Chương 5
“Chính là cô ta.” Giọng nói vang lên giữa đám đông, sắc bén và đầy ác ý. Bách Khiêm bước ra, chỉ thẳng vào Nhã My, ánh mắt anh ta lấp lánh một sự đắc thắng khó che giấu. “Tôi thấy cô ta đứng gần bàn trang sức của bà nội cách đây không lâu. Ai dám chắc người mất trí nhớ, không rõ lai lịch thật sự, sẽ không nảy sinh lòng tham trước những món đồ giá trị như vậy?”
Đám đông xôn xao, những ánh mắt dò xét vốn đã âm ỉ từ đầu buổi tiệc giờ đây bùng lên thành sự nghi ngờ công khai. Nhã My cảm thấy cả người lạnh toát, cổ họng nghẹn cứng không thốt nên lời.
“Tôi không hề lấy gì cả.” Cô cố gắng lên tiếng, nhưng giọng nói của mình cũng run rẩy không giấu được.
“Vậy sao cô không để chúng tôi kiểm tra túi xách của cô?” Tuyết Nghi bước tới, giọng ngọt ngào nhưng đầy hiểm ác. “Nếu tỷ trong sạch, chuyện này giải quyết rất nhanh thôi mà.”
Nhã My siết chặt chiếc túi cầm tay nhỏ trong tay, cảm giác như bị dồn vào đường cùng. Cô liếc nhìn Bách Xuyên, thấy gương mặt anh tối sầm lại vì phẫn nộ, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ được sự bình tĩnh lạ thường.
“Được.” Bách Xuyên lên tiếng, giọng vang khắp sảnh tiệc, đủ uy lực để mọi tiếng xì xào lập tức im bặt. “Kiểm tra thì kiểm tra. Nhưng trước khi làm vậy, tôi muốn xem lại camera an ninh của khách sạn trong ba mươi phút vừa qua.”
Bách Khiêm khựng lại một giây, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. “Đại ca bảo vệ vợ mình cũng phải có giới hạn chứ. Xem camera thì có gì khó, cứ xem đi, nếu cô ta trong sạch thật thì càng tốt.”
Quản lý khách sạn được mời đến, nhanh chóng cho hiển thị đoạn ghi hình từ camera an ninh khu vực bàn trưng bày trang sức lên màn hình lớn giữa sảnh tiệc theo yêu cầu của Bách Xuyên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào màn hình, không khí căng như dây đàn.
Đoạn video tua nhanh qua các khung giờ, cho đến khi hiện lên hình ảnh một người phụ nữ mặc váy đỏ, dáng vẻ quen thuộc, lén lút đến gần bàn trưng bày trang sức khi không có ai để ý, nhanh tay lấy đi chiếc trâm cài đầu rồi giấu vào trong túi xách nhỏ, dáng đi vội vã rời khỏi khu vực.
Cả sảnh tiệc chết lặng trong giây lát, rồi tiếng xì xào bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hình ảnh trên màn hình quá rõ ràng, không ai có thể phủ nhận được, người phụ nữ trong đoạn video chính là Hàn Tuyết Nghi.
“Không… không phải tôi…” Tuyết Nghi lắp bắp, gương mặt tái mét, lùi lại một bước, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh tìm sự trợ giúp. “Đây chắc chắn là dàn dựng, là cắt ghép…”
“Camera an ninh của khách sạn năm sao, được bảo trì và giám sát nghiêm ngặt, không dễ gì bị can thiệp.” Bách Xuyên nói, giọng lạnh như băng, ánh mắt anh quét qua Bách Khiêm với một tia sắc bén đầy hàm ý. “Có vẻ như, người vu khống vợ tôi ăn cắp, lại chính là kẻ đã ra tay thật sự.”
Bà Tưởng Uyển Trinh, sau cú sốc ban đầu, giờ đây đứng thẳng người, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Tuyết Nghi. “Tuyết Nghi, con giải thích cho ta nghe xem, chuyện này là thế nào?”
Tuyết Nghi không còn giữ được vẻ bình tĩnh, nước mắt bắt đầu trào ra, nhưng không phải vì hối lỗi mà vì bị dồn vào đường cùng. Cô ta quay sang nhìn Bách Khiêm, ánh mắt cầu cứu, nhưng người đàn ông ấy chỉ lạnh lùng quay mặt đi, như thể không hề quen biết cô ta.
