Chương 9
Những ngày sau đại hội cổ đông, cả tập đoàn Tưởng thị chìm trong cơn bão dư luận. Truyền thông liên tục đưa tin về vụ án chấn động, phiên tòa xét xử Bách Khiêm và Hàn Tuyết Nghi được đẩy nhanh tiến độ nhờ vào khối lượng bằng chứng đầy đủ và rõ ràng đã được trình bày công khai.
Trong phiên tòa sơ thẩm diễn ra ba tuần sau đó, Bách Khiêm bị tuyên án hai mươi năm tù giam vì tội danh giết người có chủ đích thông qua việc thuê người gây tai nạn, cùng với các tội danh gian lận tài chính, biển thủ công quỹ và hãm hại doanh nghiệp khác. Hàn Tuyết Nghi, nhờ vào việc chủ động thú tội và hợp tác với cơ quan điều tra, nhận mức án nhẹ hơn, năm năm tù giam kèm theo nghĩa vụ bồi thường thiệt hại.
Đỗ Minh Khôi, xét đến hoàn cảnh bị ép buộc và đã chủ động ra làm chứng, được tòa án khoan hồng, chỉ phải chịu án treo kèm theo thời gian thử thách. Anh quyết định trở về thị trấn ven biển, tiếp tục cuộc sống bình dị với nghề đánh cá, nhưng lần này, không còn phải sống trong sợ hãi và giấu giếm nữa.
Công ty Chu thị của cha Nhã My, dù không thể khôi phục lại quy mô như trước, nhưng danh dự và uy tín đã chính thức được minh oan trước công chúng, thông qua một tuyên bố chính thức từ phía Tưởng thị tập đoàn, cùng khoản bồi thường thỏa đáng được chuyển đến, đủ để Chu Vĩnh An có thể sống an nhàn quãng đời còn lại mà không còn phải lo lắng về gánh nặng tài chính.
Bà Tưởng Uyển Trinh, sau cú sốc lớn về sự thật liên quan đến cháu trai mình, sức khỏe có phần suy giảm trong vài ngày đầu, nhưng nhờ vào sự chăm sóc tận tình của Bách Xuyên và Nhã My, bà dần lấy lại tinh thần. Bà không hoàn toàn từ bỏ Bách Khiêm, thỉnh thoảng vẫn đến thăm cháu trai trong trại giam, nhưng ánh mắt bà khi nhắc đến anh ta, giờ đây chỉ còn lại nỗi đau xót xa và một sự thất vọng khó có thể xóa nhòa, không còn là tình yêu thương vô điều kiện như trước kia nữa.
“Ta không thể hoàn toàn tha thứ cho những gì nó đã làm.” Bà nói với Nhã My trong một buổi chiều trò chuyện, giọng bà đầy trầm ngâm. “Nhưng ta cũng không thể hoàn toàn cắt đứt tình máu mủ. Có lẽ, đó là điều duy nhất ta có thể làm, vừa đau lòng vì tội ác nó gây ra, vừa hy vọng một ngày nào đó, nó thực sự biết ăn năn hối cải.”
Nhã My gật đầu, hiểu được sự giằng xé trong lòng bà lão. “Con nghĩ, đó là cách công bằng nhất rồi ạ. Pháp luật sẽ trừng phạt tội lỗi anh ấy đã gây ra, nhưng tình thân, đôi khi không cần phải hoàn toàn biến mất, chỉ cần thay đổi hình thức tồn tại mà thôi.”
Giữa những bận rộn xử lý hậu quả của vụ án, mối quan hệ giữa Nhã My và Bách Xuyên cũng bắt đầu bước vào một giai đoạn mới, đầy mơ hồ và cả sự e dè. Vai diễn “Lâm Tiểu Nhiễm” giờ đây không còn cần thiết nữa, khi sự thật đã được công khai, gia tộc và toàn thể dư luận đều đã biết rõ về thân phận thật sự của Nhã My.
Nhưng thay vì chấm dứt hợp đồng hôn nhân giả như điều khoản ban đầu, Bách Xuyên lại không hề đề cập đến chuyện đó, và Nhã My cũng không chủ động nhắc tới, cả hai như đang ngầm tránh né một cuộc trò chuyện quan trọng mà cả hai đều biết sớm muộn gì cũng phải đối mặt.
