Chương 3

  1. Home
  2. Vợ Thế Thân Của Tổng Tài
  3. Chương 3
Prev
Next

“Kim Nguyên tập đoàn.” Nhã My lặp lại cái tên, giọng cô run lên không kiểm soát được. “Sao có thể…”

“Cô biết công ty này?” Bách Xuyên nhìn cô, ánh mắt sắc bén như đang thẩm vấn.

Nhã My gật đầu, cảm giác cả người lạnh toát. “Đó là công ty đã ký hợp đồng hợp tác với cha tôi bảy năm trước. Sau đó họ tố cha tôi làm giả hồ sơ tài chính, khiến công ty cha tôi bị điều tra, phá sản, tài sản bị siết nợ. Cha tôi luôn nói ông bị hãm hại, nhưng không có bằng chứng để minh oan cho mình.”

Xe dừng hẳn bên lề đường, Bách Xuyên tắt máy, quay hẳn người sang nhìn cô, sự tập trung trong ánh mắt anh khiến không khí trong xe như đặc quánh lại.

“Kể lại chi tiết cho tôi nghe. Từng chi tiết một.”

Nhã My hít một hơi sâu, cố sắp xếp lại ký ức đã bị chôn vùi suốt bảy năm. “Công ty cha tôi chuyên về vải vóc, làm ăn với Kim Nguyên trong một hợp đồng cung ứng nguyên liệu lớn. Nhưng đột nhiên có người tố cáo cha tôi làm giả hóa đơn, rút ruột công ty, khiến đối tác nước ngoài mất niềm tin, hủy hợp đồng hàng loạt. Cha tôi bị điều tra suốt nửa năm, dù cuối cùng không bị truy tố hình sự nhưng danh tiếng đã mất sạch, công ty phá sản, nợ nần chồng chất. Ông luôn nói có ai đó đã cố tình cài bẫy, nhưng người kế toán trưởng giữ toàn bộ sổ sách quan trọng đột nhiên biến mất không dấu vết ngay trước khi vụ việc bùng nổ.”

Bách Xuyên im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa kính.

“Ba năm trước,” anh nói chậm rãi, như đang tự sắp xếp lại các mảnh ghép trong đầu, “ngay trước khi Tiểu Nhiễm mất, cô ấy từng nói với tôi rằng phát hiện ra một khoản tiền bất thường luân chuyển qua nhiều công ty vỏ bọc, trong đó có Kim Nguyên. Cô ấy định điều tra kỹ hơn trước khi báo cho tôi, nhưng chưa kịp nói hết thì…”

Anh không nói hết câu, nhưng Nhã My hiểu. Chưa kịp nói hết thì cô ấy đã gặp tai nạn.

“Vậy có nghĩa là,” Nhã My cảm thấy đầu óc quay cuồng, “vụ việc của cha tôi và cái chết của Lâm Tiểu Nhiễm, có thể liên quan đến nhau?”

“Tôi không dám khẳng định.” Bách Xuyên lắc đầu, nhưng ánh mắt anh đã đổi khác, không còn là sự lạnh lùng thường thấy mà là một quyết tâm sắc bén. “Nhưng đây không còn là sự trùng hợp nữa. Kim Nguyên tập đoàn, tôi cần điều tra lại toàn bộ.”

Xe tiếp tục lăn bánh trong im lặng, mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng. Khi về đến biệt thự, đêm đã khuya, cả căn nhà chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn hành lang le lói.

Nhã My vừa bước vào phòng, chuẩn bị thay đồ đi ngủ thì có tiếng gõ cửa nhẹ. Cô mở cửa, thấy Bách Xuyên đứng đó, tay cầm một chiếc laptop mỏng.

“Tôi cần cô giúp một việc.” Anh nói, giọng nghiêm túc khác thường. “Cô có nhớ tên người kế toán trưởng cũ của công ty cha cô không?”

Nhã My nhíu mày, cố lục lại trong trí nhớ. “Hình như… họ Đỗ. Đỗ Văn Khang. Tôi nhớ ông ấy từng đến nhà tôi ăn Tết mấy lần khi tôi còn nhỏ, sau đó biến mất không một lời từ biệt.”

Bách Xuyên gật đầu, mở laptop, gõ nhanh cái tên vào một hệ thống tìm kiếm nội bộ mà cô không rõ là gì. Màn hình hiện lên vài kết quả mờ nhạt, phần lớn là thông tin cũ đã lỗi thời.

“Không có dữ liệu cập nhật trong ba năm gần đây.” Anh cau mày. “Người này hoặc đã đổi tên, hoặc đang cố tình lẩn trốn, hoặc…”

Anh không nói hết câu, nhưng cả hai đều hiểu khả năng tồi tệ nhất có thể xảy ra.

“Ngày mai tôi sẽ cho người điều tra kỹ hơn.” Bách Xuyên gập laptop lại, ánh mắt nhìn cô có phần dịu đi so với thường ngày. “Cô nghỉ ngơi đi. Hôm nay cô đã vất vả rồi.”

Anh quay người định rời đi, nhưng Nhã My gọi lại. “Anh Bách Xuyên.”

