Chương 4
Năm ngày sau, Hứa Khiêm Chi tìm tới Càn Nguyên điện, dáng vẻ lén lút như sợ có người theo dõi. Ông ta đi vòng qua cổng sau, mượn cớ mang thuốc bổ tới, tay áo giấu một tờ giấy gấp nhỏ đến mức gần như lẫn vào trong nếp vải.
“Nương nương, lão tìm ra một người.” Ông ta hạ giọng, mắt liên tục liếc về phía cửa, như sợ có ai đó đang đứng ngoài nghe lén. “Một bà vú tên Triệu ma ma, hai năm trước phụ trách kho thuốc của điện Tích Thúy, chuyên cấp phát dược liệu cho các cung. Bây giờ bà ta đã được điều sang phụ trách kho thuốc của Càn Nguyên điện.”
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.
“Ai điều bà ta sang đây?”
“Là… là theo lệnh tiến cử của Thục phi nương nương, nhưng văn thư phê duyệt cuối cùng lại do chính tay Lý công công đóng dấu.”
Hai cái tên cùng xuất hiện trong một câu, khiến đầu tôi rối lên như tơ vò. Thục phi có động cơ rõ ràng, con trai lớn nhất, thế lực hậu thuẫn mạnh. Nhưng Lý Đức, kẻ hầu cận thân tín nhất bên cạnh Phong Lăng, tại sao lại liên quan? Hắn là người theo Phong Lăng từ thuở thiếu thời, là người mà chính Hoàng đế tin tưởng giao phó những chuyện cơ mật nhất.
Trừ phi, Lý Đức không trung thành với Phong Lăng như tôi tưởng. Hoặc có một thứ gì đó, một ai đó, nắm được điểm yếu của hắn, đủ để bắt hắn phải làm việc trái với lương tâm.
Tối hôm đó, tôi không nói với Phong Lăng điều mình vừa biết. Chưa phải lúc. Tôi cần bằng chứng, không phải suy đoán. Một lời buộc tội hồ đồ trong cung cấm có thể khiến tôi mất hết những gì vừa gây dựng được, thậm chí khiến kẻ chủ mưu thật sự cảnh giác mà rút lui sâu hơn vào bóng tối, chờ một thời cơ khác.
Tôi nằm trên giường đêm đó, lật đi lật lại tất cả những manh mối đã thu thập được. Triệu ma ma, kho thuốc, Thục phi, Lý Đức. Bốn mảnh ghép, nhưng chưa rõ chúng kết nối với nhau theo trật tự nào. Là Thục phi chủ mưu, dùng Triệu ma ma làm tay chân, và Lý Đức chỉ là kẻ bị mua chuộc để ký giấy tờ? Hay Lý Đức mới là đầu mối thật, còn việc tiến cử qua tay Thục phi chỉ là một lớp ngụy trang khéo léo để đổ tội cho nàng nếu sự việc bại lộ?
Tôi cố nhớ lại mọi chi tiết về Lý Đức mà ký ức của Tô Minh Nguyệt còn lưu giữ. Hắn vào cung từ năm mười tuổi, theo hầu Phong Lăng từ khi hắn còn là một vị hoàng tử chưa được sách lập, cùng nhau trải qua không ít sóng gió trong những năm tranh đoạt ngôi vị. Một mối quan hệ như vậy, lẽ ra phải bền chặt hơn bất cứ liên minh chính trị nào trong cung cấm. Vậy điều gì có thể khiến một người trung thành như vậy phản bội?
Sáng hôm sau, tôi cho gọi A Đào, cung nữ thân tín nhất bên cạnh mình từ ngày tôi tỉnh dậy trong thân xác này. Cô bé mới mười sáu tuổi, nhưng nhanh nhẹn, kín tiếng, và quan trọng nhất, là một trong số ít người không hề tỏ ra sợ hãi hay xa lánh tôi suốt thời gian tôi bị giam trong Lãnh Cung.
“A Đào, ngươi có nghe ai nhắc tới gia đình Lý công công ở quê không?”