“Là do… do Bách Khiêm bảo tôi làm vậy!” Cuối cùng, Tuyết Nghi không chịu nổi áp lực, buột miệng thốt ra sự thật giữa cơn hoảng loạn. “Anh ta nói chỉ cần làm mất mặt con nhỏ đó trước mặt mọi người, để lão phu nhân nghi ngờ, hủy bỏ chuyện công nhận cô ta là Tiểu Nhiễm…”
“Tuyết Nghi, cô nói bậy bạ gì vậy?” Bách Khiêm quát lên, gương mặt anh ta biến sắc, nhưng ánh mắt hoảng loạn thoáng qua đã tố cáo tất cả. “Tôi không hề biết chuyện gì về việc lấy trộm trang sức cả!”
“Đủ rồi.” Bà Tưởng Uyển Trinh giơ tay ngăn lại, giọng bà run lên vì tức giận lẫn thất vọng. “Chuyện này, chúng ta sẽ giải quyết riêng, không làm ầm ĩ thêm nữa trước mặt khách khứa.”
Bà ra hiệu cho quản lý khách sạn mời Tuyết Nghi vào phòng riêng để làm rõ, đồng thời trấn an đám đông khách mời đang xôn xao bàn tán. Buổi dạ tiệc dần trở lại trật tự, nhưng câu chuyện tối nay chắc chắn sẽ còn được lan truyền khắp giới thượng lưu trong nhiều ngày tới.
Nhã My đứng lặng người, tim vẫn còn đập nhanh sau cơn sóng gió vừa trải qua. Bách Xuyên bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh dịu lại đầy quan tâm. “Cô không sao chứ?”
“Tôi ổn.” Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại. “Chỉ là, tôi không ngờ Bách Khiêm lại ra tay nhanh và tàn nhẫn đến vậy, sẵn sàng đẩy chính đồng minh của mình vào đường cùng khi cần thiết.”
“Đó chính là bản chất của hắn.” Bách Xuyên nói, giọng trầm xuống đầy cảnh giác. “Sẵn sàng hy sinh bất cứ ai để đạt được mục đích, kể cả người từng sát cánh cùng mình. Cô càng phải cẩn thận hơn nữa khi đối phó với một kẻ như vậy.”
Bà Tưởng Uyển Trinh, sau khi giải quyết xong chuyện với Tuyết Nghi, quay lại tìm Nhã My, ánh mắt bà giờ đây nhìn cô với một sự tin tưởng rõ rệt hơn hẳn trước kia. Bà nắm lấy tay cô, giọng nghẹn ngào. “Con đã chịu oan tối nay, bà xin lỗi vì đã không tin con ngay từ đầu.”
“Bà không cần xin lỗi.” Nhã My đáp, lòng cô cũng dâng lên một cảm xúc khó tả trước sự chân thành của bà lão. “Con hiểu, bất kỳ ai ở vị trí của bà, cũng cần thời gian để tin tưởng một người tự nhiên xuất hiện sau ba năm.”
Bà Tưởng Uyển Trinh khẽ gật đầu, ánh mắt bà chuyển sang nhìn Bách Khiêm, người đang đứng ở góc xa, gương mặt tối sầm đầy tức giận vì kế hoạch bị bại lộ. “Còn về Bách Khiêm, ta sẽ để ý kỹ hơn từ giờ. Dạo gần đây, thằng bé đó có nhiều biểu hiện khiến ta không yên tâm.”
Đêm đó, trên đường trở về biệt thự, Nhã My tựa đầu vào ghế xe, cảm giác kiệt sức sau một buổi tối đầy sóng gió. Bách Xuyên ngồi cạnh cô, ánh mắt anh nhìn cô đầy áy náy.
“Xin lỗi vì đã để cô rơi vào tình huống nguy hiểm như vậy.” Anh nói, giọng trầm thấp. “Tôi không ngờ họ ra tay nhanh đến thế.”
“Không sao.” Nhã My khẽ lắc đầu, quay sang nhìn anh, ánh mắt cô kiên định. “Ít nhất, tối nay chúng ta cũng biết chắc chắn hơn, Bách Khiêm và Tuyết Nghi đang cùng một phe, và họ sẵn sàng làm mọi thứ để loại bỏ tôi. Điều đó có nghĩa là chúng ta đang đi đúng hướng.”
