Chương 15
Sáng hôm sau, Phong Lăng triệu tập một buổi thiết triều bất thường, nhưng không phải tại đại điện chính, mà tại một sảnh nhỏ hơn, chỉ mời vài vị đại thần trung lập, những người không có liên hệ trực tiếp với phe cánh nào trong triều đình, để đảm bảo tính khách quan cho buổi đối chất sắp tới.
Tôi đứng cạnh Phong Lăng, tay nắm chặt chiếc trâm bạc, lòng vừa hồi hộp vừa kiên định. Đây là thời khắc quyết định, mọi nỗ lực suốt những ngày qua, mọi rủi ro đã chấp nhận, đều sẽ được kiểm chứng ngay trong buổi sáng hôm nay.
Lý Đức đứng phía sau, gương mặt vẫn còn tái nhợt nhưng ánh mắt đã có phần kiên định hơn đêm qua, có lẽ vì biết rằng gia đình mình giờ đây đã được đưa vào kinh thành an toàn dưới sự bảo vệ của hoàng cung.
“Mời Thái hậu nương nương.” Phong Lăng ra lệnh, giọng trang nghiêm.
Không lâu sau, Thái hậu bước vào, dáng vẻ uy nghiêm như thường lệ, không hề tỏ ra bất cứ dấu hiệu lo lắng nào, như thể bà hoàn toàn không biết trước mục đích của buổi triệu tập này.
“Hoàng đế cho triệu mẫu hậu tới đây có việc gì gấp vậy?”
Phong Lăng đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng vào mẹ mình, giọng nói tuy run nhẹ vì xúc động nhưng vẫn giữ được sự uy nghiêm cần thiết.
“Mẫu hậu, con muốn hỏi người một việc liên quan tới Triệu ma ma, người từng phụ trách kho thuốc của điện Tích Thúy hai năm trước, sau đó được điều tới Càn Nguyên điện.”
Thái hậu khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. “Một bà vú quèn, có gì đáng để Hoàng đế phải bận tâm tới mức triệu tập cả buổi thiết triều bất thường như vậy?”
“Bởi vì bà ta đã đầu độc con trong suốt mười ngày trước khi qua đời một cách bí ẩn, ngay sau khi để lại một bức thư tự nhận tội đổ vấy cho Thục phi.” Phong Lăng nói, từng chữ như được ép ra từ một nơi sâu thẳm đầy đau đớn trong lòng. “Và Lý Đức, người đã theo hầu con hai mươi năm, vừa thú nhận rằng chính người, thông qua Chu Hỉ, đã ép hắn phải hợp tác trong toàn bộ âm mưu này.”
Không khí trong sảnh đột nhiên trở nên căng thẳng tột độ. Vài vị đại thần trung lập có mặt khẽ trao đổi ánh mắt với nhau, không dám lên tiếng giữa cuộc đối đầu giữa Hoàng đế và Thái hậu.
Thái hậu nhìn Lý Đức, ánh mắt sắc lạnh như dao cứa. “Lý công công, ngươi dám vu khống ta sao?”
Lý Đức run rẩy, nhưng vẫn quỳ thẳng, không cúi đầu né tránh. “Nô tài không dám vu khống, chỉ dám nói ra sự thật. Ba năm trước, em trai nô tài vướng vào vụ án oan, người của Từ Ninh cung đã tìm tới đe dọa, ép nô tài phải hợp tác, nếu không gia đình nô tài sẽ không còn ai sống sót.”
“Chuyện vô căn cứ này, ngươi có bằng chứng gì không?”
“Có.” Tôi lên tiếng, bước lên một bước, đặt chiếc trâm bạc lên bàn trước mặt mọi người. “Đây là vật chứng từ vụ án hai năm trước, được lưu giữ tại kho lưu trữ Hình bộ phân ti. Theo sổ sách ghi chép, cách đây nửa năm, chính Tổng quản thái giám Chu Hỉ của Từ Ninh cung đã mang lệnh bài tới mượn xem vật chứng này, sau đó mới trả lại.”
