Chương 4
Sáng hôm sau, Nhã My xin phép đến bệnh viện thăm cha. Bách Xuyên cử Lý Thành đưa cô đi, kèm theo hai vệ sĩ đi cùng mà không cần giải thích lý do, nhưng Nhã My hiểu ngầm, đó là biện pháp phòng ngừa sau những gì họ vừa phát hiện đêm qua.
Chu Vĩnh An đã tỉnh táo hơn nhiều sau ca phẫu thuật, dù sắc mặt vẫn còn xanh xao, nhưng ánh mắt đã có thần trở lại. Nhìn thấy con gái bước vào, ông gắng gượng ngồi dậy, nụ cười hiện lên trên khuôn mặt hốc hác.
“My à, sao trông con có vẻ không được khỏe?” Ông hỏi, giọng còn yếu nhưng đầy lo lắng. “Cuộc sống ở nhà chồng có ổn không?”
Nhã My gượng cười, nắm lấy tay cha, không muốn ông lo lắng thêm. “Con ổn, cha à. Chỉ là mấy hôm nay hơi mệt vì phải làm quen với nhiều thứ mới.”
Cô ngồi xuống bên giường bệnh, nhìn quanh đảm bảo không có ai khác trong phòng trước khi hạ giọng. “Cha, con có một chuyện muốn hỏi cha. Về công ty ngày xưa, về vụ việc với Kim Nguyên tập đoàn.”
Sắc mặt Chu Vĩnh An đột nhiên biến đổi, ánh mắt ông trở nên xa xăm, như đang bị kéo về một ký ức đau buồn. “Sao con lại hỏi chuyện đó?”
“Con tình cờ biết được vài thông tin,” Nhã My chọn lời cẩn thận, không muốn tiết lộ quá nhiều, “có thể liên quan đến việc cha bị hãm hại năm xưa. Cha có thể kể lại cho con nghe chi tiết không?”
Chu Vĩnh An thở dài, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng buổi sáng đang chiếu vào phòng. “Chuyện đã bảy năm rồi. Lúc đó công ty cha đang hợp tác cung ứng vải cho một chuỗi cửa hàng thời trang lớn, thông qua trung gian là Kim Nguyên tập đoàn. Mọi việc đang thuận lợi thì đột nhiên có đơn tố cáo gửi đến cơ quan thuế, nói công ty cha làm giả hóa đơn, khai khống doanh thu để trốn thuế và rút ruột vốn đầu tư.”
“Cha có biết ai đứng sau đơn tố cáo đó không?”
“Không bao giờ tìm ra được.” Ông lắc đầu, giọng đầy cay đắng. “Đơn tố cáo nặc danh, nhưng bằng chứng đính kèm lại chi tiết đến đáng sợ, như thể người đó nắm rõ toàn bộ sổ sách nội bộ công ty cha. Chỉ có kế toán trưởng của cha, ông Đỗ Văn Khang, mới có thể tiếp cận được những tài liệu đó.”
“Ông Đỗ Văn Khang sau đó đã đi đâu?”
“Biến mất.” Chu Vĩnh An siết chặt tay, ánh mắt lộ rõ sự phẫn nộ dù đã bảy năm trôi qua. “Ngay trước khi vụ điều tra bùng nổ, ông ta xin nghỉ phép rồi không bao giờ quay lại. Điện thoại không liên lạc được, nhà cửa cũng bỏ trống. Cha luôn nghi ngờ ông ta đã cấu kết với ai đó để hãm hại công ty cha, nhưng không có bằng chứng, cảnh sát cũng không tìm ra manh mối nào.”
Nhã My cắn chặt môi, cảm giác từng mảnh ghép đang dần khớp lại với nhau, vẽ nên một bức tranh đáng sợ hơn cô tưởng tượng.
“Cha còn nhớ, trước khi biến mất, ông Đỗ Văn Khang có biểu hiện gì bất thường không?”
