Chương 6
Mấy ngày tiếp theo trôi qua trong một thứ căng thẳng âm ỉ, không bùng nổ thành biến cố nào lớn, nhưng từng khoảnh khắc đều khiến tôi cảm thấy như đang đứng trên dây, chỉ cần sơ sảy một bước là rơi xuống vực.
Tôi vẫn duy trì thói quen thử thuốc, thử cháo cho Phong Lăng mỗi ngày, vừa để bảo vệ hắn, vừa để có cớ ở gần Càn Nguyên điện, theo dõi mọi động tĩnh xung quanh. Lý Đức vẫn làm việc như thường lệ, nhưng tôi nhận ra hắn tránh ánh mắt tôi nhiều hơn, mỗi lần chạm trán đều tìm cớ rời đi nhanh chóng.
Một buổi sáng, khi tôi đang kiểm tra món điểm tâm trong ngự thiện phòng, một cung nữ nhỏ tuổi len lén dúi vào tay tôi một mảnh giấy gấp nhỏ, rồi vội vàng lẩn đi mất trước khi tôi kịp hỏi tên.
Tôi mở ra trong góc khuất, chỉ vài chữ nguệch ngoạc:
Nương nương cẩn thận. Triệu ma ma đêm qua gặp riêng một người mặc y phục thái giám cao cấp, không phải Lý công công.
Tim tôi đập nhanh hơn. Một người mặc y phục thái giám cao cấp, nhưng không phải Lý Đức. Trong cung này, số thái giám cao cấp được phép tự do đi lại không cần báo trước chỉ đếm trên đầu ngón tay, phần lớn đều phục vụ trực tiếp cho các cung điện của phi tần cao cấp hoặc Thái hậu.
Tôi tìm cách dò hỏi thêm, nhưng cung nữ kia như đã biến mất, không ai trong ngự thiện phòng nhận ra một gương mặt như vậy từng làm việc ở đây.
Buổi chiều, tôi quyết định tìm tới Hứa Khiêm Chi một lần nữa, hy vọng ông có thêm tin tức mới.
“Nương nương, lão tìm ra một người.” Ông ta hạ giọng, mắt liên tục liếc về phía cửa, như sợ có ai đó đang đứng ngoài nghe lén, dù chúng tôi đang ở trong một góc khuất nhất của viện Thái y. “Một bà vú tên Triệu ma ma, hai năm trước phụ trách kho thuốc của điện Tích Thúy, chuyên cấp phát dược liệu cho các cung. Bây giờ bà ta đã được điều sang phụ trách kho thuốc của Càn Nguyên điện.”
“Ta đã biết chuyện này rồi.” Tôi nói, ngắt lời ông một cách nhẹ nhàng. “Ta cần biết thêm, ai điều bà ta sang đây, và quan trọng hơn, ai từng tiếp xúc với bà ta gần đây.”
Hứa Khiêm Chi gật đầu, lục trong tay áo lấy ra một mảnh giấy khác, lần này nét chữ rõ ràng hơn, như đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. “Văn thư điều chuyển bà ta sang đây, do tay Lý công công đóng dấu phê duyệt, nhưng theo lời tiến cử ban đầu lại là từ phía Thục phi nương nương.”
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.
Hai cái tên cùng xuất hiện trong một câu, khiến đầu tôi rối lên như tơ vò. Thục phi có động cơ rõ ràng, con trai lớn nhất, thế lực hậu thuẫn mạnh. Nhưng Lý Đức, kẻ hầu cận thân tín nhất bên cạnh Phong Lăng, tại sao lại liên quan? Và giờ đây còn thêm một người mặc y phục thái giám cao cấp khác, không phải Lý Đức, đã gặp riêng Triệu ma ma trong đêm.
“Ông có biết ai trong cung này, ngoài Lý công công, có quyền hạn và y phục thái giám cao cấp, có thể tự do đi lại không bị nghi ngờ?”
