Chương 6

  1. Home
  2. Vợ Thế Thân Của Tổng Tài
  3. Chương 6
Prev
Next

“Chúng ta cần tìm Đỗ Minh Khôi.” Bách Xuyên nói, ánh mắt anh kiên quyết. “Nhưng trước hết, tôi muốn kiểm tra lại hồ sơ nghỉ việc của anh ta tại kho lưu trữ công ty. Đôi khi, những chi tiết nhỏ bị bỏ sót trong hệ thống điện tử vẫn còn lưu lại trong bản giấy gốc.”

Đêm hôm đó, dưới danh nghĩa kiểm tra tài liệu công việc thông thường, Bách Xuyên đưa Nhã My đến tầng hầm tòa nhà Tưởng thị, nơi đặt kho lưu trữ hồ sơ cũ của tập đoàn. Đây không phải nơi có thể ra vào dễ dàng, cần thẻ từ đặc biệt và mã xác nhận riêng của chủ tịch.

Căn phòng rộng lớn, ẩm thấp, chứa hàng ngàn thùng giấy tờ được sắp xếp theo năm tháng trên những kệ sắt cao ngất. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt chiếu xuống, tạo cảm giác lạnh lẽo, tĩnh mịch đến rợn người.

“Hồ sơ nhân sự năm đó nằm ở khu vực này.” Bách Xuyên dẫn cô đến một dãy kệ cụ thể, bắt đầu lục tìm theo mã số năm tháng được ghi trên từng thùng giấy.

Cả hai cùng nhau tìm kiếm trong im lặng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng sột soạt của giấy tờ vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Sau gần một giờ đồng hồ, Nhã My tìm thấy một tập hồ sơ mang tên Đỗ Minh Khôi, nhưng khi mở ra, cô nhận thấy có điều bất thường.

“Anh Bách Xuyên, nhìn này.” Cô gọi anh lại, chỉ vào tập hồ sơ. “Đơn xin nghỉ việc này, chữ ký có vẻ không khớp với các tài liệu khác trong hồ sơ, và ngày tháng dường như bị chỉnh sửa lại.”

Bách Xuyên cầm lấy tập hồ sơ, xem xét kỹ lưỡng dưới ánh đèn. “Cô nói đúng. Chữ ký này được viết vội vàng, khác hẳn với nét chữ cẩn thận trong bản đánh giá năng lực nhân viên trước đó. Có khả năng, đơn xin nghỉ việc này là giả mạo, được ai đó làm ra để hợp thức hóa việc Đỗ Minh Khôi rời khỏi công ty.”

“Có nghĩa là, anh ta không tự nguyện nghỉ việc.” Nhã My nói, giọng cô run lên vì linh cảm chẳng lành. “Có thể anh ta đã bị buộc phải biến mất, giống như cha của mình bảy năm trước.”

Đúng lúc đó, một tờ giấy nhỏ rơi ra từ giữa tập hồ sơ, rơi xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bách Xuyên cúi xuống nhặt lên, đó là một mẩu giấy ghi chú viết tay, nét chữ vội vàng nguệch ngoạc.

“Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, hãy tìm ở nhà kho cũ trên đường Lâm Viên, số 17. Cha tôi để lại thứ gì đó quan trọng ở đó.”

Cả hai nhìn nhau, cùng nhận ra tầm quan trọng của mẩu giấy này.

“Đường Lâm Viên số 17.” Bách Xuyên lặp lại địa chỉ, ánh mắt anh sáng lên. “Ngày mai chúng ta sẽ đến đó ngay.”

Nhã My gật đầu, nhưng đột nhiên cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của căn phòng lưu trữ, mà vì cảm giác họ đang tiến gần hơn đến sự thật, và điều đó đồng nghĩa với việc nguy hiểm cũng đang tiến gần hơn đến họ.

Trên đường rời khỏi kho lưu trữ, hành lang tầng hầm tối om chỉ có ánh đèn cảm ứng bật sáng theo từng bước chân. Nhã My bất giác nắm chặt lấy tay áo Bách Xuyên, anh quay sang nhìn cô, nhận ra sự lo lắng trong ánh mắt cô.

“Sợ à?” Anh hỏi, giọng dịu dàng hơn thường lệ.

