Chương 16
“Đúng vậy, ta đã làm tất cả những việc đó.” Thái hậu nói, giọng điềm tĩnh đến lạnh người, như đang kể lại một câu chuyện hoàn toàn không liên quan tới mình. “Nhưng các ngươi nghĩ ta làm vậy chỉ vì tham vọng quyền lực cá nhân sao? Các ngươi không hiểu gì về những gì ta đã trải qua, đã hy sinh để giữ vững giang sơn này.”
“Vậy xin mẫu hậu giải thích cho con hiểu.” Phong Lăng nói, giọng vẫn còn run rẩy vì xúc động, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh của một vị quân vương.
Thái hậu nhìn ra xa, ánh mắt như đang hồi tưởng lại một quá khứ xa xăm nào đó. “Hai mươi năm trước, khi tiên đế còn tại vị, ta đã chứng kiến cảnh tranh giành ngôi vị giữa các hoàng tử khốc liệt tới mức nào. Huynh đệ tương tàn, máu chảy thành sông trong chính cung cấm này. Ngươi, Phong Lăng, may mắn được ta bảo vệ, dẫn dắt qua từng bước hiểm nguy mới có được ngai vàng hôm nay.”
“Con biết ơn mẫu hậu vì điều đó.” Phong Lăng nói. “Nhưng điều đó không có nghĩa người có quyền hại chết những người vô tội để bảo vệ cái gọi là ‘ổn định’ theo cách hiểu của riêng người.”
“Ngươi còn quá ngây thơ.” Thái hậu lắc đầu, giọng đầy vẻ thương hại. “Một Hoàng hậu sinh được đích tử, mang dòng máu chính thống mạnh nhất, sẽ tạo ra một thế lực đối trọng nguy hiểm, không chỉ với ta, mà còn với chính sự ổn định của triều đình. Lịch sử đã chứng minh, mỗi khi có một đích tử ra đời quá sớm, quá mạnh, các phe phái trong triều sẽ bắt đầu chia rẽ, tranh giành ủng hộ, dẫn tới loạn lạc.”
“Vậy nên người chọn cách đầu độc thần thiếp, khiến thần thiếp sảy thai, rồi đổ tội giết người để thần thiếp phải chịu cảnh giam cầm trong Lãnh Cung suốt hai năm?” Tôi lên tiếng, không kìm được sự phẫn nộ trong giọng nói. “Còn Tiểu Lục, một cô gái vô tội chỉ mới mười lăm tuổi, đã phải chết oan chỉ vì trở thành công cụ trong kế hoạch của người?”
Thái hậu nhìn tôi, ánh mắt không hề có chút hối hận nào. “Trong những việc lớn, đôi khi phải có hy sinh nhỏ. Đó là cái giá của quyền lực, của sự ổn định.”
“Vậy còn việc đầu độc chính con trai ruột của mình?” Phong Lăng hỏi, giọng nghẹn lại vì đau đớn. “Đó cũng là ‘hy sinh nhỏ’ sao, mẫu hậu?”
Lần đầu tiên, một thoáng do dự lướt qua gương mặt Thái hậu. “Ta chưa bao giờ muốn ngươi chết, Phong Lăng. Ta chỉ muốn ngươi suy yếu một thời gian, để ta có thể nắm quyền nhiếp chính, dẹp yên những thế lực đang âm thầm nổi lên trong triều đình, đặc biệt là phe cánh của Trịnh gia đứng sau Thục phi. Ta đã tính toán liều lượng rất kỹ, không bao giờ để ngươi gặp nguy hiểm tính mạng thật sự.”
“Nhưng người đã tính sai.” Tôi nói thẳng. “Sự kết hợp giữa độc tố và một cơn nhiễm trùng tự nhiên đã khiến tình trạng của Hoàng thượng nguy kịch hơn nhiều so với những gì người dự tính. Nếu thần thiếp không kịp thời nhận ra và can thiệp, có lẽ giờ này người đã thành công đạt được mục đích của mình, nhưng cái giá phải trả chính là mạng sống của chính con trai ruột mình.”
