Chương 8
Ngày đại hội cổ đông thường niên của Tưởng thị tập đoàn cuối cùng cũng đến, diễn ra tại hội trường lớn nhất của tòa nhà trụ sở, nơi hàng trăm cổ đông lớn nhỏ, cùng ban lãnh đạo cấp cao tề tựu đông đủ. Không khí trang nghiêm, căng thẳng bao trùm khắp không gian.
Nhã My ngồi ở hàng ghế đầu dành cho gia tộc, mặc bộ vest thanh lịch, tay đặt lên đùi cố giữ vẻ bình thản dù trong lòng như có trăm ngàn con sóng đang cuộn trào. Đỗ Minh Khôi được sắp xếp ngồi ở một phòng riêng liền kề, chờ đợi thời điểm thích hợp để xuất hiện, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của đội an ninh tin cậy nhất.
Bách Khiêm ngồi ở hàng ghế ban lãnh đạo, dáng vẻ tự tin, nụ cười tự mãn thường trực trên môi, hoàn toàn không hay biết cơn bão đang chờ đợi mình. Anh ta đã chuẩn bị sẵn một bài phát biểu, với ý đồ công khai chất vấn về tính xác thực của “Tiểu Nhiễm”, nhằm gây sức ép buộc Bách Xuyên phải nhượng bộ một phần quyền kiểm soát tập đoàn.
Buổi họp bắt đầu với các báo cáo tài chính thường niên, không khí có phần tẻ nhạt trôi qua trong im lặng. Nhưng khi đến phần chất vấn mở, Bách Khiêm nhanh chóng đứng dậy, cầm micro, ánh mắt anh ta lóe lên sự đắc thắng.
“Thưa các quý cổ đông,” anh ta mở lời, giọng vang khắp hội trường, “trước khi tiếp tục các nội dung khác, tôi muốn nêu lên một vấn đề nghiêm trọng liên quan đến uy tín và sự minh bạch của ban lãnh đạo tập đoàn.”
Cả hội trường im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta.
“Cách đây không lâu, chủ tịch Tưởng Bách Xuyên đã đưa về một người phụ nữ, tuyên bố đó chính là vị hôn thê đã mất tích, được cho là đã qua đời ba năm trước, cô Lâm Tiểu Nhiễm.” Bách Khiêm nói, giọng anh ta đầy vẻ đạo mạo giả tạo. “Nhưng tôi có đầy đủ lý do để tin rằng, đây chỉ là một màn kịch được dàn dựng, sử dụng một người phụ nữ có gương mặt tương đồng để lừa dối bà nội đang bệnh nặng, cũng như toàn thể gia tộc và các quý cổ đông tại đây.”
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp hội trường. Bách Khiêm tiếp tục, giọng anh ta ngày càng gay gắt. “Một chủ tịch sẵn sàng lừa dối chính gia tộc mình, dàn dựng một màn kịch tinh vi như vậy, liệu có còn đủ tư cách để tiếp tục nắm giữ vị trí lãnh đạo cao nhất của tập đoàn hay không? Tôi đề nghị, cần có một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm ngay tại đại hội hôm nay.”
Không khí trong hội trường trở nên căng thẳng tột độ, nhiều cổ đông bắt đầu bàn tán xôn xao, ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía Bách Xuyên và Nhã My.
Bách Xuyên đứng dậy, dáng vẻ điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc, hoàn toàn không có chút nao núng nào trước lời buộc tội gay gắt của em họ mình. Anh bước lên bục phát biểu, ánh mắt quét qua toàn bộ hội trường trước khi cất lời.
“Cảm ơn em họ tôi, Bách Khiêm, đã nêu lên vấn đề này.” Anh nói, giọng anh bình thản nhưng đầy uy lực. “Vì đây cũng chính xác là chủ đề tôi muốn trình bày trước toàn thể quý cổ đông ngày hôm nay. Nhưng có lẽ, sự thật sẽ không giống như những gì Bách Khiêm vừa trình bày.”
Anh ra hiệu cho trợ lý, một màn hình lớn phía sau bục phát biểu được kích hoạt, chuẩn bị trình chiếu tài liệu.
“Đúng vậy, người phụ nữ đang ngồi kia,” anh chỉ về phía Nhã My, “không phải là Lâm Tiểu Nhiễm. Tên thật của cô ấy là Chu Nhã My. Tôi đã mời cô ấy đóng vai người thế thân, vì lý do sức khỏe của bà nội tôi, người tin rằng linh hồn Tiểu Nhiễm cần được an ủi trước khi bà có thể an tâm bước vào ca phẫu thuật quan trọng.”
Lời thừa nhận công khai ấy khiến cả hội trường xôn xao dữ dội hơn. Bách Khiêm mỉm cười đắc thắng, nghĩ rằng mình đã thắng thế. “Vậy chính đại ca cũng đã tự thừa nhận hành vi lừa dối của mình rồi đấy.”