“Một chút.” Cô thừa nhận, không muốn tỏ ra yếu đuối nhưng cũng không muốn giả vờ mạnh mẽ trước mặt anh. “Cảm giác như, càng biết nhiều, tôi càng thấy mình đang đứng giữa một cơn bão sắp ập đến.”

Bách Xuyên dừng bước, quay hẳn người đối diện với cô trong hành lang vắng lặng. Ánh đèn cảm ứng phía trên đầu họ hắt xuống một quầng sáng nhỏ, tạo nên một không gian riêng tư giữa sự tĩnh mịch bao trùm.

“Tôi sẽ không để bất cứ chuyện gì xảy ra với cô.” Anh nói, giọng anh chắc nịch, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô không hề né tránh. “Dù ban đầu mọi chuyện bắt đầu từ một bản hợp đồng, nhưng giờ đây, sự an toàn của cô, đối với tôi, quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.”

Nhã My ngước lên nhìn anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, có thể nghe rõ nhịp thở của anh đang trở nên không đều. Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới về hợp đồng, về vai diễn, về thân phận thay thế, dường như đều tan biến, chỉ còn lại hai con người đang đứng đối diện nhau, với những cảm xúc chân thật đang dần lớn lên không thể kìm nén.

Anh đưa tay, khẽ vuốt một lọn tóc lòa xòa trước trán cô, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến tim cô như ngừng đập. “Nhã My,” anh gọi tên thật của cô, không phải Tiểu Nhiễm, lần đầu tiên trong một khoảnh khắc riêng tư như vậy, “tôi…”

Nhưng câu nói của anh chưa kịp hoàn thành thì tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ không khí tĩnh lặng đầy mơ hồ giữa hai người. Bách Xuyên hơi cau mày, miễn cưỡng lùi lại một bước, rút điện thoại ra nghe.

Chỉ vài giây sau, sắc mặt anh thay đổi hoàn toàn, từ dịu dàng chuyển sang căng thẳng tột độ.

“Cái gì?” Anh hỏi lại, giọng anh gấp gáp khác thường. “Khi nào? Có ai bị thương không?”

Nhã My đứng cạnh, tim cô đập nhanh vì linh cảm chẳng lành. Khi Bách Xuyên cúp máy, ánh mắt anh nhìn cô đầy lo lắng.

“Là căn hộ của cha cô.” Anh nói, giọng anh run lên vì phẫn nộ. “Vừa có người đột nhập.”

Nhã My cảm thấy cả người mất hết sức lực, chân cô như muốn khuỵu xuống ngay giữa hành lang tầng hầm. “Cha tôi… cha tôi có sao không?”

“Người bảo vệ báo cáo ông ấy an toàn, chỉ hoảng loạn.” Bách Xuyên nắm lấy vai cô, giọng anh cố giữ bình tĩnh để trấn an cô. “Kẻ đột nhập đã bỏ chạy khi bảo vệ phát hiện. Chúng ta đến đó ngay bây giờ.”

Xe lao đi trong đêm với tốc độ nhanh nhất có thể, Nhã My ngồi trong xe, hai tay siết chặt vào nhau, lòng như lửa đốt. Khi đến nơi, cô thấy cha mình ngồi trên ghế sofa, sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng đã bình tĩnh trở lại, xung quanh là vài nhân viên an ninh đang kiểm tra hiện trường.

“Cha!” Nhã My chạy đến, ôm chầm lấy cha, giọng cô nghẹn ngào. “Cha có sao không?”

“Cha không sao, con đừng lo.” Chu Vĩnh An vỗ về con gái, dù giọng ông vẫn còn run. “May mà người bảo vệ phản ứng kịp thời, kẻ đó chưa kịp làm gì đã bỏ chạy rồi.”

Trưởng nhóm an ninh bước đến báo cáo với Bách Xuyên. “Thưa chủ tịch, kẻ đột nhập đeo mặt nạ, hành động rất chuyên nghiệp, có vẻ được huấn luyện bài bản. Hắn không lấy bất cứ tài sản nào trong nhà, mục tiêu duy nhất dường như là lục soát phòng làm việc của ông Chu.”

“Có camera ghi lại được gì không?” Bách Xuyên hỏi, giọng anh lạnh tanh đầy uy lực.

“Hắn biết rõ vị trí các camera, né tránh rất khéo léo.” Người trưởng nhóm lắc đầu. “Nhưng chúng tôi tìm thấy dấu vết một chiếc xe máy không biển số đậu cách đây một dãy nhà, có thể là phương tiện hắn dùng để tẩu thoát.”

