Chương 10
Kho lưu trữ Hình bộ phân ti nằm ở một góc khuất nhất của nội cung, nơi ánh sáng ban ngày dường như cũng yếu ớt hơn mọi nơi khác, bị che khuất bởi những bức tường cao và hàng cây bách cổ thụ trồng dày đặc xung quanh.
Vị lão thái giám phụ trách kho lưu trữ tên Tôn Bá, tuổi đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ thó nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh, nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên khi tôi xuất trình lệnh bài của Phong Lăng.
“Hoàng hậu nương nương muốn tìm vật chứng vụ án nào?”
“Vụ án xảy ra ở điện Tích Thúy, hai năm trước.” Tôi nói, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang căng thẳng tột độ. “Liên quan tới một cung nữ tên Tiểu Lục.”
Tôn Bá gật đầu, dẫn tôi đi sâu vào bên trong, qua những dãy kệ gỗ cao ngất chất đầy hộp gỗ được đánh số theo niên đại và loại vụ án. Mùi ẩm mốc, mùi gỗ cũ, mùi của thời gian bị nén lại trong từng góc tường, khiến tôi có cảm giác như đang bước vào một nghĩa địa của những bí mật bị chôn vùi.
“Vụ án đó, lão nhớ rõ.” Tôn Bá vừa đi vừa nói, giọng trầm trầm như đang kể lại một câu chuyện cũ. “Lúc đó cả cung xôn xao một thời gian dài, vì liên quan tới Hoàng hậu đương triều. Vật chứng được niêm phong cẩn thận, ít ai được phép xem qua.”
“Có ai từng yêu cầu xem hồ sơ này trước đây không?”
Tôn Bá dừng bước, suy nghĩ một lúc. “Có, khoảng nửa năm trước, có người mang lệnh bài của Từ Ninh cung tới, nói là kiểm tra định kỳ, mang đi một vài món, sau đó trả lại.”
Tim tôi đập nhanh hơn. “Ông có nhớ người đó mang đi món gì không?”
“Lão già rồi, trí nhớ không còn tốt như xưa, nhưng lão nhớ trong sổ ghi chép có liệt kê đầy đủ.” Tôn Bá dẫn tôi tới một cái bàn nhỏ, lật giở một cuốn sổ dày, ố vàng theo năm tháng.
Tôi cúi xuống nhìn theo ngón tay gầy guộc của ông chỉ vào một dòng chữ. Ngày tháng khớp với những gì ông vừa nói, người mang lệnh bài tên Chu Hỉ, mang đi kiểm tra một chiếc trâm bạc, một mảnh vải vấy máu, và vài tờ khẩu cung cũ, sau đó trả lại đầy đủ ba ngày sau.
“Ta có thể xem hộp vật chứng đó không?”
Tôn Bá gật đầu, dẫn tôi tới đúng kệ gỗ, lấy xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ đầy bụi, niêm phong bằng một sợi dây đỏ đã phai màu. Ông cẩn thận mở niêm phong, nâng nắp hộp lên.
Bên trong, chiếc trâm bạc nằm yên lặng trên một lớp vải lụa cũ, vết máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm theo thời gian. Tôi cầm nó lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay, và một luồng ký ức mơ hồ bỗng dưng ùa về, mạnh hơn bất cứ lúc nào trước đó.
Trong khoảnh khắc đó, tôi như nhìn thấy lại cảnh tượng đêm hôm ấy qua đôi mắt của Tô Minh Nguyệt, dù hình ảnh vẫn còn mờ nhòe, đứt đoạn. Một căn phòng tối, tiếng bước chân vội vã, một giọng nói lạ hoắc gọi “nương nương” với âm điệu không quen thuộc, rồi bóng tối ập tới, và khi tỉnh lại, mọi thứ đã trở thành một cơn ác mộng không thể giải thích.
Tôi để ý kỹ chiếc trâm trong tay. Đầu trâm được chạm khắc hình một đóa hoa nhỏ, kiểu dáng tinh xảo, không giống với bất cứ món trang sức nào tôi từng thấy trong cung điện của mình. Nếu đây thật sự là vật từng thuộc về tôi, lẽ ra tôi, hay đúng hơn là ký ức của Tô Minh Nguyệt, phải nhận ra nó ngay lập tức. Nhưng cảm giác xa lạ này khiến tôi nghi ngờ.
“Ông Tôn, vật chứng này, ban đầu được tìm thấy ở đâu, do ai phát hiện?”
Tôn Bá lật lại vài trang hồ sơ cũ hơn. “Theo ghi chép, chiếc trâm được phát hiện trong tay nương nương, ngay tại hiện trường, do chính Tổng quản thái giám Chu Hỉ là người đầu tiên tới hiện trường và báo cáo lên trên.”
Một mảnh ghép khác vừa khớp vào đúng vị trí của nó.
Chu Hỉ không chỉ là người gặp gỡ Triệu ma ma trong đêm, không chỉ là người ra lệnh đưa Tiểu Lục tới chỗ chết, mà còn là người đầu tiên “phát hiện” ra vật chứng buộc tội tôi, một vật chứng mà giờ đây tôi ngày càng nghi ngờ rằng đã bị cố tình đặt vào tay tôi trong lúc tôi đang chìm trong cơn mê sảng do độc tố gây ra, không hề có khả năng tự vệ hay phản kháng.
“Ta cần mượn vật chứng này một thời gian.” Tôi nói với Tôn Bá, giọng kiên quyết.
Tôn Bá có chút do dự. “Nương nương, theo quy củ, vật chứng không được phép mang ra khỏi kho lưu trữ nếu không có lệnh đặc biệt từ Hình bộ…”
“Ta có lệnh bài của Hoàng thượng.” Tôi nhắc lại, đưa lệnh bài ra một lần nữa. “Đây là vụ án liên quan trực tiếp tới ta. Ta có quyền yêu cầu xem xét lại.”
Tôn Bá cuối cùng cũng gật đầu, ghi chép cẩn thận vào sổ sách trước khi giao chiếc hộp cho tôi, kèm theo lời dặn dò phải hoàn trả đúng hạn theo quy định.
Tôi rời khỏi kho lưu trữ, ôm chiếc hộp gỗ trong tay, lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Mảnh ghép cuối cùng tôi cần, chính là lời khai trực tiếp từ một nhân chứng sống, dám đứng ra xác nhận toàn bộ chuỗi sự kiện này trước mặt Hoàng thượng và triều thần.
Tối hôm đó, Hứa Khiêm Chi tìm tới tôi với tin tức mới. Vương ma ma, sau nhiều ngày do dự, cuối cùng đã đồng ý gặp tôi, nhưng với một điều kiện, cuộc gặp phải diễn ra trong bí mật tuyệt đối, và bà ta yêu cầu được đảm bảo an toàn cho bản thân cùng gia đình trước khi nói ra bất cứ điều gì.
Tôi đồng ý ngay lập tức, không chút do dự. Đây là cơ hội tốt nhất, có lẽ là cơ hội duy nhất, để có được một lời khai trực tiếp, đủ sức nặng để lật lại toàn bộ vụ án đã bị chôn vùi suốt hai năm qua.
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong phòng, chiếc trâm bạc đặt trước mặt dưới ánh nến, nhìn vết máu khô đã hóa nâu sẫm theo năm tháng, lòng tràn đầy một cảm xúc khó tả, vừa là sự phẫn nộ cho oan khuất của chính mình và của Tiểu Lục, vừa là một quyết tâm sắt đá rằng lần này, sự thật nhất định phải được phơi bày, bất kể kẻ đứng sau có quyền lực lớn tới đâu.