Bách Xuyên nhìn cô, trong ánh mắt anh có một sự khâm phục không giấu diếm. “Cô mạnh mẽ hơn tôi nghĩ rất nhiều.”
“Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc mạnh mẽ.” Cô đáp, giọng nhẹ nhưng đầy quyết tâm. “Từ nhỏ tôi đã quen với việc tự mình đối mặt với khó khăn rồi.”
Xe tiếp tục lăn bánh trong màn đêm, hai người ngồi cạnh nhau trong im lặng, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã thu hẹp lại đáng kể so với những ngày đầu xa lạ. Nhã My không nhận ra, ánh mắt Bách Xuyên vẫn dừng lại trên gương mặt cô suốt quãng đường còn lại, chứa đựng một cảm xúc đang dần lớn lên mà chính anh cũng chưa dám gọi tên.
Về đến biệt thự, thay vì đường ai nấy về phòng như thường lệ, Bách Xuyên bất ngờ giữ cô lại. “Cô có muốn uống một tách trà trước khi ngủ không? Đêm nay có lẽ chúng ta nên nói chuyện thêm một chút.”
Nhã My gật đầu, cả hai cùng ngồi xuống phòng khách nhỏ bên cạnh nhà bếp, nơi ánh đèn vàng ấm áp tạo cảm giác thư thái hơn nhiều so với phòng khách chính rộng lớn lạnh lẽo. Anh tự tay pha trà, động tác thuần thục nhưng chậm rãi, như đang cố kéo dài thời gian trước khi mở lời.
“Tôi muốn kể cho cô nghe về Tiểu Nhiễm.” Anh nói, đặt tách trà trước mặt cô, ánh mắt nhìn xa xăm như đang lạc vào ký ức. “Cô có quyền biết, nếu cô đang mang hình bóng của cô ấy trước mặt mọi người.”
Nhã My im lặng, chăm chú lắng nghe, không muốn ngắt lời dòng hồi ức đang tuôn trào của anh.
“Tiểu Nhiễm và tôi quen nhau qua sự sắp đặt của gia đình, giống như cách tôi và cô đến với nhau vậy.” Anh bắt đầu, giọng trầm và chậm rãi. “Gia tộc cô ấy là đối tác lâu năm của tập đoàn, cuộc hôn nhân giữa chúng tôi ban đầu chỉ đơn thuần là một thỏa thuận có lợi cho cả hai bên.”
“Nhưng dần dần, mọi thứ thay đổi.” Anh tiếp tục, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười buồn hiếm hoi. “Cô ấy là người thông minh, sắc sảo, nhưng lại có một trái tim ấm áp đến kỳ lạ. Cô ấy thường lén mang đồ ăn đến công ty cho tôi những hôm tôi làm việc quên giờ giấc, dù bản thân cô ấy cũng bận rộn không kém với công việc quản lý quỹ đầu tư của gia tộc.”
“Chúng tôi dần nảy sinh tình cảm thật sự, không còn là một cuộc hôn nhân sắp đặt nữa.” Anh nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một nỗi đau đã cũ nhưng chưa bao giờ thực sự lành lại. “Chúng tôi lên kế hoạch cho một đám cưới thật đẹp, thật ý nghĩa. Nhưng chỉ một ngày trước hôn lễ…”
Anh ngừng lại, bàn tay siết chặt quanh tách trà đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
“Cô ấy nói sẽ đến gặp tôi vào buổi chiều, mang theo tài liệu quan trọng cần thảo luận trước khi lễ cưới diễn ra.” Anh tiếp tục, giọng khàn đi. “Nhưng cô ấy không bao giờ đến nơi. Xe của cô ấy được tìm thấy dưới vực trên con đường núi, cách khách sạn tổ chức tiệc cưới không xa. Cảnh sát kết luận do trời mưa, đường trơn trượt, phanh xe gặp trục trặc.”
“Nhưng anh không tin vào kết luận đó.” Nhã My nói khẽ, nhớ lại lời anh từng nói trong đêm đầu tiên.
“Đúng vậy.” Anh gật đầu, ánh mắt anh sáng lên một tia sắc bén. “Chiếc xe cô ấy lái, tôi đã cho kiểm tra bảo dưỡng kỹ lưỡng chỉ một tuần trước đó. Hệ thống phanh hoàn toàn không có vấn đề gì. Nhưng lúc đó tôi đang chìm trong đau khổ, không đủ tỉnh táo để truy cứu đến cùng. Cảnh sát khép hồ sơ, gia tộc cũng khuyên tôi nên để mọi chuyện qua đi, đừng khơi lại nỗi đau.”