“Đúng, tôi thừa nhận việc sắp xếp một màn kịch vì lý do nhân đạo, để bảo vệ sức khỏe và tinh thần của bà nội tôi.” Bách Xuyên đáp, giọng anh không hề nao núng. “Nhưng điều tôi thực sự muốn trình bày hôm nay, quan trọng hơn nhiều so với chuyện đó. Đó là sự thật về cái chết của Lâm Tiểu Nhiễm ba năm trước, và một chuỗi âm mưu tài chính đã và đang bòn rút tài sản của chính tập đoàn này, gây hại đến quyền lợi của tất cả quý cổ đông có mặt tại đây hôm nay.”
Sắc mặt Bách Khiêm đột nhiên thay đổi, nụ cười đắc thắng trên môi anh ta cứng lại. “Đại ca đang muốn đánh lạc hướng dư luận bằng những cáo buộc vô căn cứ sao?”
“Không hề vô căn cứ.” Bách Xuyên đáp, ánh mắt anh lạnh như băng, quét thẳng vào Bách Khiêm. “Tôi có đầy đủ bằng chứng, và một nhân chứng sống, sẵn sàng làm chứng trước toàn thể quý cổ đông ngày hôm nay.”
Anh ra hiệu, cánh cửa hội trường mở ra, Đỗ Minh Khôi bước vào, dáng vẻ căng thẳng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, dưới sự hộ tống của hai vệ sĩ thân tín. Nhìn thấy anh ta, sắc mặt Bách Khiêm lập tức trắng bệch, cả người anh ta như chết lặng tại chỗ.
Sự xuất hiện đột ngột của Đỗ Minh Khôi khiến cả hội trường chấn động. Nhiều cổ đông lớn tuổi, những người từng biết đến vụ việc của công ty Chu thị bảy năm trước, bắt đầu xì xào bàn tán, nhận ra sự liên quan mật thiết.
“Không thể nào…” Bách Khiêm lẩm bẩm, gương mặt anh ta tái mét, nhưng vẫn cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Tôi không biết người này là ai. Đại ca đang cố tình dàn dựng thêm một màn kịch nữa để đánh lạc hướng dư luận sao?”
“Vậy để anh ta tự giới thiệu bản thân, và những gì anh ta biết.” Bách Xuyên đáp, ánh mắt anh không rời khỏi gương mặt đang dần mất kiểm soát của em họ mình.
Đỗ Minh Khôi bước lên phía trước, giọng anh ta run rẩy lúc ban đầu nhưng dần trở nên vững vàng hơn khi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ việc cha anh bị ép buộc làm giả hồ sơ tài chính của công ty Chu thị bảy năm trước, cho đến việc chính anh bị Bách Khiêm ép buộc làm nội gián trong quỹ đầu tư mạo hiểm, báo cáo lại toàn bộ động thái điều tra của Lâm Tiểu Nhiễm trước khi cô gặp nạn.
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề khi nghe từng chi tiết được phơi bày. Bách Xuyên cho phát đoạn ghi âm cuộc trò chuyện mà Đỗ Minh Khôi đã bí mật ghi lại, giọng nói của Bách Khiêm vang lên rõ ràng, thừa nhận việc chỉ đạo và đe dọa.
Tiếp theo, màn hình lớn trình chiếu kết quả kiểm toán độc lập, cho thấy rõ ràng dòng tiền hàng chục triệu tệ đã bị luân chuyển qua nhiều công ty vỏ bọc trong suốt nhiều năm, cuối cùng đổ về các tài khoản cá nhân có liên hệ trực tiếp đến Bách Khiêm, được xác nhận bởi đội ngũ kiểm toán uy tín hàng đầu.
“Đây hoàn toàn là bằng chứng ngụy tạo!” Bách Khiêm hét lên, cố gắng phản bác trong tuyệt vọng, nhưng giọng anh ta đã mất đi sự tự tin ban đầu, run rẩy rõ rệt. “Các người không thể buộc tội tôi chỉ dựa trên lời khai của một kẻ đào tẩu và vài đoạn ghi âm mơ hồ!”
“Vậy còn đoạn ghi âm này thì sao?” Nhã My đứng dậy, lần đầu tiên lên tiếng trước toàn thể hội trường, giọng cô vang lên đầy quyết đoán. Cô đưa cho trợ lý chiếc điện thoại cũ của bà Lưu, yêu cầu phát đoạn ghi âm đêm trước khi Lâm Tiểu Nhiễm gặp nạn.
Giọng nói của Bách Khiêm vang lên rõ ràng qua loa phát thanh của hội trường, câu nói định mệnh năm xưa: “Đảm bảo ngày mai phải xong việc, đừng để lại dấu vết gì, tôi không muốn dính líu đến bất cứ điều tra nào cả.”
Cả hội trường như nổ tung trong tiếng xôn xao kinh hoàng. Bà Tưởng Uyển Trinh, ngồi ở hàng ghế đầu, đưa tay ôm ngực, gương mặt bà trắng bệch vì sốc, nước mắt lăn dài không kìm được.
