Chương 6
Hàn lâm viện. Ngày thứ mười ba. Giờ Thìn.
Lâm Bá Quân biết mình đang bị theo dõi từ ba ngày trước.
Không phải vì ông nhìn thấy ai. Mà vì ông không nhìn thấy ai — và đó mới là dấu hiệu. Người theo dõi giỏi không để lại bóng, không để lại tiếng. Chỉ để lại cảm giác — cái cảm giác như có ánh mắt dán vào gáy mà quay lại không thấy gì.
Ông đã dạy Chiêu Nghi nhận ra cảm giác đó từ năm nàng mười tuổi.
Bây giờ chính ông đang nếm lại nó.
Ông ngồi trong thư phòng, giả vờ đọc sách, thực ra đang nhẩm lại từng người trong danh sách — ai biết về nàng, ai có thể bị khai thác, ai là điểm yếu mà ông chưa kịp bảo vệ.
Rồi ông dừng lại ở một cái tên.
Và nhắm mắt lại.
Không phải nàng. Bất cứ ai cũng được, nhưng không phải nàng.
—————-
Cái tên đó là Lâm Uyển Như.
Mười sáu tuổi. Con gái ruột của Lâm Bá Quân — đứa con duy nhất ông có sau khi vợ mất từ năm Uyển Như lên ba. Cô bé lớn lên trong nhà ông, cùng mái nhà với Chiêu Nghi suốt mười năm, gọi Chiêu Nghi là chị.
Ông đã cẩn thận giữ tên Uyển Như khỏi mọi giấy tờ liên quan đến việc đưa Chiêu Nghi vào cung. Không có bất kỳ văn bản nào nhắc đến cô bé. Không có ai biết hai người có liên hệ.
Ông nghĩ vậy.
Ông đã sai.
—————
Đông Châu tìm ra Lâm Uyển Như vào buổi chiều ngày thứ mười ba, qua một con đường mà ngay cả Lâm Bá Quân cũng không ngờ tới — không phải qua hồ sơ, không phải qua người quen, mà qua một người bán hoa ở chợ Đông.
Người bán hoa đó, mười năm trước, từng bán cho một ông quan nhỏ một bó cúc trắng mỗi tuần — loại hoa mà vợ ông thích, và ông vẫn mua sau khi bà mất, đặt lên bàn thờ. Đi cùng ông luôn có hai đứa trẻ — một bé lớn hơn, một bé nhỏ hơn, đều gọi ông là cha.
Đông Châu nghe xong, không hỏi thêm.
Ông ta đã có đủ thứ cần có.
—————-
Chiêu Dương cung. Cùng ngày. Giờ Mùi.
Tần Lộc chạy vào như người mất hồn, vấp vào bậc cửa, suýt ngã.
“Tiểu thư — tiểu thư —”
Chiêu Nghi đang viết chữ, ngẩng đầu lên. Nhìn mặt Tần Lộc, đặt bút xuống ngay.
“Chuyện gì?”
“Có — có người nhắn tin cho tiểu thư.” Tần Lộc thở không ra hơi, dúi vào tay nàng một mảnh vải nhỏ cuộn lại — không phải giấy, vải — loại người ta dùng khi không muốn để lại dấu vết. “Người đưa tin nói… nói là tiểu thư đọc ngay. Không được để ai nhìn thấy.”
Chiêu Nghi mở ra.
Bên trong chỉ có một dòng chữ, nét run rẩy không giống chữ Lâm Bá Quân bình thường:
“Uyển Như bị theo dõi. Tối nay họ ra tay. Đừng làm gì.”
Ba chữ cuối gạch chân hai lần.
Đừng làm gì.
—————-
Chiêu Nghi đọc lại ba lần.
Rồi nàng đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra khoảng sân Chiêu Dương cung đang ngả bóng vàng trong nắng chiều — bình yên đến mức nàng muốn đập vỡ cái bình yên đó ra.
Đừng làm gì.
Lâm Bá Quân đang nói với nàng: đừng lộ bài. Đừng để họ biết ngươi biết. Cứ ngồi yên, để họ nghĩ kế họ đang phát huy tác dụng.
Đó là nước cờ đúng.
Nàng biết vậy.
Nhưng Uyển Như năm nay mười sáu tuổi, ngủ vẫn ôm gấu bông, sợ sấm sét phải chui vào chăn — và tối nay có người sẽ dùng cô bé như một con tốt.
Chiêu Nghi nhắm mắt.
Trong mười hai năm, Lâm Bá Quân dạy nàng hàng trăm bài học. Nhưng có một bài ông chưa bao giờ dạy — vì ông biết nếu dạy, nàng sẽ không bao giờ học được cách làm theo:
Đôi khi bảo vệ người mình yêu nghĩa là không làm gì cả.