“Giờ thì với đoạn ghi âm chúng ta tìm được,” Nhã My tiếp lời, giọng cô cũng nặng trĩu, “mọi chuyện đã rõ ràng hơn. Đó không phải một tai nạn.”
“Đúng vậy.” Bách Xuyên siết chặt tay, ánh mắt anh ánh lên sự phẫn nộ bị kìm nén suốt ba năm. “Cô ấy đã bị hại, vì đã phát hiện ra âm mưu của kẻ nào đó trong chính gia tộc này. Và tôi, suốt ba năm qua, đã không làm gì để tìm ra sự thật, để trả lại công bằng cho cô ấy.”
Nhã My đặt tay lên bàn tay đang siết chặt của anh, một cử chỉ an ủi tự nhiên không hề toan tính. “Anh không có lỗi. Lúc đó anh đâu có manh mối nào để nghi ngờ. Nhưng bây giờ, chúng ta đã có cơ hội để tìm ra sự thật, để cô ấy được yên nghỉ thật sự.”
Bách Xuyên nhìn xuống bàn tay cô đang đặt trên tay mình, một cảm giác ấm áp lan tỏa khiến anh không muốn rút tay lại. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng nhiều cảm xúc lẫn lộn.
“Có một điều tôi muốn nói với cô.” Anh nói, giọng khẽ khàng khác thường. “Ban đầu, tôi tìm đến cô chỉ vì gương mặt giống Tiểu Nhiễm. Tôi nghĩ mình chỉ đang lợi dụng một sự trùng hợp để giải quyết vấn đề của gia tộc. Nhưng càng ở bên cô nhiều hơn, tôi nhận ra, cô hoàn toàn khác biệt so với những gì tôi tưởng tượng.”
Nhã My cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, sợ rằng cảm xúc đang dâng lên trong lòng mình sẽ bị lộ ra.
“Cô mạnh mẽ, thẳng thắn, và có một sự tử tế không hề giả tạo.” Anh tiếp tục, giọng nói mang theo một sự chân thành hiếm thấy. “Tôi bắt đầu… không còn chắc chắn ranh giới giữa việc diễn kịch và cảm xúc thật của mình nữa.”
Câu nói ấy khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh. Nhã My ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình chăm chú, chứa đựng một điều gì đó vượt xa khỏi giới hạn của một hợp đồng hôn nhân giả.
“Anh Bách Xuyên…” Cô lên tiếng, giọng cô cũng run lên nhẹ. “Chúng ta đã thỏa thuận, không được để cảm xúc xen vào.”
“Tôi biết.” Anh khẽ cười, nụ cười buồn nhưng chân thật. “Nhưng trái tim đâu có tuân theo hợp đồng nào cả.”
Anh rút tay lại, đứng dậy, cố tạo khoảng cách để cả hai lấy lại bình tĩnh. “Xin lỗi, có lẽ tôi đã nói quá nhiều. Cô nên đi nghỉ, đêm nay đã quá muộn rồi.”
Nhã My gật đầu, đứng dậy rời khỏi phòng, nhưng bước chân cô nặng trĩu suy tư suốt cả quãng đường về phòng riêng. Cô nằm trên giường, tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập loạn nhịp vì những gì vừa xảy ra.
Cô không biết mình nên vui hay nên lo lắng. Vui vì một người đàn ông lạnh lùng như Tưởng Bách Xuyên lại có thể dành cho cô những cảm xúc chân thành đến vậy. Nhưng lo lắng, vì cô không chắc, liệu tình cảm ấy là dành cho chính cô, Chu Nhã My, hay chỉ là cái bóng của người phụ nữ đã khuất mà cô đang mang gương mặt thay thế.
Ranh giới ấy, mong manh đến mức khiến cô không dám tin tưởng hoàn toàn vào những gì trái tim mình đang cảm nhận.
Vài ngày sau, Chu Vĩnh An xuất viện, được đưa về sống tạm tại một căn hộ an toàn do Bách Xuyên sắp xếp, có người bảo vệ túc trực. Nhã My đến thăm cha thường xuyên hơn, tranh thủ những khoảng thời gian rảnh hiếm hoi giữa lịch trình dày đặc của việc đóng vai “Tiểu Nhiễm”.