Một buổi tối, sau khi hoàn thành công việc dọn dẹp các thủ tục pháp lý cuối cùng liên quan đến vụ án, Bách Xuyên tìm đến Nhã My trong khu vườn nhỏ phía sau biệt thự, nơi cô đang ngồi một mình ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống.
“Cô đang nghĩ gì vậy?” Anh hỏi, ngồi xuống cạnh cô trên chiếc ghế đá.
“Tôi đang nghĩ về những gì đã xảy ra suốt hai tháng qua.” Nhã My đáp, ánh mắt cô vẫn dõi theo những vệt nắng cuối cùng đang tan dần trên bầu trời. “Mọi chuyện diễn ra nhanh và dồn dập đến mức tôi vẫn chưa kịp định thần lại hoàn toàn.”
“Tôi cũng vậy.” Anh nói, giọng anh trầm xuống, ánh mắt anh nhìn cô đầy một sự phức tạp khó gọi tên. “Nhã My, tôi cần nói với cô một điều, đã ấp ủ trong lòng từ rất lâu rồi.”
Cô quay sang nhìn anh, tim cô bất giác đập nhanh hơn trước ánh mắt nghiêm túc khác thường của anh.
“Ban đầu, tôi tìm đến cô chỉ vì cần một gương mặt giống Tiểu Nhiễm, để hoàn thành một mục đích cụ thể.” Anh nói, giọng anh chậm rãi nhưng đầy chân thành. “Nhưng qua từng ngày ở bên cô, cùng cô đối mặt với hiểm nguy, cùng cô tìm kiếm sự thật, tôi nhận ra, tình cảm tôi dành cho cô, đã hoàn toàn khác biệt so với những gì tôi từng cảm nhận với Tiểu Nhiễm.”
Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô không hề né tránh. “Tôi yêu cô, Chu Nhã My. Không phải vì cô mang gương mặt của người tôi từng yêu, mà vì chính con người cô, sự mạnh mẽ, kiên định, và trái tim nhân hậu của cô. Tôi muốn hợp đồng hôn nhân giữa chúng ta, từ giờ trở thành một cuộc hôn nhân thật sự.”
Nhã My cảm thấy tim mình như muốn vỡ tung vì xúc động, nhưng đồng thời cũng dâng lên một nỗi lo lắng khó gọi tên. “Nhưng làm sao tôi có thể chắc chắn được, rằng anh không đang nhầm lẫn giữa tình cảm dành cho tôi, với sự lưu luyến chưa nguôi dành cho Tiểu Nhiễm? Suốt hai tháng qua, tôi luôn sống dưới cái bóng của cô ấy, đóng vai cô ấy trước mặt mọi người. Tôi sợ rằng, ngay cả anh cũng không thể phân biệt rạch ròi được ranh giới đó.”
Câu hỏi của cô khiến Bách Xuyên trầm ngâm một lúc lâu, nhưng anh không hề tức giận hay khó chịu trước sự nghi ngại của cô, ngược lại, ánh mắt anh càng thêm kiên định.
“Tôi hiểu vì sao cô lại nghi ngờ.” Bách Xuyên nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn. “Vì vậy, tôi sẽ không yêu cầu cô tin tưởng vào lời nói suông. Tôi sẽ chứng minh cho cô thấy, bằng những hành động thực tế trong thời gian tới.”
Anh đứng dậy, đưa tay ra cho cô. “Đi theo tôi.”
Nhã My ngạc nhiên nhưng vẫn đặt tay mình vào tay anh, để anh dẫn cô đi qua khu vườn, tiến về phía hành lang phía đông, nơi căn phòng thờ bí mật của Lâm Tiểu Nhiễm vẫn còn đó. Nhưng lần này, khi bước vào, Nhã My nhận ra căn phòng đã có sự thay đổi rõ rệt. Bàn thờ vẫn còn nguyên, nhưng xung quanh đã được dọn dẹp sạch sẽ, ánh sáng từ cửa sổ được mở ra chiếu vào, không còn u ám như trước.
“Sau khi sự thật được phơi bày,” Bách Xuyên nói, giọng anh trầm nhưng bình thản, “tôi đã quyết định sẽ làm lễ cải táng, đưa Tiểu Nhiễm về an nghỉ tại nghĩa trang gia tộc, nơi cô ấy xứng đáng được yên nghỉ đàng hoàng, thay vì bị giữ lại trong một căn phòng bí mật như một bí mật cần che giấu. Tuần tới, buổi lễ sẽ được tổ chức.”
Anh nhìn Nhã My, ánh mắt anh chứa đựng một sự quyết tâm rõ ràng. “Đây là cách tôi khép lại quá khứ, để thật sự bước tiếp về phía trước. Tiểu Nhiễm sẽ luôn có một vị trí trong ký ức của tôi, như một phần quan trọng của cuộc đời tôi đã từng trải qua. Nhưng cô, Nhã My, là hiện tại và tương lai mà tôi muốn hướng tới.”
Nhã My cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại vì xúc động. Cô nhìn di ảnh của Lâm Tiểu Nhiễm lần cuối, thầm cảm ơn người phụ nữ ấy, dù chưa từng gặp mặt, đã gián tiếp dẫn dắt cô đến với hành trình tìm ra sự thật, đến với những con người mà giờ đây cô đã coi như gia đình thật sự của mình.
“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng cô khẽ run, “vì đã cho tôi thấy, ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, giữa cô ấy và tôi, thực sự rõ ràng trong lòng anh.”
Nhưng cô vẫn chưa hoàn toàn gật đầu đồng ý ngay lúc đó. “Cho tôi thêm một chút thời gian, được không? Không phải vì tôi không tin anh, mà vì tôi muốn chắc chắn rằng, quyết định của tôi xuất phát từ chính trái tim mình, chứ không phải từ hoàn cảnh đưa đẩy hay lòng biết ơn nhất thời.”
Bách Xuyên gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng. “Tôi sẽ chờ. Bao lâu cũng được.”
Những ngày sau đó, dù không còn ràng buộc bởi vai diễn “Tiểu Nhiễm” nữa, Nhã My vẫn tiếp tục ở lại biệt thự, nhưng lần này với thân phận thật sự của mình, được mọi người trong gia tộc đối xử với sự tôn trọng và yêu quý chân thành. Cô dành thời gian chăm sóc bà Tưởng Uyển Trinh đang hồi phục sức khỏe, thường xuyên đến thăm cha mình đã dọn về sống trong một căn nhà mới khang trang do chính cô mua lại bằng khoản bồi thường nhận được.
Bách Xuyên, dù bận rộn với việc ổn định lại tập đoàn sau cơn bão dư luận, vẫn luôn dành thời gian ở bên cô mỗi khi có thể, không còn là những cuộc trò chuyện công việc lạnh lùng như trước, mà là những khoảnh khắc giản dị, ấm áp, như hai người bình thường đang tìm hiểu nhau một cách chân thành.
Anh đưa cô đi dạo công viên vào những buổi chiều cuối tuần, cùng cô nấu những bữa ăn đơn giản trong bếp thay vì luôn có đầu bếp riêng phục vụ, kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện về tuổi thơ vất vả của cô mà không hề tỏ ra thương hại, chỉ có sự thấu hiểu và trân trọng chân thành.
Dần dần, những nghi ngại trong lòng Nhã My cũng tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc rằng, tình cảm mà Bách Xuyên dành cho cô, thực sự là dành cho chính con người cô, không phải là cái bóng của quá khứ.
Buổi lễ cải táng cho Lâm Tiểu Nhiễm diễn ra trang trọng nhưng ấm áp tại nghĩa trang gia tộc, dưới sự chứng kiến của cả gia đình. Bách Xuyên đứng trước phần mộ mới, đặt xuống một bó hoa trắng, giọng anh trầm ấm. “Cảm ơn em, vì tất cả những gì chúng ta từng có. Anh sẽ luôn nhớ về em, nhưng giờ đây, anh cũng đã sẵn sàng để bước tiếp, tìm kiếm hạnh phúc mới cho riêng mình. Mong em ở nơi đó, cũng sẽ được an nghỉ thanh thản.”
Nhã My đứng bên cạnh, lặng lẽ đặt xuống một đóa hoa nhỏ, trong lòng cô dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả, như thể một chương cũ đầy đau thương đã chính thức khép lại, mở ra một trang mới tươi sáng hơn cho tất cả mọi người liên quan.
Trên đường trở về sau buổi lễ, Bách Xuyên nắm lấy tay cô, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy hy vọng. “Nhã My, bây giờ cô đã sẵn sàng cho câu trả lời chưa?”
Nhã My nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh một sự chắc chắn chưa từng có. “Tôi sẵn sàng rồi.”
