Chương 1

  1. Home
  2. Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
  3. Chương 1
Next

Sáng nay tôi tỉnh dậy trong thân xác một người sắp chết.

Không phải ẩn dụ. Chiếu chỉ phế hậu đã thảo xong, chỉ chờ ngọc tỷ đóng xuống.

Tôi nhìn quanh. Cung Lãnh Nguyệt, nơi giam lỏng Hoàng hậu Tô Minh Nguyệt suốt hai năm nay. Tường rêu phong, đèn leo lét, thị nữ chỉ còn hai đứa run rẩy quỳ góc xa. Ký ức của thân chủ ùa vào như nước lũ, đau đến nứt đầu.

Tôi ngồi dậy, hít một hơi thật sâu.

Được rồi. Tôi vốn là bác sĩ nội khoa mười hai năm kinh nghiệm. Tôi đã từng bình tĩnh trong phòng cấp cứu lúc ba giờ sáng. Tôi không có thói quen hoảng loạn.

Vấn đề là, hoảng loạn hay không thì cái chết vẫn đang tiến đến rất đúng hẹn.

Tin tức đến lúc giờ Ngọ.

Thái giám Lý Đức bước vào, mặt vênh váo đúng kiểu người đang đọc cáo phó cho kẻ hấp hối.

“Hoàng hậu nương nương,” hắn kéo dài giọng, “Hoàng thượng đã ban…”

“Hoàng thượng đang bị gì?”

Hắn khựng lại.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại tóc mai rũ xuống trán. “Tôi hỏi Hoàng thượng đang mắc bệnh gì. Thái y viện bó tay mấy ngày rồi?”

Lý Đức nheo mắt. “Nương nương lấy đâu ra tin này?”

Tôi không trả lời.

Thật ra tôi đoán. Ký ức Tô Minh Nguyệt có ghi, mười ngày trước Hoàng đế Phong Lăng đột ngột không lâm triều. Thái y ra vào Càn Nguyên điện như con thoi. Toàn bộ thông tin bị bưng bít.

Triều đình đang che giấu một cuộc khủng hoảng y tế.

Và tôi, người phụ nữ vừa xuyên không vào thân xác một Hoàng hậu thất sủng, tình cờ có trong đầu hai mươi năm kiến thức y học hiện đại.

“Dẫn tôi vào Càn Nguyên điện,” tôi nói, giọng phẳng lặng như đang giao ban sáng.

Lý Đức bật cười. Tiếng cười của kẻ nghĩ mình đang đứng trên cao nhìn xuống.

“Nương nương nói đùa chăng?

“Thái y viện có mười bảy người, đã bó tay mười ngày.” Tôi cắt ngang tiếng cười của hắn. “Nếu tôi cũng bó tay, các người mất gì? Thêm một mạng Hoàng hậu thất sủng. Còn nếu tôi chữa được…”

Tôi để câu đó lơ lửng.

Lý Đức im.

Lần đầu tiên từ khi bước vào, hắn không còn vẻ mặt của người đọc cáo phó nữa.

Càn Nguyên điện tối và nặng mùi thuốc.

Mùi của người bệnh nặng, tôi nhận ra ngay. Không phải mùi thuốc Bắc sắc cầm chừng, mà là mùi của cơ thể đang tự ăn mòn chính nó.

Phong Lăng nằm trên long sàng, mặt trắng bệch, hơi thở ngắn.

Tôi bước đến, không quỳ, không chào. Mấy tên thị vệ giơ tay định chặn, tôi đi thẳng qua như không nhìn thấy.

Tôi cầm tay hắn lên.

Mạch nhanh, yếu. Da vàng nhẹ. Mắt nhắm nhưng có biểu hiện vàng củng mạc.

“Bụng trên đau không?” Tôi hỏi thẳng vào mặt hắn.

Phong Lăng mở mắt.

Ánh mắt đó sắc hơn tôi tưởng, dù người đang nằm thở không ra hơi.

“Ngươi…” hắn khàn giọng, “là ai?”

“Người duy nhất biết ngươi đang bị gì.” Tôi buông tay hắn ra, quay sang tên thái y đứng run rẩy gần đó. “Mấy ngày nay cho uống thuốc gì?”

Tên thái y líu lưỡi đọc tên bài thuốc.

Tôi nghe xong, cố không thở dài.

Họ đang điều trị sai hoàn toàn.

Triệu chứng này, vàng da, đau hạ sườn phải, sốt kéo dài, mạch nhanh yếu. Nếu tôi đúng, đây là viêm đường mật cấp tính. Không phải thứ gì huyền bí, chỉ là thứ mà y học cổ đại chưa đặt được tên.

Và nếu không xử lý đúng cách trong vài ngày tới, nhiễm trùng huyết sẽ kết thúc mọi thứ, kể cả cái chiếu chỉ phế hậu đang chờ đóng dấu kia.

“Dừng hết thuốc đang dùng,” tôi nói, giọng của người quen ra lệnh trong phòng cấp cứu. “Và tôi cần mật gấu, uất kim, nhân trần.”

Cả điện im phắc.

Lý Đức là người lên tiếng trước.

“Nương nương dám ra lệnh trong Càn Nguyên điện?”

Tôi không nhìn hắn.

“Nếu Hoàng đế chết, ngươi nghĩ ai sẽ bị chém đầu trước, tôi hay ngươi?”

Hắn không đáp. Nhưng chân đã bước ra ngoài.

Tôi quay lại nhìn Phong Lăng. Hắn đang nhìn tôi, ánh mắt phức tạp hơn lúc trước.

“Ngươi không sợ à?”

“Sợ cái gì?”

“Chữa không được, ngươi chết.”

Tôi nhún vai. “Chữa không được tôi cũng chết vì chiếu chỉ phế hậu. Khác nhau gì đâu.”

Hắn im lặng một giây.

Rồi, lần đầu tiên, khóe môi hắn nhúc nhích.

Thuốc về trong vòng một canh giờ.

Tôi tự tay chế, không cho tên thái y nào động vào. Uất kim hoạt huyết, nhân trần lợi mật, mật gấu thanh nhiệt. Không phải thần dược, chỉ là đúng cơ chế. Y học cổ đại có đủ nguyên liệu, chỉ thiếu người biết cách dùng đúng chỗ.

Ba ngày sau, sốt lui.

Ngày thứ năm, Phong Lăng ngồi dậy tự uống cháo.

Lý Đức đứng ngoài cửa cả buổi sáng mà không dám vào.

Tôi ra ngoài tự mình, nhìn thẳng vào mặt hắn.

“Chiếu chỉ phế hậu, đem đốt đi.”

Hắn nuốt nước bọt. “Cái đó… phải chờ Hoàng thượng…”

“Hoàng thượng đã nói rồi.” Giọng Phong Lăng vang từ bên trong, khàn nhưng rõ. “Đốt.”

Lý Đức cúi đầu, mặt trắng bệch, lùi ra ngoài.

Tôi đứng nhìn tờ chiếu chỉ cháy thành tro trong lò đồng.

Cảm giác kỳ lạ. Không phải sung sướng. Chỉ là, nhẹ.

Đêm đó Phong Lăng gọi tôi ở lại.

“Ngươi khác,” hắn nói, mắt nhìn tôi theo cách tôi không đọc được. “Khác hoàn toàn so với trước.”

Tôi không phủ nhận, không giải thích.

“Bệnh của ta, thật sự khỏi hẳn chưa?”

Tôi nhìn hắn một lúc. “Cần kiêng dầu mỡ thêm một tháng, và…”

“Và?”

Tôi dừng lại.

Vì điều tôi vừa nhớ ra không phải về bệnh của hắn.

Hoàng Hậu Từ Tương Lai

Điều tôi nhớ ra là ngày hắn chết.

Không phải vì bệnh. Bệnh tôi đã chữa được.

Mà vì một người khác, trong cung này, đang chờ cơ hội khác.

“Và?” Hắn hỏi lại, giọng thấp hơn.

Tôi nhìn ngọn nến trên án thư. Ánh lửa chao nhẹ dù không có gió.

Cửa sổ đóng kín.

Không có gió thì ngọn lửa lay vì điều gì?

Tôi bước đến, cúi xuống ngửi nhẹ mép chén cháo hắn vừa uống xong.

Đắng. Dưới lớp gừng, có thứ gì đó không phải gừng.

Máu trong người tôi lạnh đi một độ.

“Hắn vừa bị đầu độc,” tôi nói, giọng bằng phẳng như đang báo thời tiết. “Từ lúc nào tôi chưa rõ. Nhưng kẻ làm việc này vẫn còn trong cung.”

Phong Lăng không nói gì, chỉ nhìn tôi.

Tôi đặt cái chén xuống, quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn.

Và bỗng nhiên tôi hiểu tại sao hoàng hậu trước tôi lại chết.

Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!