Chu Vĩnh An suy nghĩ một lúc, cố lục lại ký ức xa xưa. “Có. Khoảng một tuần trước khi vụ việc bùng nổ, ông ta có vẻ rất căng thẳng, thường xuyên nghe điện thoại bí mật ngoài hành lang. Có một lần cha vô tình nghe được ông ta nói chuyện với ai đó, nhắc đến một cái tên, hình như là Khiêm, hoặc Khiếm gì đó, cha không nhớ rõ, lúc đó cũng không để tâm lắm.”
Tim Nhã My chợt hẫng một nhịp. “Khiêm?”
“Ừ, cha cũng không chắc chắn lắm, chuyện đã lâu rồi.” Ông nhìn con gái, nhận ra vẻ mặt bất thường của cô. “Sao vậy con? Con biết ai tên đó à?”
Nhã My lắc đầu, cố giữ vẻ mặt bình thản. “Không, con chỉ tò mò thôi. Cha nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều quá, hại sức khỏe.”
Cô ở lại thêm một lúc, trò chuyện những chuyện vặt vãnh để cha yên tâm, rồi cáo từ ra về. Vừa ra khỏi phòng bệnh, cô lập tức gọi điện cho Bách Xuyên, giọng gấp gáp truyền đạt lại toàn bộ những gì cha cô vừa kể.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. “Khiêm.” Cuối cùng anh lên tiếng, giọng trầm và lạnh. “Cái tên đó, cô chắc chắn cha cô nghe đúng chứ?”
“Cha tôi nói không chắc chắn hoàn toàn, vì chuyện đã bảy năm rồi.” Nhã My đáp. “Nhưng nếu đúng là cái tên đó, thì…”
“Thì mọi chuyện đã rõ ràng hơn nhiều.” Bách Xuyên ngắt lời, giọng anh mang theo một sự kiềm chế đầy căng thẳng. “Cô về biệt thự ngay đi. Tôi cũng đang trên đường về. Chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn.”
Trên đường về, Nhã My ngồi trong xe, nhìn ra cửa sổ, lòng nặng trĩu. Nếu Bách Khiêm thật sự là kẻ đứng sau tất cả, vậy nghĩa là hắn đã lên kế hoạch từ rất lâu, không chỉ hãm hại cha cô để dọn đường tài chính, mà còn ra tay với cả Lâm Tiểu Nhiễm khi cô ấy phát hiện ra âm mưu của hắn.
Một kẻ máu lạnh đến mức có thể xuống tay với người thân trong gia đình, liệu có sẵn sàng làm gì tiếp theo, khi biết rằng có người đang lần theo dấu vết của hắn?
Chiếc điện thoại trong túi cô bỗng rung lên. Một tin nhắn từ số lạ hiện lên trên màn hình, không có tên người gửi, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ ngắn ngủi khiến toàn thân cô lạnh toát.
“Đừng tò mò những chuyện không thuộc về mình, Chu Nhã My. Người tiếp theo nằm trong quan tài, có thể sẽ là cha cô.”
Nhã My siết chặt điện thoại trong tay, cả người run lên vì sợ hãi lẫn phẫn nộ. Cô đọc lại dòng tin nhắn thêm lần nữa, xác nhận mình không nhìn nhầm, rồi vội vàng gọi cho Bách Xuyên.
“Có chuyện gì?” Giọng anh vang lên đầy lo lắng khi nghe cô gọi lại chỉ sau vài phút.
“Tôi vừa nhận được tin nhắn đe dọa.” Cô đọc nguyên văn nội dung tin nhắn cho anh nghe, giọng không giấu được sự run rẩy.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng Bách Xuyên trở nên gấp gáp khác thường. “Cô đang ở đâu? Xe đang chạy đến đâu rồi?”
“Vẫn trên đường về biệt thự, còn khoảng mười lăm phút nữa.”