—————-
Nàng mở mắt.
“Tần Lộc.”
“Dạ.”
“Đi tìm Lý Đức An. Chỉ Lý Đức An thôi, không ai khác.” Giọng nàng bình tĩnh trở lại — cái bình tĩnh của người đã quyết định xong. “Nói với ông ấy rằng ta cần gặp Hoàng thượng. Ngay bây giờ. Không phải tối nay. Ngay bây giờ.”
Tần Lộc chớp mắt. “Tiểu thư sẽ làm trái lời chú —”
“Ta biết.” Chiêu Nghi đã quay vào trong, bắt đầu thay y phục. “Nhưng Lâm Bá Quân dạy ta đừng làm gì vì ông ấy muốn bảo vệ ta.” Nàng dừng lại một nhịp, giọng nhỏ xuống. “Còn ta làm trái vì ta muốn bảo vệ ông ấy.”
—————-
Ngự thư phòng. Giờ Thân.
Hoàng thượng nghe Chiêu Nghi kể xong, không nói gì ngay.
Ông đứng dậy, đi đến cửa, gọi Lý Đức An vào, nói nhỏ mấy câu. Lý Đức An cúi đầu, bước đi nhanh đến mức gần như chạy.
Rồi ông quay lại, ngồi xuống đối diện với Chiêu Nghi.
“Ta đã sai người bảo vệ Lâm Uyển Như. Kín đáo — không để Đông Châu biết.”
Chiêu Nghi thở ra. Một hơi thở dài, nhẹ đến mức chính nàng không ngờ mình đang nín từ nãy giờ.
“Nô tần tạ ơn Hoàng thượng.”
“Đừng tạ ơn vội.” Giọng ông thẳng thắn. “Ta làm vậy không hoàn toàn vì nàng. Ta làm vì nếu họ ra tay với Lâm Uyển Như tối nay — ta sẽ biết chính xác ai đứng sau.” Ông nhìn thẳng vào mắt nàng. “Và lúc đó ta cần nàng còn đủ tỉnh táo để làm chứng, không phải đang đau đớn vì em gái bị hại.”
Chiêu Nghi nhìn ông.
Lạnh. Tính toán. Nhưng không sai.
“Hoàng thượng,” nàng nói khẽ, “thật ra ông không khác gì chốn này lắm.”
Vĩnh Khang đế im lặng một giây — rồi bật cười, tiếng cười ngắn, thật, không có chút xã giao.
“Ta biết.” Ông nhìn ra cửa sổ. “Mười hai năm trị vì người ta làm người ta thành như vậy.” Giọng ông trầm xuống. “Đó là điều ta không muốn nàng trở thành, Chiêu Nghi.”
Nàng không trả lời câu đó.
Vì nàng không biết liệu mình có còn lựa chọn hay không.
——————
Từ Ninh cung. Giờ Dậu.
Thái hậu triệu Hoàng hậu Trịnh thị vào.
Không báo trước. Không lý do.
Trịnh thị đến, quỳ xuống, khuôn mặt bình thản như mọi khi. Nhưng tay bà, giấu trong tay áo, đang siết lại.
“Ngồi xuống.” Thái hậu không nhìn bà, đang cầm xâu chuỗi hạt bồ đề đếm chậm rãi. “Hương Nguyệt, lui ra.”
Hương Nguyệt lui ra, khép cửa lại.
Căn phòng chỉ còn hai người.
Thái hậu đặt xâu chuỗi xuống. Nhìn Trịnh thị.
“Con gửi bức thư tố cáo Lâm Chiêu Nghi.”
Không phải câu hỏi.
Trịnh thị không chớp mắt. “Nô tề không hiểu Thái hậu nói gì.”
“Con không hiểu.” Thái hậu gật đầu, giọng như người đang nói chuyện thời tiết. “Được. Vậy ta nói chuyện khác.” Bà cầm chén trà lên, uống một ngụm nhỏ. “Đông Châu là người của con.”
“Đông Châu là thái giám phụng sự —”
“Đông Châu,” Thái hậu đặt chén xuống, giọng vẫn nhẹ nhưng mỗi chữ nặng như búa đập, “hai mươi năm trước là học trò của người thầy cũ của ta. Ta biết gã từ khi gã còn chưa vào cung. Con nghĩ ta không biết gã làm gì sao?”
Trịnh thị im lặng.
Đây là cái im lặng khác — không phải im lặng tính toán. Là im lặng của người vừa nhận ra mình đã đứng trên nền đất mà tưởng là đá, hóa ra là băng mỏng.
“Thái hậu…” giọng bà lần đầu tiên hơi không chắc. “Thái hậu muốn gì?”
“Ta không muốn gì.” Thái hậu nhìn thẳng vào bà. “Ta chỉ muốn con hiểu một điều.” Bà dừng lại. “Lâm Chiêu Nghi đã đến gặp ta. Đã đến gặp Hoàng thượng. Còn con — con đang ra tay với một đứa trẻ mười sáu tuổi ở ngoài cung.”
Trịnh thị tái mặt. Chỉ một thoáng — nhưng Thái hậu không bỏ sót.
“Con nghĩ ta không biết sao?” Giọng Thái hậu lần đầu tiên lạnh xuống. “Ta sống trong chốn này năm mươi năm, Trịnh thị. Năm mươi năm. Con chưa ra đời khi ta đã thấy những trò này.”
Trịnh thị cúi đầu xuống, vai hơi run.
“Nô tề biết tội.”
“Con chưa có tội.” Thái hậu cầm xâu chuỗi lên, tiếp tục đếm, giọng trở lại bình thường như chưa có chuyện gì. “Vì tối nay Đông Châu sẽ không ra tay được.” Bà nhìn thẳng phía trước, không nhìn Trịnh thị nữa. “Hoàng thượng đã sai người đến trước rồi.”
Căn phòng im lặng hoàn toàn.
“Con về đi.” Thái hậu khẽ ra hiệu. “Và lần sau muốn làm gì — suy nghĩ kỹ hơn.”
—————-
Ngoài cổng thành phía Đông. Đêm.
Đông Châu đứng trong bóng tối của con hẻm đối diện nhà Lâm Bá Quân, nhìn vào ánh đèn leo lét sau cánh cửa sổ.
Bên cạnh gã là hai người — không mặc quan phục, không mang vũ khí lộ liễu.
Họ đứng chờ.
Mười lăm phút.
Ba mươi phút.
Đông Châu không động.
Không phải vì gã đổi ý. Mà vì gã nhận ra — có người đang đứng trong bóng tối cách đó hai mươi bước, nhìn về phía gã.
Không phải người của Lâm Bá Quân.
Là người của Hoàng thượng.
Đông Châu đứng yên thêm một lúc, nhìn vào ánh đèn nhà Lâm Bá Quân lần cuối. Rồi gã ra hiệu cho hai người kia — ra hiệu dừng lại — và bước đi vào bóng tối, không ngoái đầu.
Nhưng khi đi ngang qua bóng người của Hoàng thượng, gã khẽ chậm bước lại một nhịp.
Vừa đủ để người đó nghe thấy gã nói, giọng thì thầm như gió:
“Về nói với chủ ngươi — Đông Châu không làm việc vô ích.”
Rồi gã biến vào đêm.
—————-
Chiêu Dương cung. Canh ba.
Lý Đức An đến báo tin — Uyển Như bình an, không có chuyện gì xảy ra — rồi lui ra.
Chiêu Nghi ngồi một mình trong phòng, nến cháy thấp.
Tần Lộc ngủ gật ở góc phòng từ lúc nào, tiếng thở đều nhẹ.
Nàng ngồi nhìn ngọn nến.
Tối nay nàng đã làm trái lời Lâm Bá Quân. Đã để Hoàng thượng biết về Uyển Như. Đã đặt thêm một quân cờ lên bàn — quân cờ mang tên niềm tin, loại quân dễ mất nhất và khó lấy lại nhất.
Nàng không biết mình làm đúng hay sai.
Nhưng nàng biết một điều — từ tối nay, cán cân đã thay đổi.
Trịnh thị biết rằng Thái hậu đang quan sát bà. Hoàng thượng biết rằng Chiêu Nghi đang tin ông. Đông Châu biết rằng kế hoạch tối nay đã bị phá.
Và Lâm Bá Quân — ông chưa biết gì cả.
Chiêu Nghi nhìn ngọn nến cháy thấp dần, tim nến nhỏ lại, ánh sáng chập chờn.
Chú ơi, nàng nghĩ, con đã làm trái lời chú rồi.
Nhưng nếu phải chọn lại — con vẫn sẽ làm vậy.
—————-
Bên ngoài, gió đêm lay nhẹ cành liễu trước sân.
Đâu đó trong cung, ai đó đang lên kế hoạch mới.
Đâu đó trong thành, Đông Châu đang đi về phía một cánh cửa mà không ai biết là cửa của ai.
Và trong căn nhà nhỏ phía Đông thành, Lâm Uyển Như ngủ ngon, không biết rằng đêm nay có người đã đứng dưới bóng tối bên ngoài cửa sổ cô — và có người khác đã đứng đó để ngăn họ lại.