Chương 7
Tin tức về sự trở về của Tưởng Vĩnh Khang khiến cả Uyển Nhi và Cố Thời Ngôn không khỏi bất ngờ. Sau nhiều ngày dò hỏi qua các mối quan hệ trong giới luật sư và tài chính, cuối cùng họ cũng có được một cuộc hẹn gặp trực tiếp với ông tại một căn hộ riêng tư ở khu vực trung tâm thành phố.
Đứng trước cánh cửa căn hộ, Uyển Nhi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, hai bàn tay siết chặt vào nhau vì hồi hộp. Sau hơn hai mươi năm, cô sắp được gặp mặt người đàn ông mà mình chưa từng biết tới sự tồn tại cho tới vài tuần trước.
Cửa mở ra, một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, dáng người cao gầy, mái tóc đã điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn còn sắc sảo tinh anh, đứng lặng người nhìn cô. Khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, cả hai đều nhận ra ngay sự tương đồng kỳ lạ trong đường nét gương mặt, đặc biệt là đôi mắt.
“Uyển Nhi…” Ông khẽ gọi tên cô, giọng nói run rẩy đầy xúc động, tay ông đưa lên nhưng lại ngập ngừng không dám chạm vào cô, như sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ sẽ tan biến bất cứ lúc nào.
“Cháu chào… chào ông.” Uyển Nhi lắp bắp, không biết nên xưng hô thế nào cho phải trong tình huống này, cảm xúc dồn nén suốt bao năm bỗng chốc trào dâng mãnh liệt.
Tưởng Vĩnh Khang mời hai người vào trong, tay ông vẫn còn run khi rót ba tách trà. “Ta đã theo dõi con lớn lên qua những bức ảnh mà người bạn thân tín gửi cho ta mỗi năm, dù không thể trực tiếp ở bên chăm sóc con. Ta xin lỗi, vì đã quá hèn nhát, không đủ can đảm chống lại áp lực gia tộc để bảo vệ con và mẹ con ngay từ đầu.”
“Ông không cần xin lỗi.” Uyển Nhi lắc đầu, giọng nghẹn ngào. “Cháu hiểu, hoàn cảnh khi đó quá khó khăn. Nhưng cháu cần biết, tại sao suốt tám năm qua, từ khi khoản tiền chu cấp bị cắt đứt, ông không tìm cách liên lạc lại với mẹ con cháu?”
Gương mặt Tưởng Vĩnh Khang thoáng qua một nỗi đau đớn sâu sắc. “Đó chính là lý do ta trở về lần này. Tám năm trước, ngay sau khi phát hiện nguồn tiền chu cấp bị cắt đứt và nghe tin gia đình con gặp biến cố, ta đã lập tức tìm cách trở về nước. Nhưng ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay, ta đã bị người của Chu Tuyết Anh chặn lại, đe dọa rằng nếu ta còn tiếp tục can thiệp, mẹ con con sẽ gặp nguy hiểm tính mạng thực sự, không chỉ đơn thuần là khó khăn tài chính nữa.”
“Bà ấy đã đe dọa tính mạng của mẹ con cháu?” Cố Thời Ngôn xen vào, giọng điệu đầy phẫn nộ.
“Đúng vậy.” Tưởng Vĩnh Khang gật đầu nặng nề. “Ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui hoàn toàn, âm thầm sống ẩn dật ở nước ngoài, chỉ dám bí mật theo dõi tin tức từ xa qua một vài người bạn cũ trung thành. Ta đã chuẩn bị suốt tám năm qua, thu thập từng bằng chứng nhỏ nhất về những tội ác của Chu Tuyết Anh, chờ đợi thời cơ thích hợp để trở về đòi lại công lý cho con và cho chính bản thân ta.”
