Chương 11
Cuộc gặp với Vương ma ma được sắp xếp vào một đêm không trăng, tại một gian nhà kho bỏ hoang phía sau khu vườn thuốc của viện Thái y, nơi hiếm khi có ai lui tới sau khi trời tối.
Tôi đến trước, mặc một bộ y phục bình thường mượn từ A Đào, không mang theo bất cứ dấu hiệu nào của thân phận Hoàng hậu, chỉ để lộ chiếc trâm bạc giấu kín trong tay áo như một vật bảo chứng cho cuộc gặp gỡ này.
Hứa Khiêm Chi dẫn Vương ma ma tới sau đó không lâu. Bà lão run rẩy khi nhìn thấy tôi, vội vàng quỳ xuống, nhưng tôi đỡ bà dậy ngay, không muốn lãng phí thời gian vào những nghi lễ không cần thiết trong hoàn cảnh nguy hiểm này.
“Ta hứa với ngươi, mọi điều ngươi nói hôm nay, nếu giúp ta lật lại được oan án, ta sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngươi và gia quyến.” Tôi nói, giọng chân thành hết mức có thể. “Nhưng ta cần biết toàn bộ sự thật, không sót một chi tiết nào.”
Vương ma ma nuốt nước bọt, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng có một tia gì đó như nhẹ nhõm, như một người đã mang một gánh nặng tội lỗi quá lâu, giờ cuối cùng cũng có cơ hội đặt nó xuống.
“Nương nương, đêm đó, lão nô được lệnh từ Tổng quản thái giám Chu Hỉ, dẫn Tiểu Lục tới một căn phòng nhỏ phía sau điện Tích Thúy, nói là có người muốn gặp riêng để bàn chuyện.” Bà lão bắt đầu kể, giọng run run nhưng từng chữ rõ ràng. “Lúc đó lão nô không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ nghĩ đơn giản là truyền lệnh mà thôi.”
“Tiểu Lục có nói gì không, trước khi đi theo ngươi?”
“Cô ấy có vẻ lo lắng, hỏi lão nô ai muốn gặp, nhưng lão nô cũng không biết, chỉ nói là theo lệnh trên truyền xuống. Tiểu Lục là một đứa trẻ ngoan, trung thành với nương nương, nhưng trong cung này, ai dám trái lệnh người trên bao giờ.”
Tôi gật đầu, cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng khi nghĩ tới một cô gái trẻ, có lẽ chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, đã bước vào cái bẫy chết người đó mà không hề hay biết.
“Sau đó thì sao?”
“Lão nô dẫn cô ấy tới nơi, rồi được lệnh lui ra ngoài canh chừng, không được vào trong. Lão nô đứng đó khoảng nửa canh giờ, nghe có tiếng động lạ từ bên trong, nhưng không dám vào xem. Tới khi Chu công công bước ra, sắc mặt lạnh tanh, ra lệnh cho lão nô đi gọi người tới, nói rằng có biến cố lớn xảy ra.”
“Ngươi có nhìn thấy bên trong căn phòng lúc đó không?”
Vương ma ma rùng mình, hai tay siết chặt lấy nhau. “Lão nô chỉ kịp liếc qua một chút khi cửa hé mở. Tiểu Lục nằm đó, không còn động đậy, còn nương nương… nương nương lúc đó đang nằm gục bên cạnh, trong người bê bết máu, mê man bất tỉnh, miệng vẫn còn lảm nhảm những lời không đầu không cuối.”
Tôi nhắm mắt lại một thoáng, hình dung lại cảnh tượng đó qua lời kể của Vương ma ma, kết hợp với những mảnh ký ức rời rạc mà cơ thể này còn lưu giữ. Một cơn mê sảng do độc tố gây ra, một Tô Minh Nguyệt hoàn toàn mất kiểm soát, bị đưa vào hiện trường một vụ án mạng đã được dàn dựng từ trước, để khi tỉnh lại, nàng chỉ còn nhớ được những hình ảnh kinh hoàng cuối cùng, đủ để khiến chính nàng cũng nghi ngờ bản thân mình là hung thủ.
“Ngươi có chắc chắn, Tiểu Lục đã chết trước khi ta tới phòng đó không?”
Vương ma ma gật đầu mạnh. “Lão nô tin chắc như vậy, nương nương. Thời gian giữa lúc lão nô dẫn Tiểu Lục vào và lúc nghe tiếng động lạ, rồi Chu công công bước ra, không đủ để một người trong trạng thái mê man như nương nương lúc đó có thể tự mình ra tay sát hại người khác một cách gọn gàng như vậy. Lão nô đã nghĩ về điều này suốt hai năm qua, càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn, nhưng không dám nói ra vì sợ hãi.”
“Vì sao ngươi không tố giác ngay lúc đó?”
“Vì lão nô sợ.” Giọng bà lão nghẹn lại, nước mắt rơi xuống. “Chu công công là người có quyền lực rất lớn trong Từ Ninh cung, đứng sau lưng ông ta là cả uy thế của Thái hậu nương nương. Lão nô chỉ là một bà vú quèn, nếu dám lên tiếng, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì, có thể còn liên lụy tới cả gia đình ở quê.”
Tôi nắm lấy tay Vương ma ma, cảm nhận sự run rẩy không ngừng của bà lão. “Ta hiểu nỗi sợ hãi của ngươi. Nhưng ngày hôm nay, ngươi đã làm một việc vô cùng dũng cảm. Ta sẽ không để công sức này trở nên vô ích, cũng sẽ không để ngươi phải đơn độc đối mặt với hậu quả.”
“Nương nương định làm gì tiếp theo?”
“Ta cần ngươi sẵn sàng làm chứng, khi thời điểm thích hợp tới.” Tôi nói. “Có thể không phải ngay bây giờ, vì ta cần thêm bằng chứng để đảm bảo khi đối chất, không ai có thể chối cãi hay tìm cách bịt miệng ngươi. Nhưng ta hứa, ta sẽ bảo vệ ngươi tới cùng.”
Vương ma ma gật đầu, ánh mắt giờ đây đã có chút kiên định hơn, dù vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.
Trước khi rời đi, tôi hỏi thêm một câu cuối cùng. “Ngươi có biết, lý do thật sự khiến Thái hậu, nếu đúng là bà ta đứng sau, muốn hại ta hai năm trước không?”
Vương ma ma do dự một lúc, rồi nói khẽ. “Lão nô từng nghe loáng thoáng, hình như liên quan tới chuyện nương nương mang thai. Có người nói, Thái hậu rất lo sợ nếu nương nương sinh được đích tử, địa vị của người trong cung sẽ bị lung lay, vì khi đó nương nương sẽ trở thành mẫu hậu tương lai có thực quyền hơn hẳn một Thái hậu chỉ dựa vào danh phận.”
Lời nói đó như một mảnh ghép cuối cùng, khớp hoàn hảo vào bức tranh tôi đã dần dựng lên trong đầu suốt những ngày qua. Động cơ, phương thức, nhân chứng, vật chứng, tất cả giờ đây đã bắt đầu hình thành một chuỗi logic hoàn chỉnh, chỉ còn thiếu bước cuối cùng, đối chất trực diện để buộc kẻ chủ mưu phải lộ diện trước ánh sáng.
Tôi rời khỏi gian nhà kho bỏ hoang trong đêm tối, lòng vừa nặng trĩu vì những gì vừa nghe được, vừa tràn đầy một quyết tâm mới. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng ít nhất giờ đây tôi đã không còn đơn độc trong cuộc chiến tìm lại công lý này nữa.