Bách Xuyên gật đầu, ánh mắt anh quét khắp căn phòng làm việc bị lục soát bừa bãi, các ngăn kéo bị kéo ra, giấy tờ vương vãi khắp sàn nhà. “Hắn tìm kiếm cái gì đó cụ thể. Có lẽ hắn nghĩ ông Chu vẫn còn giữ bằng chứng liên quan đến vụ việc bảy năm trước.”

“Nhưng cuốn sổ tay đó đã bị đánh cắp từ lâu rồi.” Nhã My nói, giọng cô đầy hoang mang.

“Có lẽ kẻ chủ mưu không biết chắc chắn điều đó.” Bách Xuyên đáp. “Hoặc hắn lo sợ ông Chu còn giữ một bản sao khác, một manh mối khác mà chúng ta chưa biết đến.”

Anh quay sang Chu Vĩnh An, giọng anh trở nên nghiêm túc. “Bác Chu, bác có chắc chắn không còn giữ bất cứ tài liệu nào liên quan đến vụ việc năm xưa không? Dù là một mẩu giấy nhỏ nhất cũng có thể quan trọng.”

Chu Vĩnh An suy nghĩ một lúc lâu, rồi đột nhiên ánh mắt ông sáng lên. “Có một thứ. Nhưng cha đã quên mất suốt bao năm nay.”

Cả hai người trẻ tuổi đồng loạt nhìn ông, chờ đợi.

“Trước khi cuốn sổ tay bị đánh cắp,” ông chậm rãi kể lại, cố lục lại ký ức xa xưa, “cha có thói quen chụp lại vài trang quan trọng bằng máy ảnh phim cũ, để phòng trường hợp cuốn sổ bị thất lạc. Những cuộn phim đó, cha cất trong một chiếc hộp gỗ nhỏ, giấu dưới sàn nhà kho cũ của gia đình, nơi mà sau khi phá sản, cha đã bán lại cho người khác. Cha đã hoàn toàn quên mất chuyện này cho đến bây giờ.”

“Nhà kho đó ở đâu?” Bách Xuyên hỏi ngay, giọng anh đầy khẩn trương.

“Đường Lâm Viên.” Chu Vĩnh An đáp, và cả Nhã My lẫn Bách Xuyên cùng sững người khi nghe đến địa danh trùng khớp với mẩu giấy họ vừa tìm thấy trong hồ sơ của Đỗ Minh Khôi.

“Số mấy?” Nhã My hỏi gấp, giọng cô run lên vì kích động.

“Số 17, hình như vậy.” Ông đáp, không hiểu vì sao con gái mình lại có phản ứng mạnh đến thế.

Nhã My và Bách Xuyên nhìn nhau, cùng nhận ra sự trùng hợp không thể nào là ngẫu nhiên. Cả cuốn phim của cha cô và mẩu giấy nhắn của Đỗ Minh Khôi đều chỉ về cùng một địa điểm, nhà kho số 17 đường Lâm Viên.

“Có lẽ,” Bách Xuyên nói chậm rãi, ánh mắt anh lóe lên sự phấn khích lẫn căng thẳng, “cả hai bằng chứng quan trọng nhất trong toàn bộ vụ việc này, đang cùng nằm ở một nơi.”

“Chúng ta phải đến đó ngay.” Nhã My nói, sự sốt ruột hiện rõ trong giọng nói.

“Không phải đêm nay.” Bách Xuyên lắc đầu, dù trong lòng cũng nóng lòng không kém. “Sau vụ đột nhập này, chắc chắn đối phương đang cảnh giác cao độ, có thể đã cử người theo dõi mọi động thái của chúng ta. Nếu chúng ta vội vàng lộ diện ngay bây giờ, sẽ chỉ khiến địa điểm đó bị lộ sớm hơn, hoặc tệ hơn, kẻ đó sẽ ra tay trước để tiêu hủy bằng chứng.”

Anh quay sang Chu Vĩnh An, giọng anh trở nên nghiêm túc và kiên quyết. “Bác Chu, từ đêm nay, bác sẽ chuyển đến một nơi an toàn hơn, có đội bảo vệ riêng túc trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ. Chúng tôi không thể mạo hiểm để chuyện này xảy ra lần nữa.”