Ông đứng dậy, lấy ra một chiếc cặp da cũ, bên trong là hàng loạt tài liệu pháp lý được chuẩn bị kỹ càng. “Đây là toàn bộ hồ sơ chứng minh việc Chu Tuyết Anh đã sử dụng thủ đoạn gian lận tài chính để chiếm đoạt gần bốn mươi phần trăm cổ phần lẽ ra thuộc về ta trong tập đoàn Cố thị, thông qua việc giả mạo chữ ký và ép buộc chuyển nhượng dưới áp lực đe dọa vào thời điểm hai mươi hai năm trước.”
Cố Thời Ngôn cầm lấy tập hồ sơ, nhanh chóng lướt qua những trang đầu tiên, gương mặt anh ngày càng trở nên nghiêm trọng. “Nếu những tài liệu này là xác thực, đây sẽ là bằng chứng đủ mạnh để đưa vụ việc ra tòa án, đồng thời khôi phục lại quyền lợi hợp pháp cho ông.”
“Ta không chỉ muốn đòi lại cổ phần.” Tưởng Vĩnh Khang lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Uyển Nhi. “Điều quan trọng nhất đối với ta lúc này, là được công khai thừa nhận Uyển Nhi là con gái ruột của mình, để con không còn phải sống trong bóng tối của một danh tính giả mạo nữa. Con xứng đáng được biết và tự hào về nguồn gốc thật sự của bản thân.”
Uyển Nhi cảm động rơi nước mắt trước tấm lòng của người cha mà cô mới gặp lần đầu nhưng đã dành trọn tình yêu thương âm thầm suốt hơn hai mươi năm qua. “Cảm ơn ông. Nhưng cháu lo lắng, nếu công khai vụ việc này, bà Chu Tuyết Anh chắc chắn sẽ không ngồi yên. Bà ấy đã từng đe dọa tính mạng của mẹ con cháu trước đây.”
“Chính vì vậy, chúng ta cần một kế hoạch thật chu đáo và chặt chẽ.” Cố Thời Ngôn lên tiếng, giọng điệu quyết đoán. “Không thể hành động đơn lẻ, chúng ta cần phối hợp đồng thời trên cả ba mặt trận, pháp lý, truyền thông và nội bộ hội đồng quản trị công ty, để đảm bảo khi sự thật được phơi bày, Chu Tuyết Anh không còn bất kỳ đường lui nào để trả đũa hay che giấu tội ác.”
Cả ba người ngồi lại, cùng nhau lên kế hoạch chi tiết cho những bước đi tiếp theo. Nhưng ngay khi cuộc họp vừa kết thúc, khi Uyển Nhi và Cố Thời Ngôn chuẩn bị rời khỏi căn hộ, điện thoại của Cố Thời Ngôn đột ngột đổ chuông, số gọi đến là từ dì Vương tại biệt thự, giọng bà hoảng hốt vang lên đầy gấp gáp.
“Thiếu gia, mau về ngay! Bà nội… bà nội vừa cho người tới bệnh viện đưa mẹ cô Đường đi đâu đó, nói là chuyển viện gấp theo lệnh của bà, nhưng không ai biết họ đưa bà Tú Lan đi đâu cả!”
Tin tức về việc mẹ bị đưa đi khỏi bệnh viện khiến Uyển Nhi gần như suy sụp. Cô lập tức gọi điện cho phía bệnh viện, nhưng phía y tế chỉ xác nhận rằng có người xưng là đại diện của gia đình đã hoàn tất mọi thủ tục chuyển viện hợp pháp, đúng theo yêu cầu trong hồ sơ trước đó mà chính Uyển Nhi từng ký khi nhập viện, chỉ định Cố gia là bên có quyền quyết định y tế thay mặt cô trong trường hợp khẩn cấp.
“Bình tĩnh lại.” Cố Thời Ngôn nắm chặt vai cô, cố gắng trấn an dù chính anh cũng đang sôi sục vì tức giận trước hành động của bà nội. “Đây là thủ tục hợp pháp, nghĩa là mẹ em không gặp nguy hiểm về tính mạng, bà nội chỉ đang muốn dùng chuyện này để gây áp lực buộc chúng ta phải dừng lại. Anh sẽ tìm ra ngay nơi mẹ em đang được đưa tới.”