“Bảo tài xế đổi lộ trình ngay, không đi theo đường cũ.” Anh ra lệnh dứt khoát. “Tôi sẽ cử thêm người đến đón cô. Đừng xuống xe cho đến khi có người của tôi xác nhận an toàn.”
Nhã My run rẩy chuyển lời cho tài xế, người đàn ông lập tức bẻ lái sang một hướng khác, đồng thời hai chiếc xe hộ tống phía sau cũng tăng tốc bám sát hơn. Cô ngồi co ro trong ghế sau, tim đập loạn nhịp, mắt không ngừng liếc ra cửa sổ quan sát xung quanh.
Khi về đến biệt thự an toàn, Bách Xuyên đã đứng chờ sẵn trước cửa, vừa thấy xe dừng lại, anh lập tức bước tới mở cửa, kéo cô ra khỏi xe, ánh mắt quét khắp người cô để chắc chắn không có thương tích gì.
“Cô không sao chứ?” Anh hỏi, giọng vẫn còn căng thẳng.
“Tôi ổn.” Nhã My gật đầu, nhưng đôi tay vẫn còn run. “Chỉ là tin nhắn đó, quá đáng sợ.”
Bách Xuyên đưa cô vào phòng khách, gọi Lý Thành mang đến một ly nước ấm, rồi ngồi xuống đối diện cô, cầm lấy điện thoại của cô để xem lại tin nhắn.
“Số điện thoại này dùng sim rác, không đăng ký chính chủ.” Anh nói sau khi kiểm tra, giọng lạnh tanh. “Tôi sẽ cho người truy tìm vị trí gửi tin nhắn, nhưng khả năng cao sẽ không tìm ra được gì.”
“Hắn biết tên tôi.” Nhã My nói, giọng run lên. “Hắn biết tôi đang điều tra chuyện gì đó. Nghĩa là có người trong biệt thự này, hoặc gần chúng ta, đã báo tin cho hắn.”
Bách Xuyên gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại vì lo lắng lẫn phẫn nộ. “Từ giờ, mọi cuộc trò chuyện quan trọng, chúng ta chỉ nói riêng, không qua điện thoại, không để lộ trong nhà. Tôi sẽ cho người kiểm tra lại toàn bộ hệ thống an ninh trong biệt thự, xem có thiết bị nghe lén nào không.”
“Còn cha tôi?” Cô hỏi, giọng đầy lo lắng. “Nếu hắn nhắm vào cha tôi…”
“Tôi đã cho thêm người bảo vệ đến bệnh viện ngay khi nhận được cuộc gọi của cô lúc nãy.” Bách Xuyên trấn an cô. “Cha cô sẽ an toàn. Tôi hứa.”
Nhã My gật đầu, nhưng lòng vẫn không thể nào yên. Cô nhìn xuống ly nước trong tay, ngón tay siết chặt quanh thành ly. “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Việc điều tra này quá nguy hiểm.”
“Cô muốn dừng lại sao?” Bách Xuyên nhìn cô, ánh mắt anh không hề trách móc, chỉ là một câu hỏi thật lòng.
Nhã My im lặng một lúc, nghĩ đến gương mặt cha mình trên giường bệnh, nghĩ đến giọng nói đầy sợ hãi của Lâm Tiểu Nhiễm trong đoạn ghi âm, nghĩ đến ánh mắt sắc lạnh đầy toan tính của Bách Khiêm khi lần đầu gặp mặt.
“Không.” Cô lắc đầu, giọng kiên định trở lại. “Nếu chúng ta dừng lại bây giờ, kẻ đó sẽ tiếp tục lẩn trốn, tiếp tục gây hại cho người khác. Cha tôi đã chịu oan suốt bảy năm. Lâm Tiểu Nhiễm đã chết oan uổng suốt ba năm. Tôi không muốn thêm một ai khác phải chịu số phận như vậy nữa.”