Anh dừng bước, quay đầu nhìn cô.

“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng chân thành, “vì đã tin tôi, thay vì nghi ngờ tôi bịa chuyện.”

Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh đèn hành lang hắt lên gương mặt anh những đường nét vừa sắc bén vừa mỏi mệt. “Cô không có lý do gì để bịa ra một câu chuyện như vậy. Hơn nữa,” anh ngừng lại, giọng trầm xuống, “tôi bắt đầu tin rằng cô xuất hiện trong cuộc đời tôi, không đơn thuần chỉ là trùng hợp về gương mặt.”

Nói xong, anh rời đi, để lại Nhã My đứng tần ngần trước cửa phòng, lòng ngổn ngang trăm mối. Cô đóng cửa, tựa lưng vào đó, thở dài một hơi thật sâu.

Cô bước đến bên tủ quần áo, nơi những chiếc áo cũ của Lâm Tiểu Nhiễm vẫn còn treo ngay ngắn. Cô đưa tay lần lượt kiểm tra từng túi áo, không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ là một linh cảm mách bảo rằng vẫn còn manh mối nào đó chưa được tìm thấy.

Đến chiếc áo khoác dạ màu xanh đậm cuối cùng, ngón tay cô chạm phải một vật cứng nhỏ giấu trong lớp lót áo, nơi có một đường chỉ khâu vá vụng về khác hẳn với đường may tinh xảo của phần còn lại, như thể ai đó đã cố tình giấu thứ gì vào đó rồi khâu lại vội vàng.

Tim cô đập nhanh. Cô lấy kéo nhỏ trong túi trang điểm, cẩn thận cắt đường chỉ khâu, và một chiếc thẻ nhớ nhỏ rơi ra, nằm gọn trong lòng bàn tay cô.

Nhã My nhìn chiếc thẻ nhớ bé xíu, cảm giác như đang cầm trên tay một quả bom hẹn giờ. Cô ngước nhìn về phía cửa phòng, nơi Bách Xuyên vừa rời đi, rồi lại nhìn xuống chiếc thẻ nhớ, phân vân không biết nên báo cho anh ngay bây giờ, hay tự mình tìm hiểu trước.

Cuối cùng, cô siết chặt chiếc thẻ nhớ trong tay, một quyết định âm thầm hình thành trong lòng. Có những bí mật, một khi đã mở ra, sẽ không còn đường lui. Và cô, dù sợ hãi, vẫn muốn biết sự thật đang chờ đợi mình phía trước là gì.

Nhã My không báo ngay cho Bách Xuyên. Cô ngồi trên giường, xoay chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu trong tay, lòng đầy do dự. Nếu trong đó là bằng chứng liên quan đến cái chết của Lâm Tiểu Nhiễm, cô muốn tự mình xem trước, để hiểu rõ mình đang bước vào chuyện gì trước khi giao nó cho người khác.

Cô lấy chiếc laptop cá nhân cũ kỹ mang theo từ nhà trọ, cắm đầu đọc thẻ nhớ vào khe cắm chuyển đổi. Máy load một lúc lâu mới hiện lên vài tệp tin, phần lớn là ảnh chụp giấy tờ mờ nhòe, và một tệp âm thanh ngắn chỉ vỏn vẹn hai phút.

Cô đeo tai nghe, nhấn phát.

Tiếng ồn xào xạc ban đầu, sau đó là giọng một người phụ nữ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng.

“Là tôi, Tiểu Nhiễm đây. Nếu ai tìm thấy đoạn ghi âm này, xin hãy chuyển nó cho Bách Xuyên. Tôi phát hiện dòng tiền từ quỹ đầu tư mạo hiểm của tập đoàn đang bị chuyển lòng vòng qua ba công ty vỏ bọc, cuối cùng đổ về một tài khoản cá nhân tôi chưa xác định được chủ sở hữu. Kim Nguyên tập đoàn chỉ là một trạm trung chuyển. Tôi nghi ngờ có người trong nội bộ đang rút ruột công ty, dùng thủ đoạn tương tự như vụ một đối tác cung ứng bị hãm hại cách đây vài năm. Tôi sẽ gặp Bách Xuyên để báo cáo sau buổi thử váy ngày mai. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi…”

Đoạn ghi âm ngưng đột ngột, như bị cắt giữa chừng.

Nhã My ngồi chết lặng, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Đây không còn là nghi ngờ nữa. Đây là bằng chứng cho thấy Lâm Tiểu Nhiễm đã phát hiện ra âm mưu nào đó trước khi chết, và cái “đối tác cung ứng bị hãm hại” mà cô ấy nhắc đến, rất có thể chính là cha của Nhã My.

Cô vội vàng gõ cửa phòng Bách Xuyên, không còn kịp suy nghĩ thiệt hơn. Cửa mở, anh vẫn còn mặc nguyên áo sơ mi, có lẽ chưa ngủ, tay cầm vài tờ tài liệu.

“Có chuyện gì?” Anh hỏi, thấy vẻ mặt hoảng loạn của cô.