Thái hậu im lặng, lần đầu tiên kể từ đầu buổi đối chất, một chút gì đó giống như sự dao động xuất hiện trong ánh mắt bà.
“Ta…” Bà bắt đầu, nhưng rồi dừng lại, như không tìm được lời nào để biện minh cho sự thật tàn khốc đó.
Một vị đại thần trung lập có mặt trong sảnh, vốn im lặng suốt từ đầu, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng đầy nghiêm trọng. “Thái hậu nương nương, những lời người vừa thừa nhận, đã đủ cấu thành tội mưu hại Hoàng đế và tội giết người vô tội. Theo luật pháp của triều đình, đây là trọng tội không thể dung thứ.”
Thái hậu quay sang nhìn vị đại thần đó, ánh mắt sắc lạnh. “Ngươi dám luận tội ta sao? Ta là Thái hậu, là mẹ của đương kim Hoàng đế.”
“Pháp luật không phân biệt thân phận.” Phong Lăng nói, giọng giờ đây đã lấy lại được sự uy nghiêm vốn có của một vị quân vương, dù trong lòng vẫn còn đầy những vết thương khó lành. “Mẫu hậu, con không muốn xử tử người, vì dù sao người cũng là người đã sinh thành, dưỡng dục con. Nhưng con không thể để người tiếp tục nắm giữ bất cứ quyền lực nào có thể gây hại cho người khác nữa.”
Thái hậu nhìn Phong Lăng, ánh mắt phức tạp giữa sự tức giận, nỗi đau, và một chút gì đó giống như sự bất lực khi nhận ra mọi tính toán của mình cuối cùng đã bị lật tẩy hoàn toàn.
“Vậy ngươi định làm gì với ta?”
Phong Lăng im lặng một lúc, liếc nhìn tôi như đang tìm kiếm sự đồng thuận trước khi đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi khẽ gật đầu, ra hiệu rằng tôi tin tưởng vào bất cứ quyết định nào hắn sắp đưa ra, dù trong lòng tôi cũng có những suy nghĩ riêng về cách giải quyết vấn đề này sao cho vừa công bằng, vừa không gây ra thêm biến động lớn trong triều đình.
“Con sẽ không công khai tội trạng của người trước toàn thể triều thần, để tránh gây chấn động không cần thiết cho sự ổn định của giang sơn.” Phong Lăng nói, giọng trầm xuống nhưng đầy quyết đoán. “Nhưng từ hôm nay, mọi quyền lực thực tế của người trong hậu cung và những ảnh hưởng ngầm tới triều chính, đều phải chấm dứt hoàn toàn.”
Thái hậu nhìn con trai mình, đôi mắt dần đỏ hoe, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu hãnh cuối cùng. “Ngươi định giam lỏng ta như cách Hoàng hậu từng bị giam ở Lãnh Cung sao?”
“Không.” Phong Lăng lắc đầu. “Con sẽ để người sống yên ổn tại Từ Ninh cung, được chăm sóc đầy đủ như một Thái hậu, nhưng mọi quyết định liên quan tới nhân sự, tài chính, hay bất cứ vấn đề gì của hậu cung và triều chính, từ nay đều phải qua sự phê chuẩn của con và Hoàng hậu. Người sẽ không còn quyền điều động bất cứ ai, không còn quyền can thiệp vào bất cứ việc gì nữa.”
Một bản án không có máu đổ, không có đầu rơi giữa đại điện, nhưng với một người từng nắm trọn quyền sinh sát trong tay suốt hai mươi năm, việc bị tước sạch quyền lực một cách lặng lẽ như vậy, còn đau đớn hơn bất cứ hình phạt thể xác nào.
Thái hậu nhìn chúng tôi, ánh mắt đầy hận thù nhưng bất lực, cuối cùng quay mặt đi, không nói thêm một lời, để mặc cho hai thị vệ dẫn bà rời khỏi sảnh đường trong im lặng nặng nề.