Bách Xuyên nhìn cô, trong ánh mắt anh có một tia sáng lạ, pha trộn giữa sự khâm phục và một cảm xúc gì đó sâu xa hơn mà anh chưa muốn gọi tên. “Được. Nhưng từ giờ, cô không được hành động một mình nữa. Mọi bước đi, phải có tôi bên cạnh.”
“Được.” Cô gật đầu.
Đêm đó, Bách Xuyên cho gọi đội an ninh riêng đến rà soát lại toàn bộ biệt thự, phát hiện một thiết bị nghe lén nhỏ được gắn khéo léo trong chiếc đèn bàn ở phòng khách, nơi họ đã từng bàn bạc về đoạn ghi âm tối hôm trước.
“Ai đó đã cài thiết bị này từ trước khi cô đến.” Trưởng nhóm an ninh báo cáo, gương mặt nghiêm trọng. “Dựa trên độ mới của thiết bị, có thể nó đã được lắp đặt trong vòng một tuần trở lại đây.”
Bách Xuyên cầm thiết bị nghe lén trong tay, ánh mắt anh lạnh như băng. “Nghĩa là ngay từ khi có tin đồn tôi sẽ tìm người thế thân cho Tiểu Nhiễm, hắn đã bắt đầu theo dõi.”
“Ai có thể ra vào biệt thự này dễ dàng đến vậy?” Nhã My hỏi, giọng cô cũng lạnh theo.
“Không nhiều người.” Bách Xuyên đáp, ánh mắt anh nheo lại đầy suy tư. “Quản gia, vài người giúp việc lâu năm, và những người trong gia tộc có chìa khóa riêng.”
Anh không nói thêm, nhưng cả hai đều hiểu, danh sách nghi phạm đang dần thu hẹp lại, và cái tên Tưởng Bách Khiêm vẫn luôn đứng đầu trong tâm trí họ.
“Chúng ta cần cẩn thận hơn nữa.” Bách Xuyên nói, giọng trầm xuống. “Từ giờ, mọi kế hoạch điều tra, chỉ có tôi và cô biết, không thông qua bất kỳ ai khác, kể cả người thân tín nhất trong nhà.”
Nhã My gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng cô không khỏi dấy lên một nỗi bất an mới. Nếu kẻ thù đã cài người theo dõi ngay trong chính ngôi nhà này, vậy ai mới thực sự đáng tin? Và liệu, giữa những bức tường sang trọng của biệt thự họ Tưởng, còn bao nhiêu bí mật đen tối khác đang chờ được phơi bày?
Hai tuần sau, Tưởng Uyển Trinh trải qua ca phẫu thuật thay van tim thành công, sức khỏe hồi phục dần. Để mừng sự kiện này, đồng thời cũng là dịp để chính thức giới thiệu “Tiểu Nhiễm đã trở về” trước toàn thể giới thượng lưu, gia tộc họ Tưởng tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện quy mô lớn tại khách sạn năm sao trung tâm thành phố.
Nhã My đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong bộ váy dạ hội màu xanh sẫm được may đo riêng, tóc được búi cao thanh lịch, trang sức lấp lánh trên cổ và tai. Cô gần như không nhận ra bản thân mình nữa.
“Cô đẹp lắm.” Bách Xuyên đứng ở cửa phòng, ánh mắt anh dừng lại trên cô lâu hơn bình thường, giọng nói có chút gì đó khàn đi.
Nhã My quay lại, hơi bối rối trước ánh mắt ấy. “Cảm ơn anh. Chỉ là tôi hơi lo lắng, dạ tiệc này sẽ có rất nhiều người quen biết Tiểu Nhiễm thật sự.”
“Cứ bám sát tôi.” Anh bước đến, đưa tay ra. “Tôi sẽ không để cô một mình.”
Buổi dạ tiệc diễn ra trong không khí xa hoa lộng lẫy, ánh đèn chùm pha lê chiếu sáng khắp đại sảnh, tiếng nhạc thính phòng du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của giới thượng lưu. Nhã My khoác tay Bách Xuyên bước vào, ngay lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, những lời thì thầm bàn tán vang lên khắp nơi.