“Anh phải nghe cái này.” Nhã My đưa laptop cho anh, giọng run rẩy. “Trong túi áo khoác của Tiểu Nhiễm, tôi tìm thấy một thẻ nhớ giấu trong lớp lót. Có một đoạn ghi âm.”

Bách Xuyên cầm lấy laptop, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình khi đoạn ghi âm phát ra tiếng nói quen thuộc mà anh đã ba năm không được nghe lại. Nhã My thấy bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, hàm răng nghiến lại, cả người anh căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Khi đoạn ghi âm kết thúc, căn phòng chìm trong im lặng nặng nề. Bách Xuyên đặt laptop xuống bàn, quay lưng về phía cô, vai anh khẽ run lên.

“Ba năm.” Anh nói, giọng nghẹn lại. “Ba năm tôi cứ nghĩ đó chỉ là một tai nạn xui rủi. Hóa ra cô ấy đã biết trước sẽ gặp nguy hiểm.”

Nhã My bước đến gần, không biết nên an ủi anh thế nào. “Có lẽ cô ấy không hoàn toàn chắc chắn về nguy hiểm. Đoạn ghi âm chỉ là một biện pháp phòng hờ.”

“Không.” Anh quay lại, ánh mắt đỏ hoe nhưng đầy quyết liệt. “Cô ấy nói, nếu có chuyện gì xảy ra với tôi. Cô ấy đã cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Và cô ấy đã đúng.”

Anh cầm lại chiếc laptop, mở đoạn ghi âm nghe thêm một lần nữa, lần này chăm chú vào từng chi tiết nhỏ. “Ba công ty vỏ bọc, quỹ đầu tư mạo hiểm của tập đoàn. Đây là thông tin nội bộ mà chỉ những người có quyền truy cập cao mới biết được.”

“Nghĩa là kẻ đứng sau, phải là người có vị trí quan trọng trong công ty.” Nhã My nói, giọng cô cũng trầm xuống theo dòng suy nghĩ.

“Đúng.” Bách Xuyên gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc bén như dao. “Và tôi đã có một cái tên trong đầu.”

Anh không nói ra ngay, nhưng Nhã My hiểu anh đang nghĩ đến ai. Bách Khiêm.

“Chúng ta không thể vội vàng kết luận.” Cô nhắc nhở, dù trong lòng cũng có cùng nghi ngờ. “Nếu chúng ta hành động hấp tấp mà không có đủ bằng chứng, sẽ chỉ đánh động đối phương, khiến hắn ta cẩn thận hơn, hoặc tệ hơn, xóa sạch dấu vết.”

“Cô nói đúng.” Anh gật đầu, cố lấy lại bình tĩnh. “Chúng ta cần thu thập thêm bằng chứng trước khi hành động. Ngày mai, tôi sẽ liên hệ với một công ty kiểm toán độc lập bên ngoài, không thuộc hệ thống nội bộ, để rà soát lại toàn bộ dòng tiền của quỹ đầu tư mạo hiểm trong ba năm qua.”

“Còn về Đỗ Văn Khang, người kế toán trưởng mất tích của cha tôi?” Nhã My hỏi.

“Tôi đã cho người điều tra từ tối nay.” Bách Xuyên đáp. “Nếu ông ta còn sống, tôi tin chúng ta sẽ tìm ra manh mối.”

Anh nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không còn giữ khoảng cách lạnh lùng như những ngày đầu. “Cảm ơn cô, vì đã đưa cho tôi cái này. Nếu không có cô, có lẽ bí mật này sẽ mãi mãi chôn vùi trong lớp lót một chiếc áo khoác cũ.”

Nhã My khẽ lắc đầu. “Tôi cũng có lý do của riêng mình để tìm ra sự thật. Chuyện của cha tôi, chuyện của Tiểu Nhiễm, có thể đều là do cùng một kẻ gây ra. Nếu vậy, tôi cũng muốn hắn phải trả giá.”

Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc đó, không còn là ánh mắt giữa một ông chủ lạnh lùng và một cô vợ hợp đồng, mà là ánh mắt giữa hai người đang cùng chung một chiến tuyến, cùng đối mặt với một bóng tối chưa lộ diện.

“Đêm nay cô nên nghỉ ngơi.” Bách Xuyên nói, giọng dịu lại hiếm thấy. “Ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

Nhã My gật đầu, quay người định rời đi, nhưng bỗng dừng lại nơi ngưỡng cửa. “Anh Bách Xuyên, nếu cha tôi thật sự bị hãm hại bởi cùng một kẻ đã hại Tiểu Nhiễm, vậy có nghĩa là… anh ta đã theo dõi và tính toán rất lâu rồi.”

Bách Xuyên im lặng một lúc, ánh mắt anh tối sầm lại. “Đúng vậy. Và nếu hắn biết được cô đang tìm hiểu chuyện này, cô sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo.”

Câu nói ấy khiến Nhã My rùng mình. Cô gật đầu, khép cửa phòng lại, nhưng đêm đó, cô không tài nào chợp mắt được nữa, tai vẫn còn văng vẳng giọng nói của người phụ nữ đã khuất trong đoạn ghi âm, như một lời cảnh báo từ cõi âm gửi đến.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal