Chương 5

  1. Home
  2. Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
  3. Chương 5
Prev
Next

Tôi quyết định tự mình tới gặp Triệu ma ma, không qua trung gian, không báo trước, để xem phản ứng đầu tiên của bà ta khi đối diện trực tiếp với Hoàng hậu.

Kho thuốc của Càn Nguyên điện nằm khuất sau một dãy hành lang nhỏ, ít người qua lại. Mùi thuốc Bắc, mùi gỗ ẩm, mùi của hàng trăm loại dược liệu trộn lẫn vào nhau tạo thành một bầu không khí đặc quánh, nặng nề.

Triệu ma ma là một phụ nữ trung niên, gương mặt phúc hậu, tay nghề pha chế khéo léo, nói năng lễ phép không chê vào đâu được. Khi thấy tôi bước vào, bà ta vội vàng quỳ xuống hành lễ, động tác thuần thục như đã luyện tập từ rất lâu.

“Hoàng hậu nương nương đến kiểm kho, để nô tỳ pha trà mời nương nương.”

“Không cần.” Tôi đi dọc giá thuốc, mắt lướt qua từng hũ sành dán nhãn, cố giữ giọng điệu thản nhiên như đang làm một việc thường lệ. “Ta chỉ xem qua.”

Nhưng khi ánh mắt bà ta lướt qua tôi, có một thoáng dừng lại rất ngắn, như đang đánh giá một mối nguy hiểm mới xuất hiện. Đó không phải ánh mắt của một bà vú bình thường nhìn chủ nhân của mình, mà là ánh mắt của một người đang tính toán, đang cân nhắc xem mức độ nguy hiểm của tình huống trước mắt.

Tôi giả vờ không để ý, tiếp tục đi dọc các giá thuốc, thỉnh thoảng dừng lại nhấc một hũ lên, mở nắp ngửi thử, rồi đặt xuống như đang kiểm tra một cách ngẫu nhiên, không có mục đích cụ thể nào.

Tới góc trong cùng, tôi dừng lại trước một hũ nhỏ không nhãn, đặt lẫn giữa đám hũ có nhãn rõ ràng, gần như bị giấu đi một cách cố ý dưới một lớp vải thưa phủ bụi. Tôi cầm lên, mở nắp ngửi thử.

Mùi hắc, hơi ngọt giả tạo, lẫn trong đó một thoáng tanh rất nhẹ.

Là thạch tín pha loãng, ngụy trang dưới mùi của một loại an thần dược thường dùng. Tôi từng đọc qua tài liệu độc chất học, biết rằng cách pha trộn này không phải ai cũng làm được, đòi hỏi kiến thức nhất định về tỷ lệ, về cách che giấu mùi vị đặc trưng của độc tố.

Tôi đậy nắp lại, đặt về chỗ cũ, mặt không đổi sắc, dù trong lòng tim đập thình thịch.

“Hũ này là gì?”

Triệu ma ma đáp không chút do dự. “Là phục linh tán, dùng an thần cho Hoàng thượng những đêm khó ngủ.”

Câu trả lời trôi chảy quá mức, như đã được luyện tập sẵn cho câu hỏi này. Một người phụ trách kho thuốc bình thường, khi bị hỏi đột ngột về một hũ thuốc không nhãn, ít nhiều sẽ có chút ngập ngừng, chút bối rối trước khi trả lời. Nhưng Triệu ma ma đáp lại nhanh và mượt mà đến mức bất thường, như thể bà ta đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này từ rất lâu, chờ đợi ngày có người hỏi tới.

Tôi gật đầu, quay người rời đi, trong lòng đã có quyết định. Nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, tôi dừng lại, quay đầu nhìn bà ta một lần nữa.

“Triệu ma ma theo hầu trong cung bao nhiêu năm rồi?”

“Dạ bẩm nương nương, đã hơn hai mươi năm.”

“Trước khi tới Càn Nguyên điện, ngươi từng phục vụ ở đâu?”

Một thoáng do dự, rất ngắn, nhưng tôi đã quen với việc bắt được những tín hiệu nhỏ nhặt nhất trên gương mặt người khác, một kỹ năng tích lũy từ hàng nghìn giờ ngồi đối diện bệnh nhân, cố đọc ra những điều họ không nói thành lời.

“Nô tỳ từng ở điện Tích Thúy, sau đó chuyển qua vài nơi khác, gần đây mới được điều tới đây.”

“Điện Tích Thúy.” Tôi lặp lại, giọng cố giữ bình thản. “Vậy chắc ngươi còn nhớ chuyện xảy ra ở đó hai năm trước.”

