có lẽ chỉ có một cách.
Bà phải nói chuyện thẳng với Lâm Chiêu Nghi.
Không phải qua trà. Không phải qua người trung gian. Không phải qua những câu hỏi bọc đường.
Thẳng thắn. Một đối một.
Bà nhìn vào gương lần cuối, rồi đứng dậy.
*Nếu ta sai về nàng ta — ta cần biết sớm.*
*Nếu ta đúng — ta cũng cần biết sớm hơn.*
—
**Chiêu Dương cung. Giờ Tỵ.**
Lâm Bá Quân đã ra về.
Chiêu Nghi ngồi một mình, ống trúc trên bàn trước mặt, nhìn vào nó như nhìn vào một câu hỏi không có đáp án rõ ràng.
Trong đầu nàng, mọi thứ đang được sắp xếp lại — như những mảnh ghép rời rạc cuối cùng tìm được vị trí, tạo thành một bức tranh nàng không muốn nhìn nhưng không thể không nhìn.
Cha nàng c/h/ế/t vì Trịnh Quốc Công.
Hoàng hậu Trịnh thị là con gái Trịnh Quốc Công.
Nàng vào cung — vô tình hay hữu ý — đang đối đầu với con gái của kẻ gi/ế/t cha mình.
Và bây giờ trong tay nàng có thứ đủ để kết thúc tất cả.
Nhưng dùng nó nghĩa là gì? Trả thù cho cha? Hay chỉ là gieo thêm đau khổ cho người không hoàn toàn có tội?
Nàng nghĩ đến Hoàng thượng — người đêm qua nói *ta sẽ không để nàng một mình*. Người đốt bức thư tố cáo không phải vì tin nàng mà vì muốn tìm ra sự thật. Người cô đơn trong chính cung điện của mình.
Nàng nghĩ đến Trịnh thị — người đã ra tay với Uyển Như, người đang dùng mọi thứ để hại nàng, nhưng cũng là người có thể không biết gì về tội lỗi của cha mình.
Nàng nghĩ đến Lâm Bá Quân — hai mươi năm giữ bí mật, nuôi một đứa trẻ không phải con mình, và chưa bao giờ nói lý do thật sự cho đến hôm nay.
Và nàng nghĩ đến người đàn ông nàng không nhớ mặt — Nguyễn Minh Đức, cha nàng — người chọn nộp tấu thư dù biết sẽ nguy hiểm, vì ông không thể làm người tốt mà im lặng.
Chiêu Nghi cầm ống trúc lên.
Lần này nàng không đặt xuống.
—
Có những quyết định không phải chọn giữa đúng và sai.
Mà là chọn giữa hai thứ đều đau — và chấp nhận rằng dù chọn gì, cũng phải tự chịu trách nhiệm.
Lâm Chiêu Nghi nhìn ống trúc trong tay.
Và lần đầu tiên kể từ khi vào cung — nàng khóc.
Không thành tiếng. Chỉ một giọt, lăn xuống má rồi dừng lại.
Nhưng đủ để nàng biết — dưới tất cả những toan tính và bình tĩnh và nước cờ đã nghĩ sẵn — vẫn còn một đứa trẻ tám tuổi đứng trong mưa, chờ ai đó nói thật với mình.