Hứa Khiêm Chi suy nghĩ một lúc lâu, gương mặt nhăn lại như đang cố lục tìm trong trí nhớ. “Có vài người, nhưng phần lớn đều phục vụ trực tiếp các vị phi tần cao cấp. Có một người tên Tổng quản thái giám của Từ Ninh cung, phục vụ Thái hậu nương nương, thường được phép tự do ra vào các cung điện khác để truyền đạt ý chỉ.”
Cái tên Từ Ninh cung khiến tôi khựng lại một thoáng. Thái hậu. Mẹ ruột của Phong Lăng. Người đứng đầu hậu cung, người mà theo lẽ thường, không ai dám nghi ngờ vì chính bà là người đã nuôi dưỡng, dạy dỗ Hoàng đế từ thuở nhỏ.
Nhưng chính suy nghĩ “không ai dám nghi ngờ” đó lại khiến tôi cảnh giác hơn. Trong nghề y, tôi học được một nguyên tắc quan trọng, đôi khi chẩn đoán sai không phải vì thiếu manh mối, mà vì chính người thầy thuốc đã loại trừ một khả năng quá sớm chỉ vì nó nghe có vẻ “không thể”.
“Tổng quản thái giám Từ Ninh cung tên gì?”
“Tên Chu Hỉ, theo hầu Thái hậu nương nương đã hơn ba mươi năm.”
Ba mươi năm. Đủ lâu để cài cắm bất cứ ai vào bất cứ vị trí nào trong cung cấm này, đủ lâu để xây dựng một mạng lưới thông tin và quyền lực ngầm mà không ai có thể lay chuyển.
Tôi cảm ơn Hứa Khiêm Chi, rồi rời khỏi viện Thái y trong tâm trạng nặng trĩu. Trên đường về, tôi cố gắng sắp xếp lại toàn bộ những manh mối đã có. Triệu ma ma từng làm việc ở điện Tích Thúy hai năm trước, nơi tôi bị hại. Bây giờ bà ta được Thục phi tiến cử, Lý Đức phê duyệt, nhưng lại bí mật gặp gỡ một người của Từ Ninh cung trong đêm.
Có phải Thục phi chỉ là một con cờ khác, bị lợi dụng danh nghĩa để tiến cử Triệu ma ma, trong khi người thật sự điều khiển mọi thứ từ phía sau lại là một ai đó ở Từ Ninh cung?
Tối hôm đó, tôi không vội vàng báo cáo những suy đoán còn mơ hồ này cho Phong Lăng. Tôi cần thêm thời gian quan sát, thêm bằng chứng cụ thể trước khi đưa ra bất cứ lời buộc tội nào liên quan tới Thái hậu, bởi đây là một bước đi vô cùng nguy hiểm, có thể khiến cả tôi và Phong Lăng rơi vào thế bị động nếu suy đoán sai, hoặc nếu hành động quá sớm trước khi có đủ chứng cứ thuyết phục.
Tôi quyết định, từ ngày mai, sẽ cho người âm thầm theo dõi mọi động tĩnh xung quanh Triệu ma ma, đặc biệt chú ý tới bất cứ cuộc gặp gỡ nào với người của Từ Ninh cung. Đồng thời, tôi cũng cần tìm hiểu thêm về quá khứ của chính Lý Đức, xem liệu có mối liên hệ nào giữa hắn và Từ Ninh cung từ trước khi hắn theo hầu Phong Lăng hay không.
Đêm đó, nằm trên giường trong căn phòng riêng được sắp xếp lại cho Hoàng hậu, tôi nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng gió thổi qua những tán cây ngoài sân. Cảm giác cô độc của một người mang trong mình bí mật lớn, không thể chia sẻ trọn vẹn với ai, kể cả với Phong Lăng, người duy nhất tôi có thể tin tưởng trong cung cấm này, bỗng dưng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Nhưng tôi biết mình không thể dừng lại. Mỗi ngày trôi qua mà chưa tìm ra kẻ chủ mưu thật sự, là mỗi ngày Phong Lăng, và có lẽ cả tôi, vẫn đang sống trong tầm ngắm của một kẻ giết người kiên nhẫn, sẵn sàng chờ đợi cơ hội thích hợp để ra tay lần nữa.