Sắc mặt Triệu ma ma trắng bệch trong một khoảnh khắc, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. “Nô tỳ… nô tỳ chỉ là người phụ trách kho thuốc, không rõ chuyện thâm cung khác, mong nương nương thứ tội nếu có gì không phải.”

“Ta không trách tội ngươi.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có một sức nặng ngầm bên dưới. “Ta chỉ tò mò thôi.”

Tôi rời khỏi kho thuốc, bước đi giữa hành lang dài, cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Triệu ma ma vẫn dõi theo sau lưng mình cho tới khi tôi khuất hẳn sau góc tường. Tôi biết, cuộc gặp gỡ vừa rồi đã khiến bà ta cảnh giác hơn rất nhiều, có thể sẽ khiến kẻ chủ mưu đứng sau cũng nhận ra có người đang lần theo dấu vết của mình.

Đó là một rủi ro, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi cần xác nhận sự tồn tại của độc dược, cần nhìn tận mắt bằng chứng, dù chỉ là một hũ thuốc không nhãn giấu trong góc kho.

Đêm đó tôi không về cung mình, mà tới thẳng Càn Nguyên điện, lòng đầy lo lắng không yên.

“Hôm nay tuyệt đối không được uống bất cứ thứ gì từ kho thuốc gần đây, kể cả phục linh tán hay an thần dược nào.” Tôi nói thẳng với Phong Lăng, không vòng vo nữa, giọng gấp gáp hơn thường lệ. “Ta tìm ra kẻ tình nghi.”

Phong Lăng ngồi thẳng dậy, gương mặt lập tức nghiêm trọng. “Ai?”

“Triệu ma ma, người mới được điều tới phụ trách kho thuốc nơi này. Bà ta từng làm việc ở điện Tích Thúy hai năm trước, đúng vào thời điểm ta bị hại.” Tôi ngồi xuống đối diện hắn, kể lại toàn bộ những gì mình vừa phát hiện, từ hũ thuốc không nhãn cho tới phản ứng bất thường của Triệu ma ma khi nhắc tới điện Tích Thúy. “Văn thư điều chuyển bà ta sang đây, do tay Lý Đức đóng dấu phê duyệt.”

Sắc mặt Phong Lăng tối sầm lại, một thứ cảm xúc phức tạp lướt qua mắt hắn, giữa sự phẫn nộ và nỗi đau của một người vừa phát hiện ra kẻ phản bội có thể nằm ngay bên cạnh mình suốt nhiều năm qua.

“Lý Đức theo ta từ năm mười hai tuổi.”

“Ta biết điều đó khó chấp nhận.” Tôi nói, giọng dịu lại. “Nhưng ngươi tự hỏi xem, ai có thể tự do ra vào tẩm điện của ngươi mà không ai nghi ngờ, ai biết rõ lịch trình ăn uống, dùng thuốc của ngươi từng giờ từng khắc? Hơn nữa, hôm nay khi ta hỏi Lý Đức về gia đình ở quê, hắn có phản ứng rất bất thường. Ta nghi ngờ hắn đang bị uy hiếp, không phải tự nguyện tham gia vào việc này.”

Phong Lăng im lặng rất lâu, ánh nến phản chiếu trong mắt hắn run rẩy theo nhịp thở nặng nề. Tôi nhìn thấy trong khoảnh khắc đó, dưới lớp vỏ uy nghiêm của một vị Hoàng đế, là một con người đang phải đối mặt với sự phản bội tiềm tàng của những người mình từng tin tưởng nhất.

“Nếu là hắn thật, vì sao? Hắn được gì khi ta chết?”

“Có lẽ không phải hắn muốn ngươi chết.” Tôi chậm rãi nói ra điều vừa lóe lên trong đầu. “Có lẽ hắn chỉ đang phục vụ cho người khác, kẻ thật sự muốn ngươi chết. Một con tốt trung thành, được cài cắm từ rất lâu, hoặc bị ép buộc phải tuân theo vì một lý do nào đó liên quan tới người thân.”

“Ngươi định làm gì tiếp theo?”

“Ta cần thêm bằng chứng trước khi đối chất trực diện.” Tôi nói. “Nếu hành động vội vàng, kẻ chủ mưu sẽ trốn sâu hơn, hoặc tệ hơn, sẽ diệt khẩu tất cả những đầu mối còn lại trước khi ta kịp tìm ra sự thật.”

Phong Lăng gật đầu, nhưng tôi thấy rõ trong ánh mắt hắn một sự bồn chồn khó che giấu, như một người vừa nhận ra mảnh đất mình đang đứng không vững chắc như mình từng nghĩ, và bất cứ bước chân tiếp theo nào cũng có thể khiến cả nền móng sụp đổ.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!