“Đó có phải là Lâm Tiểu Nhiễm không? Không phải cô ấy đã mất ba năm trước sao?”
“Nghe nói bị mất trí nhớ sau tai nạn, vừa được tìm thấy…”
Nhã My cố giữ nụ cười bình thản trên môi, tay siết nhẹ cánh tay Bách Xuyên để lấy thêm can đảm. Anh nghiêng đầu, khẽ ghé sát tai cô. “Bình tĩnh. Cô làm rất tốt.”
Bà Tưởng Uyển Trinh, dù mới xuất viện chưa lâu nhưng đã hồi phục tốt, xuất hiện trong bộ sườn xám trang nhã, dắt tay Nhã My đi khắp sảnh giới thiệu với bạn bè, giọng đầy tự hào. “Đây là cháu dâu tôi, Tiểu Nhiễm. Con bé vừa trải qua một tai nạn lớn, mất trí nhớ một thời gian, nhưng giờ đã bình phục rồi.”
Nhã My gật đầu chào hỏi từng người, cố nhớ lại những chi tiết Bách Xuyên đã dặn dò trước đó, đáp lại các câu hỏi một cách khéo léo, né tránh những chi tiết cô không nắm rõ bằng lý do mất trí nhớ.
Giữa buổi tiệc, một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp trong bộ váy đỏ rực bước đến, nụ cười trên môi ngọt ngào nhưng ánh mắt lại sắc như dao. Đó là Hàn Tuyết Nghi, người mà Nhã My đã nghe Bách Xuyên nhắc qua, con gái một đối tác lớn của tập đoàn, và cũng là người từng được gia tộc họ Tưởng nhắm đến làm vợ Bách Khiêm.
“Tiểu Nhiễm tỷ tỷ, lâu quá không gặp.” Tuyết Nghi cười, giọng ngọt như mật nhưng ẩn chứa gai nhọn. “Trông tỷ vẫn xinh đẹp như xưa, chỉ là chiếc vòng cổ tỷ đang đeo, sao trông lạ vậy? Tỷ không còn đeo chiếc vòng ngọc bích gia truyền mà lão phu nhân tặng riêng cho tỷ năm xưa sao?”
Câu hỏi tưởng như vô tình ấy khiến Nhã My chết sững trong lòng. Cô không hề biết về chiếc vòng ngọc bích nào cả, Bách Xuyên cũng chưa từng nhắc đến chi tiết này.
“Chiếc vòng đó…” Nhã My cố giữ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười gượng gạo, “sau tai nạn, nhiều đồ đạc của tôi đã bị thất lạc. Tôi cũng không nhớ rõ chiếc vòng đó bây giờ ở đâu.”
“Ồ, thật đáng tiếc.” Tuyết Nghi nhướn mày, ánh mắt lóe lên một tia đắc ý khó nhận ra. “Đó là món đồ lão phu nhân quý nhất, được truyền qua ba đời trong gia tộc. Nếu tỷ thật sự là Tiểu Nhiễm, chắc chắn sẽ nhớ nó quan trọng đến mức nào.”
Không khí xung quanh bỗng chùng xuống, vài người gần đó bắt đầu chú ý đến cuộc trò chuyện, ánh mắt dò xét đổ dồn về phía Nhã My. Cô cảm nhận rõ ràng cái bẫy đang siết chặt quanh mình, nhưng không biết phải gỡ ra thế nào.
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, giọng nói lạnh lùng của Bách Xuyên vang lên từ phía sau, kèm theo bước chân điềm tĩnh tiến đến.
“Tuyết Nghi, em nhớ nhầm rồi.” Anh nói, giọng không hề gay gắt nhưng đầy uy lực khiến cả đám đông im bặt. “Chiếc vòng ngọc bích đó, tôi đã cất giữ hộ Tiểu Nhiễm từ trước khi xảy ra tai nạn, để mang đi bảo dưỡng định kỳ tại một cửa hàng trang sức uy tín. Nó chưa từng bị thất lạc.”