Nhờ vào mối quan hệ trong hệ thống y tế tư nhân, Cố Thời Ngôn nhanh chóng xác định được bà Đường Tú Lan đang được đưa tới một bệnh viện tư nhân cao cấp khác cũng thuộc sở hữu gián tiếp của tập đoàn Cố thị, nơi được kiểm soát an ninh nghiêm ngặt.
Khi cả hai vội vã tới nơi, họ gặp ngay Chu Tuyết Anh đang đứng chờ sẵn ngoài hành lang phòng bệnh riêng, thái độ điềm tĩnh khác thường như thể mọi chuyện đều nằm trong tính toán của bà từ trước.
“Bà nội, bà đang làm gì vậy?” Cố Thời Ngôn bước tới, giọng điệu đầy phẫn nộ nhưng vẫn cố kiềm chế.
“Ta chỉ đang đảm bảo mẹ của cô Đường được chăm sóc y tế tốt nhất mà thôi.” Chu Tuyết Anh đáp, giọng điệu bình thản đến lạnh người. “Bệnh viện này có đội ngũ chuyên gia tim mạch hàng đầu, còn hơn hẳn bệnh viện công trước đây. Đây là hành động quan tâm, không phải hãm hại, các con đừng suy diễn quá mức.”
Uyển Nhi vội vàng đẩy cửa bước vào phòng bệnh, thấy mẹ mình đang nằm yên trên giường, vẫn còn ngái ngủ vì thuốc an thần nhẹ nhưng các chỉ số sinh tồn đều ổn định. Cô thở phào nhẹ nhõm phần nào, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy cảnh giác.
“Bà nội thừa hiểu, việc chuyển viện đột ngột mà không thông báo trước cho tôi chính là một hình thức uy hiếp.” Uyển Nhi quay ra ngoài, đối diện thẳng với Chu Tuyết Anh, giọng điệu không còn giữ vẻ nhún nhường như trước. “Bà muốn nói gì thì cứ nói thẳng, không cần phải dùng tới cách này.”
Chu Tuyết Anh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, ra hiệu cho cả hai người theo mình tới một phòng chờ riêng gần đó. “Được, vậy ta sẽ nói thẳng. Ta biết các con đã gặp Tưởng Vĩnh Khang, và ông ta đang chuẩn bị khởi kiện ta.”
“Bà nội đã biết trước rồi sao?” Cố Thời Ngôn không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Ta đã sống qua bảy mươi năm cuộc đời, có đủ mối quan hệ để biết được mọi động thái xung quanh mình.” Chu Tuyết Anh đáp, ánh mắt sắc lạnh nhìn cả hai. “Ta sẽ nói cho các con biết sự thật đầy đủ, thay vì để các con chỉ nghe một phía từ Tưởng Vĩnh Khang.”
Bà ngồi xuống, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy uy quyền. “Hai mươi hai năm trước, tập đoàn Cố thị đang trên bờ vực phá sản vì một khoản đầu tư sai lầm của chồng ta. Tưởng Vĩnh Khang khi đó đề nghị đầu tư thêm vốn để cứu công ty, đổi lại ông ta muốn nắm giữ vị trí đồng lãnh đạo, thậm chí có ý định dần thâu tóm toàn bộ quyền kiểm soát khỏi tay gia tộc họ Cố.”
“Bà đang nói ông ấy mới chính là người có âm mưu chiếm đoạt công ty sao?” Uyển Nhi hỏi, giọng đầy hoài nghi.
“Đúng vậy.” Chu Tuyết Anh gật đầu quả quyết. “Mối quan hệ của ông ta với mẹ cháu, ta phát hiện ra không chỉ đơn thuần là tình cảm, mà còn là một phần trong kế hoạch của ông ta nhằm tạo ra một hậu duệ có thể danh chính ngôn thuận thừa kế cổ phần Cố thị trong tương lai, thông qua một cuộc hôn nhân sắp đặt khác mà ông ta đang toan tính cùng lúc với một gia tộc thứ ba.”