Buổi chiều hôm đó, khi Nhã My mang đến vài món ăn cha thích, Chu Vĩnh An có vẻ tư lự khác thường, ánh mắt ông nhìn con gái đầy do dự như đang cân nhắc điều gì đó.
“Cha, có chuyện gì vậy?” Cô hỏi, nhận ra sự bất thường.
“My à,” ông chậm rãi mở lời, “mấy hôm nay nằm viện dưỡng bệnh, cha có thời gian suy nghĩ lại nhiều chuyện cũ. Có một việc, cha chưa từng kể cho con nghe.”
Nhã My đặt hộp cơm xuống bàn, ngồi hẳn xuống cạnh giường, chăm chú lắng nghe.
“Trước khi công ty phá sản,” Chu Vĩnh An bắt đầu, giọng ông trầm xuống đầy hoài niệm, “cha đã linh cảm được có điều gì đó không ổn trong sổ sách công ty. Cha từng tự mình ghi chép lại một cuốn sổ tay riêng, ghi lại những giao dịch bất thường mà cha phát hiện được, những khoản tiền không rõ nguồn gốc luân chuyển qua các công ty đối tác, trong đó có nhắc đến vài cái tên và số tài khoản đáng ngờ.”
Tim Nhã My đập nhanh hơn. “Cuốn sổ đó, cha còn giữ không?”
“Bị đánh cắp.” Ông lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối. “Ngay trước khi vụ điều tra chính thức bùng nổ, nhà cha bị đột nhập, kẻ trộm không lấy bất cứ tài sản giá trị nào khác, chỉ duy nhất cuốn sổ tay đó trong ngăn kéo bàn làm việc bị lấy đi. Lúc đó cha còn tưởng chỉ là trộm vặt, không nghĩ nhiều. Sau này nhìn lại, cha mới nhận ra, đó chắc chắn không phải sự trùng hợp.”
“Cha có nhớ trong cuốn sổ đó ghi những gì cụ thể không?” Nhã My hỏi, giọng cô gấp gáp.
Chu Vĩnh An nhíu mày, cố lục lại ký ức đã mờ nhạt theo năm tháng. “Cha nhớ có nhắc đến một công ty tên Kim Nguyên, đóng vai trò trung gian chuyển tiền. Và có một cái tên nữa, hình như là một quỹ đầu tư nào đó thuộc về một tập đoàn lớn, cha không nhớ rõ tên đầy đủ, chỉ nhớ mang máng có chữ Tưởng.”
Nhã My nín thở. “Tưởng thị tập đoàn?”
“Có thể lắm.” Ông gật đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự bối rối. “Sao con lại hỏi kỹ về chuyện này vậy? Có phải con đang gặp rắc rối gì không?”
Nhã My cắn môi, cân nhắc có nên nói thật với cha hay không. Cuối cùng, cô quyết định giấu bớt những chi tiết nguy hiểm, chỉ nói phần nào sự thật. “Con chỉ đang cố tìm hiểu lại vụ việc năm xưa của cha, cha à. Con nghĩ, có lẽ chúng ta có cơ hội để minh oan cho cha.”
Chu Vĩnh An nắm lấy tay con gái, ánh mắt ông vừa xúc động vừa lo lắng. “Con đừng mạo hiểm vì cha. Chuyện đã qua bảy năm rồi, cha cũng đã quen với việc sống một cuộc đời bình lặng. Cha sợ con sẽ gặp nguy hiểm.”
“Con sẽ cẩn thận.” Cô trấn an cha, dù trong lòng cũng không tránh khỏi nỗi lo âu. “Con hứa.”
Rời khỏi căn hộ của cha, Nhã My lập tức gọi điện báo lại toàn bộ thông tin cho Bách Xuyên. Tối hôm đó, anh mời cô đến phòng làm việc riêng trong biệt thự, nơi có một chiếc bảng trắng lớn đã được kẻ sẵn một sơ đồ chằng chịt các mũi tên nối kết những cái tên và công ty mà họ đã thu thập được từ đầu đến giờ.
“Kim Nguyên tập đoàn, quỹ đầu tư mạo hiểm của Tưởng thị, và giờ là một cuốn sổ tay bị đánh cắp bảy năm trước.” Bách Xuyên nói, tay anh cầm bút viết thêm vào sơ đồ. “Mọi manh mối đều chỉ về một hướng.”