Chu Vĩnh An gật đầu đồng ý, dù trong ánh mắt ông vẫn còn chút hoang mang trước những diễn biến dồn dập đang xảy ra xung quanh mình.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa nơi ở mới an toàn hơn cho cha, Nhã My theo Bách Xuyên trở về biệt thự trong đêm khuya. Cả hai đều mệt mỏi nhưng tâm trí vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về nhà kho bí ẩn đang chờ đợi họ khám phá.

“Ngày mai,” Bách Xuyên nói, phá vỡ sự im lặng trong xe, “tôi sẽ sắp xếp để chúng ta đến đó một cách kín đáo nhất có thể, không dùng xe của công ty, không có đội hộ tống rầm rộ, chỉ có tôi và cô.”

“Liệu như vậy có quá nguy hiểm không?” Nhã My hỏi, dù trong lòng cô cũng mong muốn được tận mắt chứng kiến sự thật sớm nhất có thể.

“Nguy hiểm hơn nếu chúng ta chậm trễ.” Anh đáp, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, kiên định. “Tôi sẽ sắp xếp một vài biện pháp an toàn cần thiết. Chúng ta không thể để đối phương có thêm thời gian để xóa dấu vết.”

Nhã My gật đầu đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua từng vệt sáng tối, lòng cô nặng trĩu với linh cảm rằng, chuyến đi ngày mai sẽ là một bước ngoặt quan trọng, có thể mang đến ánh sáng cho sự thật đã bị chôn vùi suốt bảy năm, nhưng cũng có thể đẩy cả hai vào một hiểm nguy lớn hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.

Sáng hôm sau, Bách Xuyên đích thân lái một chiếc xe bình thường, không mang biểu tượng của tập đoàn, đưa Nhã My đến đường Lâm Viên, một khu vực cũ kỹ nằm ở ngoại ô thành phố, nơi những dãy nhà kho bỏ hoang phủ đầy bụi thời gian.

Nhà kho số 17 nằm cuối con đường, cánh cửa sắt hoen gỉ, ổ khóa cũ kỹ nhưng vẫn còn chắc chắn. Bách Xuyên đã chuẩn bị sẵn dụng cụ, nhanh chóng phá khóa, cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ một không gian tối tăm, bụi bặm, chất đầy những thùng gỗ và vật dụng cũ bị bỏ quên.

“Cẩn thận.” Anh nói, bật đèn pin, đi trước dẫn đường, tay còn lại giữ chặt tay cô để đảm bảo an toàn giữa những chướng ngại vật ngổn ngang trong bóng tối.

Cả hai lục tìm khắp nhà kho, kiểm tra từng góc sàn nhà theo trí nhớ mơ hồ của Chu Vĩnh An về vị trí giấu chiếc hộp gỗ. Sau gần một giờ tìm kiếm trong bụi bặm và mạng nhện chằng chịt, Nhã My cuối cùng cũng phát hiện một tấm ván sàn có vẻ lỏng lẻo hơn những tấm khác ở góc phòng.

“Anh Bách Xuyên, ở đây!” Cô gọi, quỳ xuống cạy tấm ván lên.

Bên dưới là một hốc nhỏ, bên trong đặt một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Bách Xuyên cẩn thận nhấc chiếc hộp lên, mở nắp, bên trong là vài cuộn phim ảnh cũ được bọc kỹ trong túi ni lông chống ẩm, cùng với một cuốn sổ tay nhỏ khác, không phải cuốn sổ đã bị đánh cắp bảy năm trước, mà có vẻ là một cuốn nhật ký công việc.

“Đây không phải chữ viết của cha tôi.” Nhã My nói, lật xem vài trang, nhận ra nét chữ hoàn toàn xa lạ. “Nét chữ này, có vẻ là của một người khác.”

Bách Xuyên cầm lấy cuốn sổ, đọc lướt qua vài dòng đầu tiên, sắc mặt anh dần trở nên nghiêm trọng. “Đây là nhật ký của Đỗ Văn Khang. Ông ta viết lại toàn bộ những gì mình biết trước khi biến mất.”

