Chương 10 (Hoàn)
Ba tháng sau, tại chính khu vườn nhỏ phía sau biệt thự, nơi Bách Xuyên từng thổ lộ tình cảm thật sự của mình, một đám cưới ấm cúng nhưng tràn đầy hạnh phúc được tổ chức, không phô trương xa hoa như những gì giới thượng lưu thường mong đợi, mà đơn giản, chân thành, đúng như mong muốn của cả hai người trong cuộc.
Nhã My đứng trước gương, khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, không phải để đóng vai một ai khác, mà là chính cô, Chu Nhã My, chuẩn bị bước vào cuộc hôn nhân thật sự đầu tiên và duy nhất trong đời mình.
“Con thật xinh đẹp.” Chu Vĩnh An đứng bên cạnh, mặc bộ vest chỉnh tề, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào và hạnh phúc, hoàn toàn khác xa với hình ảnh người đàn ông ốm yếu nằm trên giường bệnh cách đây không lâu. “Cha chưa từng nghĩ, sau tất cả những khó khăn gia đình mình trải qua, con lại có thể tìm được hạnh phúc trọn vẹn như thế này.”
“Đó là nhờ có cha bên cạnh, con mới có đủ can đảm để bước tiếp qua mọi khó khăn.” Nhã My nói, ôm lấy cha, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má.
Bà Tưởng Uyển Trinh, sức khỏe đã hoàn toàn hồi phục sau ca phẫu thuật, ngồi ở hàng ghế đầu tiên, gương mặt bà rạng rỡ nụ cười hiếm hoi kể từ sau biến cố lớn của gia tộc. Bà nắm chặt tay Chu Vĩnh An đang ngồi cạnh, hai người thông gia dần trở nên thân thiết qua những tháng ngày cùng nhau vượt qua sóng gió.
“Cuối cùng, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra,” bà nói, giọng bà đầy xúc động, “nhà họ Tưởng cũng đón nhận được nàng dâu thật sự xứng đáng, không phải vì gương mặt giống ai, mà vì chính tấm lòng nhân hậu và sự dũng cảm của con bé.”
Bách Xuyên đứng dưới vòm hoa được kết từ những đóa hồng trắng và xanh nhạt, mặc vest đen lịch lãm, ánh mắt anh không rời khỏi bóng dáng Nhã My đang tiến đến gần trong tà váy cưới, mỗi bước chân đều khiến trái tim anh đập rộn ràng hơn bao giờ hết.
Khi Nhã My đến trước mặt anh, anh khẽ mỉm cười, nắm lấy tay cô, giọng anh thì thầm chỉ đủ để cô nghe thấy. “Cảm ơn em, vì đã bước vào cuộc đời anh, không phải bằng một hợp đồng, mà bằng chính trái tim chân thành của mình.”
“Cảm ơn anh,” Nhã My đáp lại, giọng cô cũng run lên vì xúc động, “vì đã nhìn thấy con người thật của em, đằng sau tất cả những vai diễn và hoàn cảnh trớ trêu mà chúng ta từng trải qua.”
Buổi lễ diễn ra trong không khí ấm cúng, tràn đầy tiếng cười và những giọt nước mắt hạnh phúc. Khi cả hai trao nhau lời thề nguyện và chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh nắng chiều, tiếng vỗ tay chúc mừng vang lên rộn rã từ tất cả những người thân yêu có mặt.
Đỗ Minh Khôi, dù không thể trực tiếp tham dự vì khoảng cách địa lý, cũng gửi đến một bức thư chúc mừng chân thành, kèm theo lời cảm ơn vì đã cho anh cơ hội được giải thoát khỏi gánh nặng tội lỗi suốt nhiều năm, để có thể bắt đầu một cuộc sống mới thanh thản hơn.
Bà Lưu, người quản gia trung thành đã dũng cảm lên tiếng vào thời điểm quan trọng nhất, đứng lặng lẽ ở một góc, nhìn cảnh tượng hạnh phúc trước mắt với ánh mắt đầy an ủi, như thể mọi hy sinh và lo lắng của bà suốt những năm tháng qua, cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.
Về phần Bách Khiêm, đang thụ án trong trại giam, tin tức về đám cưới của anh họ mình cũng đến tai anh ta qua một lá thư ngắn gọn từ bà nội, không phải để khoe khoang hạnh phúc, mà là một lời nhắn nhủ đầy bao dung. “Ta mong con sẽ dùng thời gian trong tù để thực sự nhìn lại những sai lầm của mình. Cánh cửa gia đình, dù con đã gây ra tội lỗi lớn đến đâu, vẫn sẽ không hoàn toàn đóng lại, chỉ cần con biết thực tâm hối cải.”
Đọc lá thư ấy trong phòng giam lạnh lẽo, Bách Khiêm lần đầu tiên sau nhiều tháng, để những giọt nước mắt hối hận thực sự rơi xuống, nhận ra rằng, dù pháp luật đã trừng phạt anh ta thích đáng, nhưng tình thân, vẫn còn để lại một khe cửa nhỏ cho sự chuộc lỗi trong tương lai, nếu anh ta thực sự muốn thay đổi.
Buổi tối hôm đó, sau khi tiệc cưới kết thúc, khách khứa dần ra về, Bách Xuyên và Nhã My đứng cùng nhau trên ban công phòng ngủ, nhìn ra khu vườn được trang trí lộng lẫy bởi ánh đèn lung linh còn sót lại từ buổi lễ.
“Hai năm trước,” Nhã My nói, tựa đầu vào vai chồng mình, giọng cô đầy hoài niệm, “nếu ai đó nói với em rằng, một bản hợp đồng hôn nhân giả sẽ dẫn em đến hạnh phúc thật sự như ngày hôm nay, em chắc chắn sẽ không tin.”
“Cuộc đời đôi khi thật kỳ lạ.” Bách Xuyên đáp, vòng tay ôm lấy cô, ánh mắt anh nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. “Những khởi đầu tưởng chừng như đầy toan tính và lạnh lùng nhất, đôi khi lại dẫn đến những kết thúc ấm áp và chân thành nhất.”
Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng, đánh dấu sự khởi đầu chính thức cho một chương mới trong cuộc đời cả hai, nơi không còn những bí mật đen tối, không còn những vai diễn giả tạo, chỉ còn lại tình yêu chân thành và một tương lai hạnh phúc đang rộng mở phía trước.
Ánh trăng đêm ấy dịu dàng trải khắp khu vườn, như một lời chúc phúc lặng thầm cho hành trình dài đầy sóng gió mà họ đã cùng nhau vượt qua, để cuối cùng, tìm thấy được bến đỗ bình yên và hạnh phúc trọn vẹn nhất của đời mình.