“Bách Khiêm… con… con thực sự đã làm chuyện đó sao?” Bà nói, giọng bà run rẩy đầy đau đớn. “Tiểu Nhiễm, đứa cháu dâu mà ta yêu thương như con ruột, con lại nhẫn tâm ra tay hại chết nó vì lòng tham quyền lực sao?”
Bách Khiêm đứng chết lặng giữa hội trường, ánh mắt anh ta nhìn quanh, nhận ra không còn đường lui, không còn ai có thể bênh vực cho mình trước những bằng chứng rành rành. Cả người anh ta như sụp đổ, quỳ xuống giữa sàn nhà.
“Tôi… tôi không có ý định giết người.” Anh ta lắp bắp, giọng đầy hoảng loạn. “Tôi chỉ muốn cô ấy im lặng, không ngờ người tôi thuê lại ra tay tàn nhẫn đến vậy. Tôi chỉ muốn có được vị trí xứng đáng với năng lực của mình, tôi chỉ muốn…”
“Đủ rồi.” Bách Xuyên ngắt lời, giọng anh lạnh như băng, không còn chút tình cảm gia tộc nào trong đó. “Mọi lý do em đưa ra, đều không thể biện minh cho việc em đã cướp đi mạng sống của một người vô tội, hãm hại gia đình người khác, và phản bội lòng tin của cả gia tộc này.”
Anh quay sang phía cửa hội trường, nơi lực lượng cảnh sát đã được bố trí sẵn từ trước theo sự sắp xếp kín đáo của anh, chờ đợi đúng thời điểm này để vào cuộc.
“Tưởng Bách Khiêm, anh bị bắt giữ vì tội danh liên quan đến cái chết của Lâm Tiểu Nhiễm, tội danh gian lận tài chính, biển thủ công quỹ, và hãm hại doanh nghiệp khác.” Viên cảnh sát trưởng tiến đến, đọc lệnh bắt giữ giữa sự chứng kiến của toàn thể hội trường.
Bách Khiêm bị còng tay, dẫn đi trong tiếng xì xào không dứt của các cổ đông, gương mặt anh ta trắng bệch, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, không còn chút dấu vết nào của sự tự tin ngạo mạn ban đầu.
Khi cảnh sát chuẩn bị đưa Bách Khiêm ra khỏi hội trường, có một bóng dáng lao đến từ hàng ghế phía sau, chính là Hàn Tuyết Nghi, gương mặt cô ta đầy nước mắt.
“Đợi đã!” Cô ta hét lên, giọng đầy tuyệt vọng. “Tôi cũng có liên quan. Chính tôi đã giúp anh ta theo dõi động thái của cô Tiểu Nhiễm trong những ngày cuối cùng, báo cáo lại lịch trình của cô ấy cho anh ta. Tôi không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy, nhưng tôi không thể để mình anh ta gánh chịu tất cả, trong khi tôi cũng là một phần của tội ác này.”
Sự thú tội bất ngờ của Tuyết Nghi khiến cả hội trường một lần nữa chấn động. Cảnh sát lập tức tiến hành các thủ tục cần thiết để ghi nhận lời khai, mở rộng phạm vi điều tra.
Giữa hội trường hỗn loạn, Bách Xuyên bước xuống khỏi bục phát biểu, tiến đến bên bà nội đang run rẩy vì xúc động, nhẹ nhàng ôm lấy bà. “Bà nội, con xin lỗi vì đã để bà phải chứng kiến chuyện đau lòng này. Nhưng sự thật, dù đau đớn đến đâu, cũng cần phải được phơi bày.”
Bà Tưởng Uyển Trinh gật đầu, nước mắt vẫn không ngừng rơi, nhưng ánh mắt bà đã có phần bình tĩnh trở lại. “Con đã làm đúng. Tiểu Nhiễm, à không, con bé Nhã My, và cả con, đã rất dũng cảm khi tìm ra sự thật này. Bà tự hào về các con.”
Nhã My đứng lặng giữa hội trường đang dần trở lại trật tự, nhìn theo bóng dáng Bách Khiêm bị dẫn đi khuất sau cánh cửa, trong lòng cô dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chua xót. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi, cho cha cô, cho Lâm Tiểu Nhiễm, nhưng cái giá phải trả, là sự sụp đổ hoàn toàn của một con người, một phần của chính gia tộc mà cô đang mang danh nghĩa dâu con.
Bách Xuyên quay lại, bước đến bên cô, ánh mắt anh nhìn cô đầy một cảm xúc sâu sắc khó gọi tên. “Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Cảm ơn cô, vì đã đồng hành cùng tôi đến tận cùng của sự thật.”
Nhã My nhìn anh, khóe mắt cô cũng ươn ướt vì xúc động. “Chúng ta đã làm điều đúng đắn.”
Nhưng trong thâm tâm cô, một câu hỏi khác lại bắt đầu trỗi dậy, âm ỉ không kém phần quan trọng so với vụ án vừa được phá giải. Giờ đây, khi sự thật đã sáng tỏ, khi vai diễn “Lâm Tiểu Nhiễm” đã hoàn thành sứ mệnh của nó, liệu mối quan hệ giữa cô và Tưởng Bách Xuyên, sẽ đi về đâu?
