Chương 7
Tôi quyết định giăng bẫy nhỏ để xác nhận mối liên hệ giữa Triệu ma ma và Từ Ninh cung, trước khi đi xa hơn vào nghi vấn về Thái hậu.
Tôi cho A Đào âm thầm theo dõi kho thuốc trong vài đêm liên tiếp, đứng từ một góc khuất an toàn, ghi nhớ mọi gương mặt ra vào, mọi thời điểm bất thường. A Đào là một cô bé tinh ý, biết cách ẩn mình mà không gây chú ý, một kỹ năng hiếm có ở tuổi mười sáu trong chốn cung cấm đầy rẫy hiểm nguy này.
Đêm thứ ba, A Đào trở về báo cáo, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy phấn khích.
“Nương nương, nô tỳ thấy rồi. Đúng là có một người mặc y phục thái giám cao cấp tới gặp Triệu ma ma, nhưng không vào hẳn bên trong, chỉ đứng ở cửa sau nói chuyện một lúc rồi rời đi ngay.”
“Ngươi có nhìn rõ mặt không?”
“Trời tối quá, nô tỳ không dám lại gần, sợ bị phát hiện. Nhưng nô tỳ nhớ rõ, người đó đi cùng hướng về phía Từ Ninh cung.”
Tôi gật đầu, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì manh mối ngày càng rõ ràng hơn, lo vì càng tiến gần tới sự thật, mức độ nguy hiểm càng tăng theo cấp số nhân. Nếu Thái hậu thật sự là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, thì đây không còn là một vụ án đơn thuần giữa các phi tần tranh sủng, mà là một âm mưu chính trị có thể làm rung chuyển cả triều đình.
Tôi cần một kế hoạch thận trọng hơn, không thể chỉ dựa vào lời kể của một cung nữ trẻ tuổi để đối chất với Thái hậu.
Buổi sáng hôm sau, tôi tới Càn Nguyên điện, kể lại cho Phong Lăng nghe toàn bộ những gì mình đã thu thập được trong vài ngày qua, từ mảnh giấy bí ẩn của cung nữ vô danh, cho tới việc A Đào tận mắt chứng kiến cuộc gặp gỡ giữa người của Từ Ninh cung và Triệu ma ma.
Phong Lăng nghe xong, im lặng rất lâu, gương mặt dần trở nên trắng bệch hơn cả lúc hắn còn đang bệnh nặng.
“Ngươi đang nói, mẫu hậu của ta…”
“Ta chưa khẳng định điều gì cả.” Tôi vội ngắt lời, không muốn hắn vội vàng kết luận khi chưa có đủ bằng chứng xác thực. “Ta chỉ đang trình bày những gì quan sát được. Có thể người tới gặp Triệu ma ma không phải lệnh của Thái hậu, mà chỉ là Tổng quản thái giám Chu Hỉ tự ý hành động vì lý do riêng nào đó.”
“Nhưng khả năng đó nhỏ hơn nhiều, đúng không?” Phong Lăng nhìn thẳng vào mắt tôi, như đang yêu cầu một câu trả lời trung thực tuyệt đối, không vòng vo né tránh.
Tôi gật đầu chậm rãi. “Đúng vậy. Chu Hỉ theo hầu Thái hậu ba mươi năm. Một người ở vị trí đó, hiếm khi tự ý hành động việc lớn mà không có chỉ thị từ trên.”
Phong Lăng đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra khoảng sân rộng bên ngoài, lưng thẳng nhưng vai có chút run rẩy mà hắn cố che giấu.
“Ta còn nhớ, lúc nhỏ, mỗi khi ta bị phụ hoàng quở trách, người luôn là người đứng ra bảo vệ ta, dạy ta cách nhẫn nhịn, cách chờ đợi thời cơ. Ta luôn nghĩ, trong cung cấm này, người duy nhất ta có thể tin tưởng tuyệt đối chính là mẫu hậu.”