“Nhưng chúng ta vẫn chưa có bằng chứng trực tiếp chứng minh Bách Khiêm đứng sau tất cả.” Nhã My nói, nhìn vào sơ đồ phức tạp trên bảng.
“Đúng vậy.” Anh gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. “Công ty kiểm toán độc lập tôi thuê đang rà soát dòng tiền của quỹ đầu tư, nhưng dữ liệu ba năm trước đã bị xóa khá kỹ, họ cần thêm thời gian để khôi phục. Chúng ta cần tìm ra một nguồn bằng chứng khác, trực tiếp hơn.”
“Đỗ Văn Khang.” Nhã My nói. “Nếu tìm được ông ta, có lẽ chúng ta sẽ có câu trả lời trực tiếp nhất.”
“Tôi đã cho người tìm kiếm suốt hai tuần nay, nhưng vẫn chưa có kết quả.” Bách Xuyên thở dài, có chút bất lực hiện lên trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh. “Ông ta như bốc hơi khỏi mặt đất, không để lại dấu vết nào trong bảy năm qua.”
Nhã My nhìn vào sơ đồ trên bảng, ánh mắt cô dừng lại ở một chi tiết nhỏ mà cô chợt nhớ ra. “Anh Bách Xuyên, anh có thể cho tôi xem lại danh sách nhân viên cũ của quỹ đầu tư mạo hiểm không? Đặc biệt là những người đã nghỉ việc trong khoảng thời gian gần với thời điểm Tiểu Nhiễm gặp tai nạn.”
“Tại sao?” Anh hỏi, hơi ngạc nhiên trước yêu cầu bất ngờ.
“Nếu kẻ chủ mưu cần một người nội bộ để thực hiện các giao dịch chuyển tiền phức tạp,” cô giải thích, ánh mắt cô sáng lên theo dòng suy luận, “rất có thể hắn đã sử dụng một nhân viên cấp thấp nào đó trong quỹ đầu tư, người sau đó đã bị cho nghỉ việc hoặc tự ý rời đi để xóa dấu vết, giống như cách Đỗ Văn Khang biến mất năm xưa.”
Bách Xuyên nhìn cô, ánh mắt anh lóe lên sự khâm phục. “Cô có tư duy phân tích rất tốt. Để tôi kiểm tra ngay.”
Anh mở laptop, truy cập vào hệ thống nhân sự nội bộ, lọc danh sách nhân viên quỹ đầu tư mạo hiểm đã nghỉ việc trong khoảng thời gian ba năm trước. Sau vài phút tìm kiếm, một cái tên hiện lên khiến cả hai cùng sững người.
“Đỗ Minh Khôi.” Bách Xuyên đọc to cái tên, giọng anh căng thẳng. “Nhân viên phân tích tài chính cấp cao, nghỉ việc đột ngột chỉ hai tuần trước khi Tiểu Nhiễm gặp tai nạn, không có lý do rõ ràng trong hồ sơ.”
“Đỗ.” Nhã My lặp lại họ ấy, một linh cảm mạnh mẽ dâng lên trong lòng. “Có thể nào, đây là con trai hoặc người thân của Đỗ Văn Khang không?”
Bách Xuyên gõ nhanh vào hệ thống, tìm kiếm sâu hơn thông tin cá nhân của Đỗ Minh Khôi. Vài giây sau, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh khác thường.
“Đúng vậy.” Anh nói, giọng đầy kích động kìm nén. “Đỗ Minh Khôi, con trai của Đỗ Văn Khang. Có nghĩa là, người cha bảy năm trước từng giúp hãm hại công ty cha cô, và người con trai giờ đây có thể liên quan trực tiếp đến cái chết của Tiểu Nhiễm. Đây không phải là hai vụ việc riêng lẻ nữa. Đây là một chuỗi âm mưu kéo dài, được thực hiện bởi cùng một gia đình, dưới sự chỉ đạo của cùng một kẻ đứng sau.”
Nhã My cảm thấy toàn thân lạnh toát, nhưng đồng thời cũng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt chưa từng có. Sợi dây liên kết giữa quá khứ của cha cô và cái chết của Lâm Tiểu Nhiễm giờ đây đã hiện rõ hơn bao giờ hết, và họ chỉ còn cách sự thật một bước chân nữa mà thôi.