Thái hậu liếc nhìn chiếc trâm, gương mặt thoáng biến sắc trong một khoảnh khắc cực ngắn, nhưng đủ để tôi nhận ra.
“Đó chỉ là việc kiểm tra định kỳ vật chứng các vụ án cũ, có gì đáng nghi?”
“Vậy còn việc Vương ma ma, một cung nữ già từng phục dịch tại Từ Ninh cung, đã làm chứng rằng chính Tổng quản thái giám Chu Hỉ là người ra lệnh đưa Tiểu Lục tới hiện trường vụ án đêm đó, và cũng chính Chu Hỉ là người đầu tiên ‘phát hiện’ ra hiện trường, đem theo chiếc trâm này như vật chứng buộc tội thần thiếp?” Tôi tiếp tục, giọng kiên quyết không nhường một bước. “Vương ma ma cũng khẳng định, khoảng thời gian giữa lúc Tiểu Lục được đưa vào phòng và lúc Chu công công bước ra báo tin có biến cố, không đủ để một người đang trong cơn mê sảng do trúng độc như thần thiếp lúc đó có thể tự mình gây án một cách gọn gàng như vậy.”
Thái hậu im lặng một lúc, ánh mắt quét qua tôi, qua Phong Lăng, qua Lý Đức, như đang tính toán nước cờ tiếp theo.
“Lời khai của một bà vú già và một thái giám phản chủ, liệu có đáng tin không? Biết đâu các ngươi đã thông đồng với nhau để vu hãm ta.”
“Vậy mời Thái hậu nương nương giải thích, vì sao hai năm trước, ngay trước khi thần thiếp ngã bệnh và xảy ra vụ án ở điện Tích Thúy, thần thiếp đang mang thai được hai tháng?” Tôi nói thẳng, đánh thẳng vào động cơ cốt lõi của toàn bộ âm mưu. “Một đích tử ra đời, mang dòng máu chính thống mạnh nhất trong số các hoàng tử, sẽ là mối đe dọa lớn nhất cho bất cứ ai muốn nắm giữ quyền lực thực tế trong hậu cung, kể cả với một Thái hậu.”
Câu hỏi đó như một mũi tên xuyên thẳng vào điểm yếu nhất trong toàn bộ phòng tuyến của Thái hậu. Gương mặt bà thoáng tái đi, dù chỉ trong tích tắc, nhưng đủ để mọi người có mặt trong sảnh đều nhận ra.
“Hoàng hậu, ngươi tìm được trí nhớ rồi sao?”
Câu hỏi đó, hơn bất cứ lời thú tội nào, đã tự tố cáo chính mình.
Phong Lăng đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch vì phẫn nộ và đau đớn xen lẫn. “Mẫu hậu, người vừa thừa nhận rồi đấy. Người biết rõ Hoàng hậu từng mất trí nhớ vì lý do gì, và giờ người lại hỏi liệu nàng đã ‘tìm được’ lại nó hay chưa.”
Thái hậu im lặng, ánh mắt dần chuyển từ vẻ uy nghiêm sang một sự lạnh lùng tàn nhẫn mà tôi chưa từng thấy ở bà trước đó, như một lớp mặt nạ cuối cùng đã rơi xuống, để lộ ra bản chất thật sự ẩn giấu suốt bao năm qua.
“Được lắm.” Bà nói, giọng đanh lại. “Các ngươi muốn nói chuyện thẳng thắn, vậy ta cũng không cần phải giả vờ nữa.”
Cả sảnh đường chìm vào im lặng tuyệt đối, chờ đợi những gì Thái hậu sắp nói ra tiếp theo, một khoảnh khắc mà tôi biết, sẽ quyết định toàn bộ vận mệnh của không chỉ riêng tôi, mà của cả triều đình này trong những năm tháng sắp tới.