Tôi không biết phải an ủi hắn thế nào, vì những lời an ủi sáo rỗng lúc này chỉ càng khiến nỗi đau thêm rõ nét. Tôi chọn cách im lặng, để hắn có thời gian tiêu hóa cảm xúc của mình, giống như cách tôi từng làm với không ít bệnh nhân nhận tin dữ trong phòng khám, đôi khi sự im lặng đồng hành lại có giá trị hơn bất cứ lời nói nào.
“Nếu thật sự là mẫu hậu,” Phong Lăng quay lại nhìn tôi, giọng đã lấy lại phần nào sự bình tĩnh của một vị quân vương, “động cơ là gì? Người đã có tất cả, quyền lực, danh vọng, địa vị. Ta chết đi, người mất nhiều hơn được.”
“Trừ khi người không muốn ngươi chết.” Tôi nói chậm rãi, một ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu. “Mà muốn ngươi suy yếu, phụ thuộc, dễ bị thao túng hơn. Một cơn bệnh kéo dài, khiến triều thần hoang mang, khiến quyền lực thực tế dần chuyển về tay người đứng đầu hậu cung dưới danh nghĩa chăm sóc con trai bệnh tật.”
Phong Lăng sững người trước giả thuyết đó. “Ngươi nghĩ mẫu hậu muốn nhiếp chính?”
“Ta chỉ đưa ra một khả năng.” Tôi nói. “Nhưng nó giải thích được vì sao độc tố được dùng ở liều thấp, kéo dài, thay vì một liều mạnh kết liễu ngay lập tức. Nếu mục đích là giết ngươi, có nhiều cách nhanh và kín đáo hơn. Nhưng nếu mục đích là khiến ngươi suy yếu lâu dài, để người khác có cớ can thiệp sâu hơn vào triều chính, thì cách dùng độc từ từ này lại hợp lý hơn nhiều.”
Phong Lăng im lặng, ngón tay siết chặt thành cửa sổ đến mức trắng bệch. “Còn ngươi, hai năm trước, vì sao mẫu hậu lại hại ngươi?”
Câu hỏi đó khiến tôi khựng lại. Tôi chưa từng nghĩ tới mối liên hệ này một cách rõ ràng, nhưng khi Phong Lăng đặt ra câu hỏi, mọi thứ bỗng dưng trở nên sáng tỏ hơn.
“Lúc đó ta đang mang thai.” Tôi nói chậm, từng chữ như đang tự mình ghép lại một bức tranh còn dang dở. “Nếu đứa trẻ đó là con trai, sinh ra với thân phận đích tử, mang dòng máu chính thống mạnh nhất trong số các hoàng tử, nó sẽ là một thế lực mà ngay cả Thái hậu cũng khó lòng kiểm soát hoàn toàn, vì ta là Hoàng hậu chính cung, không phải một phi tần bình thường có thể dễ dàng thao túng.”
“Vậy mẫu hậu đã ra tay trước khi đứa trẻ kịp chào đời.” Phong Lăng nói, giọng nghẹn lại vì phẫn nộ. “Hủy hoại luôn cả danh tiếng của ngươi, để dọn đường, để không ai còn nghi ngờ gì về sau.”
Tôi gật đầu, cảm giác lạnh buốt lan khắp người, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì sự tàn nhẫn của một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng tới từng chi tiết, sẵn sàng hy sinh cả sinh mạng một đứa trẻ chưa kịp chào đời, sẵn sàng đẩy con dâu mình vào vòng lao lý chỉ vì một mối đe dọa tiềm tàng cho quyền lực.
“Chúng ta cần thêm bằng chứng trực tiếp.” Tôi nói, cố lấy lại sự tỉnh táo cần thiết để tiếp tục hành động. “Suy đoán logic không đủ để buộc tội một Thái hậu. Ta cần tìm ra Chu Hỉ, hoặc chính Triệu ma ma, và lấy được lời khai xác thực trước khi mọi chuyện bại lộ và họ kịp xóa sạch dấu vết.”
Phong Lăng gật đầu, ánh mắt đã trở lại vẻ kiên định thường thấy của một vị Hoàng đế, dù trong lòng hắn, tôi biết, vết thương vừa mới mở ra sẽ còn rỉ máu rất lâu.