Anh đọc to một đoạn, giọng anh run lên vì kích động lẫn phẫn nộ. “Tôi bị ép buộc phải làm giả hồ sơ tài chính của công ty Chu thị, dưới sự đe dọa rằng gia đình tôi sẽ gặp nguy hiểm nếu không hợp tác. Người ra lệnh cho tôi là một người đàn ông trẻ tuổi, tự xưng là đại diện cho một nhánh đầu tư bí mật của Tưởng thị tập đoàn, không phải chủ tịch chính thức, mà là một người có quyền lực ngầm bên trong quỹ đầu tư mạo hiểm…”

Bách Xuyên ngừng đọc, ánh mắt anh tối sầm lại. “Tiếp tục có nhắc đến số tài khoản, tên các công ty vỏ bọc, hoàn toàn khớp với những gì Tiểu Nhiễm phát hiện ra ba năm sau đó.”

“Có nhắc đến tên cụ thể không?” Nhã My hỏi, giọng cô căng thẳng.

Bách Xuyên lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ, nơi nét chữ trở nên vội vàng, nguệch ngoạc hơn hẳn, như được viết trong tâm trạng hoảng loạn.

“Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Con trai tôi, Minh Khôi, đã bị kéo vào việc này để giám sát tôi từ bên trong quỹ đầu tư. Nếu có chuyện gì xảy ra với tôi, mong người tìm thấy cuốn sổ này sẽ hiểu rằng, kẻ đứng sau tất cả, người mà tôi từng thấy trực tiếp chỉ đạo qua một cuộc gặp bí mật duy nhất, chính là…”

Bách Xuyên ngừng đọc, im lặng hồi lâu, ánh mắt anh dán chặt vào trang giấy cuối cùng.

“Là ai?” Nhã My hỏi, không kìm được sự nóng lòng.

“Trang giấy bị rách mất một góc.” Anh nói, giọng anh đầy thất vọng lẫn tức giận. “Cái tên quan trọng nhất, đã bị xé mất.”

Nhã My cầm lấy cuốn sổ, xem xét kỹ vết rách. “Vết rách này khá mới, không giống như bị hư hỏng do thời gian. Có ai đó đã cố tình xé đi trang này, hoặc một phần của nó, trước khi giấu cuốn sổ ở đây.”

“Có thể là Đỗ Văn Khang tự tay xé đi, vì sợ nếu bị phát hiện cuốn sổ, cái tên đó sẽ khiến ông ta gặp nguy hiểm tức thì.” Bách Xuyên suy đoán, giọng anh trầm ngâm. “Hoặc có thể, ai đó đã tìm ra nơi giấu cuốn sổ trước chúng ta, xé đi phần quan trọng nhất, rồi đặt lại chỗ cũ để đánh lạc hướng.”

“Dù là trường hợp nào,” Nhã My nói, giọng cô kiên định, “chúng ta vẫn có được bằng chứng quan trọng, đủ để chứng minh cha tôi bị hãm hại, và có mối liên hệ trực tiếp giữa vụ việc của cha tôi với quỹ đầu tư mạo hiểm của Tưởng thị.”

Bách Xuyên gật đầu, cẩn thận cất cuốn sổ và các cuộn phim vào một chiếc túi chống ẩm mang theo. “Tôi sẽ nhờ người xử lý các cuộn phim này ngay, xem chúng chứa hình ảnh gì. Còn cuốn sổ, tôi sẽ gửi đến chuyên gia giám định chữ viết và tuổi giấy, để xác nhận tính xác thực trước khi dùng làm bằng chứng chính thức.”

Khi cả hai chuẩn bị rời khỏi nhà kho, một tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề đang tiến đến gần cánh cửa sắt. Bách Xuyên lập tức kéo Nhã My nép vào sau một chồng thùng gỗ lớn, ra hiệu cô giữ im lặng.

Qua khe hở của cánh cửa, họ thấy bóng dáng hai người đàn ông lạ mặt, mặc đồ đen, đang tiến đến gần nhà kho, tay một người cầm theo một vật gì đó lấp lánh ánh kim loại dưới ánh nắng.

“Có người đến trước chúng ta rồi.” Một trong hai người nói khẽ, giọng đầy bực bội. “Xem chừng ông chủ đoán không sai, cuối cùng thì chủ tịch Tưởng cũng tìm ra manh mối này.”

Nhã My nín thở, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay áo Bách Xuyên. Anh nhẹ nhàng siết lấy tay cô, ánh mắt ra hiệu cô bình tĩnh, đồng thời một tay anh lặng lẽ rút điện thoại, nhắn tin khẩn cấp cho đội an ninh đang chờ sẵn cách đó không xa theo kế hoạch dự phòng đã chuẩn bị từ trước.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal