Chương 18
Một tháng trôi qua kể từ buổi đối chất với Thái hậu, cuộc sống trong cung dần đi vào quỹ đạo ổn định mới. Phong Lăng hồi phục hoàn toàn sức khỏe, sự kiêng cữ nghiêm ngặt theo chỉ dẫn của tôi đã giúp gan của hắn lành lại đúng như dự đoán, không để lại di chứng đáng kể nào.
Tôi dần thích nghi với vai trò Hoàng hậu thật sự, không chỉ đơn thuần là người thử thuốc, thử cháo bảo vệ Hoàng đế, mà còn bắt đầu tham gia sâu hơn vào việc quản lý hậu cung, với sự tín nhiệm tuyệt đối từ phía Phong Lăng. Quyền lực mà trước đây tập trung vào tay Thái hậu, giờ đây được phân chia hợp lý hơn, tạo ra một hệ thống cân bằng mới, nơi không một cá nhân nào có thể lạm dụng quyền lực để hãm hại người khác như đã từng xảy ra.
Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều suôn sẻ. Một buổi sáng, khi tôi đang xem xét sổ sách chi tiêu của các cung điện, một viên quan trẻ tuổi thuộc Hình bộ tìm tới, mang theo một tin tức khiến tôi không khỏi giật mình.
“Bẩm Hoàng hậu nương nương, có người vừa tố cáo một vụ việc liên quan tới Chu Hỉ, kẻ trước đây từng là Tổng quản thái giám của Từ Ninh cung.”
“Tố cáo điều gì?”
“Người tố cáo nói rằng Chu Hỉ, trong thời gian gần đây, đã âm thầm liên lạc với một số thế lực bên ngoài cung, có dấu hiệu đang chuẩn bị đào thoát khỏi kinh thành, mang theo một số tài liệu mật liên quan tới những vụ việc cũ.”
Tim tôi thắt lại. Nếu Chu Hỉ thật sự sở hữu những tài liệu chứng minh chi tiết hơn về toàn bộ âm mưu, và hắn trốn thoát thành công, đó sẽ là một mối nguy hiểm tiềm tàng, có thể bị những thế lực thù địch khác lợi dụng để gây bất ổn cho triều đình trong tương lai, hoặc tệ hơn, hắn có thể quay lại tấn công chúng tôi bất cứ lúc nào nếu cảm thấy bị dồn vào đường cùng.
Tôi lập tức tìm tới Phong Lăng, báo cáo toàn bộ tình hình. Hắn nghe xong, gương mặt trở nên nghiêm trọng.
“Chúng ta không thể để hắn trốn thoát được.” Phong Lăng nói, giọng kiên quyết. “Lập tức điều động thị vệ phong tỏa mọi ngả đường ra khỏi kinh thành, đặc biệt chú ý các cổng thành phía Tây và phía Nam, nơi dễ dàng trốn ra ngoài nhất.”
Trong lúc thị vệ được điều động khẩn cấp, tôi cũng không ngồi yên. Tôi nhớ lại, theo lời khai của Lý Đức trước đây, Chu Hỉ thường có những mối liên hệ bí mật với một số thương nhân hoạt động trong khu chợ đồ cổ gần cổng thành phía Tây, có thể đó chính là kênh để hắn tẩu thoát.
Tôi tìm tới Lý Đức, hiện đang làm việc tại một vị trí thấp hơn trong cung, hỏi thêm thông tin chi tiết.
“Lý công công, ngươi có biết Chu Hỉ thường liên lạc với ai bên ngoài cung không? Đặc biệt là những mối quan hệ có thể giúp hắn trốn thoát.”
Lý Đức suy nghĩ một lúc, gương mặt thoáng lộ vẻ lo lắng. “Nô tài từng nghe Chu Hỉ nhắc tới một thương nhân buôn vải tên Triệu Lão Bản, có cửa hàng gần cổng thành phía Tây, là người thường giúp Chu Hỉ mua bán một số vật phẩm quý hiếm từ ngoài cung mang vào. Có thể đó chính là đầu mối nô tài có thể nghĩ tới.”