Cô bé suy nghĩ một lúc. “Nô tỳ có nghe loáng thoáng, Lý công công có một người em trai, sống ở một thôn nhỏ phía Nam, làm nghề buôn vải. Mấy năm trước có lần Lý công công cáo ốm mấy ngày, sau đó nghe nói là về quê thăm gia đình.”
“Còn gì khác nữa không?”
“Nô tỳ chỉ nghe được vậy thôi, nương nương. Lý công công ít khi nhắc tới chuyện riêng tư của mình.”
Tôi gật đầu, cảm ơn A Đào, rồi để cô bé lui ra. Manh mối về gia đình ở quê có thể là chìa khóa, nếu kẻ chủ mưu thật sự đang dùng người thân của Lý Đức để uy hiếp hắn, buộc hắn phải làm theo mệnh lệnh dù không hề muốn.
Buổi chiều, tôi tìm cớ ghé qua ngự thiện phòng, giả vờ kiểm tra quy trình chuẩn bị thức ăn cho Hoàng thượng, nhưng thật ra là để quan sát Lý Đức từ xa. Hắn đứng giám sát đám đầu bếp, dáng vẻ nghiêm nghị như thường lệ, nhưng tôi để ý thấy tay hắn thỉnh thoảng siết chặt lại, một cử chỉ rất nhỏ mà chỉ ai quan sát kỹ mới nhận ra, giống hệt cách một bệnh nhân cố che giấu cơn đau đang âm ỉ trong người.
Tôi tiến lại gần, giả vờ tình cờ. “Lý công công, dạo này trông có vẻ mệt mỏi.”
Hắn giật mình, quay sang nhìn tôi, rồi vội cúi đầu. “Nương nương quá lời, nô tài vẫn khỏe.”
“Gia đình ở quê vẫn bình an chứ?”
Câu hỏi đó, dù chỉ là một câu xã giao bâng quơ, lại khiến sắc mặt Lý Đức thay đổi trong tích tắc. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để tôi nhận ra mình vừa chạm đúng vào một dây thần kinh nhạy cảm nhất của hắn.
“Bình… bình an, nương nương.” Hắn đáp, giọng hơi lạc đi.
Tôi không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi rời đi, nhưng trong lòng đã gần như chắc chắn về một điều. Lý Đức không phải kẻ chủ mưu. Hắn là một con tốt khác, bị buộc phải tham gia vào ván cờ này vì một lý do liên quan tới người thân ở quê nhà.
Vậy ai mới là người đứng sau giật dây tất cả? Ai đủ quyền lực để vừa sai khiến được một cung nữ kho thuốc, vừa có thể uy hiếp được một thái giám thân tín bậc nhất của Hoàng đế, vừa đủ kiên nhẫn để chờ đợi suốt hai năm trời giữa hai lần ra tay?
Tối hôm đó, tôi quay lại Càn Nguyên điện, nhìn Phong Lăng đang ngồi đọc tấu chương dưới ánh nến, dáng vẻ đã khỏe khoắn hơn nhiều so với ngày tôi mới gặp hắn. Tôi đứng ở ngưỡng cửa một lúc, quan sát hắn, rồi mới bước vào.
“Ngươi tìm ra điều gì rồi phải không?” Hắn ngẩng lên, đặt tấu chương xuống, ánh mắt sắc bén như đã đọc được suy nghĩ của tôi chỉ qua biểu cảm gương mặt.
“Có một vài manh mối.” Tôi ngồi xuống, chọn lời cẩn thận. “Nhưng ta cần thêm thời gian trước khi chắc chắn. Ta không muốn buộc tội sai người, vì nếu làm vậy, kẻ thật sự đứng sau sẽ càng cẩn thận hơn, càng khó tìm ra hơn.”
Phong Lăng nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu. “Được. Ta tin ngươi. Nhưng nhớ rằng, bất cứ lúc nào ngươi cần, mọi quyền lực trong cung này đều có thể dùng để giúp ngươi tìm ra sự thật.”
Lời nói đó, dù chỉ vài câu ngắn gọn, lại mang một sức nặng khiến tôi cảm thấy ấm lòng một cách lạ kỳ giữa bầu không khí lạnh lẽo, đầy âm mưu của hoàng cung này.