Chương 2

  1. Home
  2. Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
  3. Chương 2
Prev
Next

Phong Lăng ngồi bật dậy, mặt còn tái nhưng ánh mắt đã sắc lạnh hẳn lại, không còn dáng vẻ người bệnh nữa. Cử động đột ngột khiến hắn hơi loạng choạng, tôi theo phản xạ đưa tay đỡ lấy vai hắn, rồi nhận ra mình đang chạm vào người Hoàng đế mà không hề xin phép, vội rụt tay lại. Hắn không để ý tới chuyện đó, hoặc giả vờ không để ý, chỉ chăm chăm nhìn vào chén cháo tôi vừa đặt xuống.

“Ngươi nói lại lần nữa.”

“Chén cháo này có độc.” Tôi đẩy nó về phía hắn, không chạm thêm, sợ làm xáo trộn bất cứ dấu vết nào còn sót lại trên thành chén. “Loại độc tác dụng chậm, mỗi lần một ít, không đủ giết ngay nhưng đủ làm người uống suy nhược kéo dài, gan thận tổn thương từ từ. Nếu ta không tới, có lẽ thái y viện sẽ vĩnh viễn không tìm ra bệnh thật, vì họ chỉ đang trị cái ngọn, không biết cái gốc đang âm thầm gặm nhấm từng ngày.”

“Vậy mười ngày ta nằm đây…”

“Là mười ngày bị đầu độc cộng dồn lên trên một cơn nhiễm trùng thật.” Tôi nói thẳng. “Hai bệnh chồng lên nhau, ai cũng tưởng là một, nên càng chữa càng rối, càng rối càng không tìm ra đầu mối. Cơ thể ngươi vừa phải chống chọi với viêm nhiễm, vừa phải gánh thêm độc tố, không sụp mới là lạ.”

Phong Lăng im lặng hồi lâu, ngón tay siết chặt mép chăn đến mức khớp tay trắng bệch. Tôi nhìn cách hắn kìm nén, không phải kiểu sợ hãi bộc phát ra ngoài, mà là kiểu giận dữ bị nén chặt xuống đáy lòng, chờ thời điểm thích hợp mới bùng lên.

“Ai nấu chén cháo này?”

“Hỏi ta vô ích. Ta chỉ vừa mới…” Tôi suýt buột miệng nói tỉnh dậy trong thân xác này, kịp đổi giọng, “…mới được phép vào điện hôm nay. Ta không biết quy trình nấu nướng, dâng món trong cung vận hành thế nào.”

Hắn nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc có nên tin hay không. Ánh mắt đó quét qua mặt tôi, qua tay tôi, như đang tìm kiếm một dấu hiệu nói dối nào đó mà hắn quen thuộc từ nhiều năm sống giữa những lời nói dối trong cung cấm.

“Ngự thiện phòng làm cháo, cung nữ bưng tới, ai cũng có thể ra tay giữa chừng.” Hắn nói, giọng trầm xuống như đang tự nói với chính mình nhiều hơn là nói với tôi. “Quá nhiều khâu, quá nhiều người chạm vào trước khi nó tới được miệng ta. Mười năm nay ta vẫn luôn nghĩ mình đã cẩn thận đủ rồi.”

“Vậy ta cần biết một việc trước.” Tôi ngồi xuống ghế cạnh giường, không xin phép, vì lúc này phép tắc không còn là thứ quan trọng nhất trong phòng. “Ai là người được lợi nhiều nhất nếu Hoàng thượng băng hà lúc này?”

Câu hỏi khiến căn phòng lạnh hẳn đi.

Lửa nến chao nhẹ một lần nữa, dù lần này tôi biết chắc không phải vì gió, mà vì chính hơi thở của Phong Lăng vừa nén lại rồi bật ra mạnh hơn bình thường.

“Ngươi hỏi câu này,” hắn nhìn tôi, “như thể ngươi đã quen với việc tính toán âm mưu trong cung đình từ lâu rồi vậy.”

“Ta không quen.” Tôi đáp thẳng. “Nhưng ta quen với việc chẩn đoán. Tìm bệnh không khác gì tìm hung thủ, đều phải loại trừ từng khả năng một, từ rõ ràng nhất đến mờ nhạt nhất, cho tới khi chỉ còn lại một đáp án duy nhất không thể chối cãi.”

Phong Lăng không trả lời ngay. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi trăng đã lên cao, ánh sáng bạc rọi qua khe rèm tạo thành một vệt dài nằm vắt ngang nền gạch lạnh.