Tôi cảm ơn Lý Đức, lập tức báo lại thông tin này cho Phong Lăng. Thị vệ ngay lập tức được điều tới khu vực cửa hàng của Triệu Lão Bản để mai phục, trong khi các cổng thành khác vẫn tiếp tục được kiểm soát chặt chẽ.
Tối hôm đó, tin tức tốt lành cuối cùng cũng tới. Chu Hỉ đã bị bắt giữ ngay tại cửa hàng của Triệu Lão Bản, trong lúc đang chuẩn bị cải trang thành một thương nhân bình thường để trốn ra khỏi thành qua một đoàn xe hàng hóa.
Khi bị áp giải vào cung, Chu Hỉ không còn vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng như trước, mà trở nên hoảng loạn, liên tục van xin được tha mạng.
“Nô tài chỉ làm theo lệnh trên, xin Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương tha mạng cho nô tài.”
Phong Lăng nhìn hắn, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Ngươi đã trực tiếp ra tay sát hại Tiểu Lục, dàn dựng hiện trường để hãm hại Hoàng hậu, sau đó lại tiếp tục giết Triệu ma ma để diệt khẩu. Những tội ác này, không phải chỉ với một câu ‘làm theo lệnh trên’ là có thể được tha thứ.”
Tôi bước lên, nhìn thẳng vào Chu Hỉ. “Nhưng nếu ngươi sẵn sàng khai ra đầy đủ, chi tiết về toàn bộ những tài liệu mật ngươi đang giữ, cùng tất cả những ai khác có liên quan tới âm mưu này mà chúng ta chưa biết tới, có lẽ Hoàng thượng sẽ cân nhắc giảm nhẹ hình phạt cho ngươi.”
Chu Hỉ, đứng trước lựa chọn giữa cái chết chắc chắn và một tia hy vọng mong manh, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý hợp tác hoàn toàn.
Qua lời khai chi tiết của Chu Hỉ trong những ngày tiếp theo, chúng tôi phát hiện ra rằng âm mưu của Thái hậu không chỉ giới hạn trong việc hại tôi và Phong Lăng, mà còn liên quan tới một mạng lưới rộng lớn hơn, bao gồm việc thao túng một số vị quan trong triều đình thông qua các khoản hối lộ và uy hiếp bí mật, nhằm củng cố quyền lực ngầm của bà trong suốt nhiều năm qua.
Đây là một phát hiện gây chấn động, đòi hỏi Phong Lăng phải xử lý hết sức thận trọng để tránh gây ra một cuộc khủng hoảng chính trị lớn có thể làm lung lay cả triều đình.
“Chúng ta cần phải xử lý vấn đề này từng bước một, không thể vội vàng.” Tôi nói với Phong Lăng trong một buổi tối, khi cả hai cùng nhau xem xét lại toàn bộ danh sách những quan viên có liên quan mà Chu Hỉ đã khai ra. “Nếu hành động quá đột ngột, có thể khiến những kẻ còn lại hoảng loạn, dẫn tới những hành động liều lĩnh khó lường.”
Phong Lăng gật đầu, đồng ý với cách tiếp cận thận trọng của tôi. “Ngươi nói đúng. Chúng ta sẽ âm thầm điều tra từng người một, thu thập đầy đủ bằng chứng trước khi hành động, đảm bảo công lý được thực thi mà không gây ra bất ổn không cần thiết cho giang sơn.”
Đêm đó, nhìn danh sách dài những cái tên cần điều tra trải dài trước mặt, tôi hiểu rằng cuộc chiến chống lại tàn dư của âm mưu này vẫn còn chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng ít nhất, chúng tôi đã nắm trong tay chìa khóa quan trọng nhất để dần dần phá vỡ toàn bộ mạng lưới quyền lực ngầm đã tồn tại quá lâu trong bóng tối của hoàng cung này.