Anh rút từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhung nhỏ, mở ra trước mặt mọi người, để lộ chiếc vòng ngọc bích xanh biếc lấp lánh dưới ánh đèn chùm.
“Tôi định sẽ đeo lại cho cô ấy vào cuối buổi tiệc hôm nay, như một món quà chào mừng cô ấy trở về.” Anh nói tiếp, ánh mắt quét qua Tuyết Nghi với một tia cảnh cáo ngầm. “Cảm ơn em đã nhắc, nếu không tôi suýt quên mất khoảnh khắc ý nghĩa này.”
Nói xong, anh nhẹ nhàng đeo chiếc vòng vào cổ tay Nhã My trước ánh mắt của tất cả mọi người, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến những lời thì thầm nghi ngờ trước đó lập tức chuyển thành những tiếng trầm trồ xúc động.
“Ôi, thật là lãng mạn.” Ai đó trong đám đông thốt lên.
“Chủ tịch Tưởng quả nhiên vẫn luôn yêu thương phu nhân, dù cô ấy có ra sao đi nữa.”
Tuyết Nghi đứng chết lặng, gương mặt thoáng qua một nét tức giận không giấu nổi trước khi kịp lấy lại nụ cười gượng gạo. “Đại ca thật chu đáo. Muội chỉ lo lắng cho tỷ tỷ thôi mà.”
“Cảm ơn sự quan tâm của em.” Bách Xuyên đáp, giọng lạnh nhạt, rồi khoác tay Nhã My rời khỏi đó, để lại Tuyết Nghi đứng một mình với vẻ mặt khó coi.
Khi đã đến một góc vắng người, Nhã My thở phào nhẹ nhõm, nhưng tim vẫn còn đập nhanh vì vừa trải qua giây phút nguy hiểm. “Cảm ơn anh. Nếu không có anh, tôi không biết phải giải thích thế nào về chiếc vòng đó.”
“Tôi đã đoán trước sẽ có người thử thách cô bằng cách này.” Bách Xuyên nói, ánh mắt anh nhìn xuống chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay cô. “Chiếc vòng này tôi đã chuẩn bị từ vài ngày trước, phòng trường hợp cần dùng đến.”
“Anh nghĩ Tuyết Nghi biết được chi tiết đó từ đâu?” Nhã My hỏi, giọng cô đầy nghi hoặc. “Đó không phải chuyện ai cũng biết.”
Bách Xuyên nhíu mày, ánh mắt anh nhìn về phía đám đông, nơi Tuyết Nghi đang đứng cạnh Bách Khiêm, hai người thì thầm điều gì đó, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía họ đầy toan tính.
“Tuyết Nghi và Bách Khiêm quen biết nhau đã lâu.” Anh nói chậm rãi. “Nếu Tuyết Nghi biết chi tiết về chiếc vòng, rất có thể thông tin đó đến từ Bách Khiêm.”
“Vậy nghĩa là,” Nhã My cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, “họ đang cùng nhau lên kế hoạch để vạch trần tôi trước mặt mọi người.”
“Đúng vậy.” Bách Xuyên gật đầu, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh và kiên quyết. “Và tối nay chỉ là màn dạo đầu. Họ sẽ không dừng lại ở đây.”
Đúng như lời anh nói, chưa đầy nửa giờ sau, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía bàn tiệc chính, kéo theo sự chú ý của toàn bộ khách mời. Bà Tưởng Uyển Trinh đứng đó, gương mặt tái mét, tay run rẩy chỉ vào chiếc hộp trang sức trống rỗng trên bàn.
“Chiếc trâm cài đầu bằng kim cương của tôi… nó biến mất rồi!”
Và ngay sau đó, ánh mắt của cả đám đông, dẫn đầu bởi một giọng nói quen thuộc đầy ác ý, đồng loạt hướng về phía Nhã My.