“Hoàng tử lớn nhất hiện giờ là Tam hoàng tử, năm nay mười sáu, mẹ là Thục phi. Thục phi xuất thân Trịnh gia, nắm một nửa lương thảo phía Bắc. Nếu ta chết lúc này, triều thần phần lớn sẽ ủng hộ Tam hoàng tử lên ngôi, vì cậu ta đã đủ tuổi để được phụ chính, không cần phải qua giai đoạn nhiếp chính kéo dài gây tranh cãi.”

“Còn lại?”

“Nhị hoàng tử mẹ mất sớm, không có thế lực sau lưng, từ nhỏ sống lặng lẽ trong cung, ít ai để ý tới. Tứ hoàng tử mới sáu tuổi, còn quá nhỏ để bàn tới chuyện kế vị.” Hắn dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên thành giường, một thói quen tôi nhận ra hắn hay làm mỗi khi suy nghĩ căng thẳng. “Nhưng nếu ngươi hỏi ai muốn ta chết nhất, thì danh sách dài hơn nhiều. Hoàng đế ngồi trên ngai vàng hai mươi năm, không thiếu kẻ thù, kể cả những kẻ thù ngươi không bao giờ nghĩ tới.”

“Kể ta nghe phần ngắn trước.” Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu dựng lên một sơ đồ các mối quan hệ phức tạp. “Phần liên quan tới Càn Nguyên điện. Ai ra vào được đây thường xuyên, có cơ hội chạm vào đồ ăn thức uống của ngươi mà không bị nghi ngờ?”

“Lý Đức.” Hắn nói cái tên đầu tiên với một chút do dự trong giọng nói, như chính hắn cũng không muốn tin vào điều mình vừa thốt ra. “Ngự thiện phòng có chừng mười người, đều đã qua sàng lọc kỹ lưỡng từ nhiều năm trước. Thái y viện, vì họ là người duy nhất được phép tiếp xúc trực tiếp với cơ thể ta khi bốc thuốc, bắt mạch. Và…” Hắn ngập ngừng.

“Và?”

“Và Thục phi, vì nàng vẫn thường tự tay nấu canh thuốc bổ mang tới, nói là hiếu kính, lo lắng cho sức khỏe của ta. Mỗi tháng đôi ba lần, nàng đích thân vào bếp riêng chuẩn bị, không qua tay ai khác.”

Tôi gật đầu, ghi nhớ cái tên đó, để nó nằm cạnh hai cái tên còn lại trong đầu mình như những mảnh ghép chưa rõ hình dạng cuối cùng.

“Từ ngày mai, mọi thứ ngươi ăn, ta sẽ kiểm tra trước khi đưa vào miệng ngươi.”

Phong Lăng nhướn mày. “Ngươi không sợ chính ngươi trúng độc thay ta sao?”

“Ta là bác sĩ.” Tôi nói, rồi nhận ra lời này nghe kỳ lạ trong tai một Hoàng hậu cổ đại, liền đổi lại. “Ta hiểu thuốc độc hơn ngươi tưởng. Sẽ không để bản thân trúng độc đâu. Ta biết cách kiểm tra mùi, màu sắc, độ sánh của thức ăn, biết phân biệt loại độc tác dụng nhanh và loại tác dụng chậm. Đây không phải lần đầu ta tiếp xúc với những thứ nguy hiểm như vậy.”

Hắn nhìn tôi rất lâu, rồi cười khẽ, lần đầu tiên kể từ khi tôi gặp hắn nụ cười đó không mang vẻ mỉa mai hay đề phòng, mà có chút gì đó gần như nhẹ nhõm, như một người đã cô độc chiến đấu quá lâu giờ mới tìm được một đồng minh thật sự.

“Được. Vậy từ nay, Hoàng hậu thử thuốc, thử cháo cho trẫm.”

Tôi không trả lời ngay, chỉ gật đầu nhận lấy trách nhiệm đó như một điều hiển nhiên. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, đây không đơn thuần là chuyện thử độc giúp một vị Hoàng đế. Đây là cách duy nhất để tôi giữ được vị trí của mình trong cung cấm này, để không bị đẩy trở lại Lãnh Cung một lần nữa, để có đủ thời gian và quyền hạn tìm ra ai đã hại Tô Minh Nguyệt hai năm trước, và ai đang tiếp tục hại Phong Lăng ngay lúc này.

Đêm đó, sau khi rời khỏi Càn Nguyên điện, tôi đứng một mình giữa hành lang dài hun hút, nhìn ánh trăng phản chiếu trên mái ngói lưu ly. Lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy trong thân xác này, tôi cảm thấy mình không còn là một kẻ xa lạ trôi dạt vô định giữa thời đại không thuộc về mình nữa, mà đã bắt đầu có một vị trí, một mục đích, một lý do để tồn tại.

Dù lý do đó, là phải tìm ra một kẻ giết người ẩn mình ngay trong cung cấm, trước khi hắn ra tay lần nữa.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!