Cố Thời Ngôn cau mày, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Bà nội có bằng chứng gì cho những cáo buộc này không?”
“Ta có, nhưng không phải lúc này.” Chu Tuyết Anh đáp, ánh mắt kiên định. “Điều ta muốn các con hiểu, là mọi chuyện không đơn giản chỉ có một phía đúng và một phía sai như các con vẫn nghĩ. Việc ta ép buộc mẹ Uyển Nhi rời đi, đúng là hành động tàn nhẫn, ta không phủ nhận điều đó. Nhưng đó là vì ta cần bảo vệ công ty khỏi âm mưu thâu tóm của Tưởng Vĩnh Khang, không đơn thuần chỉ vì môn đăng hộ đối hay định kiến giai cấp như các con vẫn hiểu.”
Uyển Nhi đứng lặng người, những lời của Chu Tuyết Anh khiến cô hoang mang tột độ. Liệu đây có phải là sự thật, hay chỉ là một lời biện minh khôn khéo khác để lảng tránh trách nhiệm cho những hành động tàn nhẫn của bà? Cô nhìn sang Cố Thời Ngôn, thấy anh cũng đang mang vẻ mặt đầy do dự và giằng xé không kém.
“Dù sự thật là gì đi nữa,” Cố Thời Ngôn lên tiếng sau một hồi im lặng, giọng điệu kiên quyết trở lại, “thì việc bà nội cưỡng ép chia cắt tình yêu của họ, đẩy gia đình Uyển Nhi vào cảnh khốn cùng, và thao túng cuộc đời của một đứa trẻ vô tội suốt hai mươi hai năm qua, đều là những hành động không thể biện minh. Nếu bà nội thực sự có bằng chứng về âm mưu của ông Tưởng, hãy đưa ra trước tòa án, để công lý phân định rõ ràng, thay vì tiếp tục dùng thủ đoạn để che giấu và thao túng như trước đây.”
Chu Tuyết Anh nhìn cháu trai mình hồi lâu, ánh mắt phức tạp đan xen giữa sự tức giận và một nỗi đau đớn sâu kín nào đó hiếm khi lộ ra. “Được. Nếu các con đã quyết tâm đưa mọi chuyện ra ánh sáng, ta cũng sẽ không ngăn cản nữa. Nhưng hãy nhớ, một khi cánh cửa sự thật đã mở ra, sẽ không có đường lui cho bất kỳ ai trong chúng ta.”
Sau cuộc đối thoại căng thẳng tại bệnh viện, Uyển Nhi đưa mẹ trở về một căn hộ riêng mà Cố Thời Ngôn đã âm thầm chuẩn bị từ trước, đặt dưới tên của Tiêu Nhã để tránh sự giám sát trực tiếp từ phía Cố gia. Bà Tú Lan tuy còn yếu nhưng tinh thần đã ổn định hơn nhiều sau khi biết được sự thật về quá khứ của mình.
Trong khi đó, dù đã hứa sẽ không ngăn cản, nhưng Chu Tuyết Anh không phải là người dễ dàng chấp nhận thất bại. Chỉ vài ngày sau, những đòn trả đũa tinh vi bắt đầu xuất hiện.
Trước tiên, hợp đồng cung cấp vải nguyên liệu mà Tiêu Nhã đang giúp mẹ Uyển Nhi thương lượng để mở lại một xưởng may nhỏ bất ngờ bị hủy bỏ không rõ lý do. Sau đó, Tiêu Nhã cũng nhận được thông báo từ tòa soạn báo rằng cô bị tạm ngưng công tác vì “vi phạm quy tắc đạo đức nghề nghiệp” trong một bài viết cũ không liên quan, một cáo buộc mơ hồ mà ai cũng hiểu rõ động cơ thực sự đằng sau.
“Chu Tuyết Anh đang dùng quyền lực và các mối quan hệ để cô lập từng người xung quanh chúng ta.” Tiêu Nhã bực bội nói khi gặp Uyển Nhi tại căn hộ mới. “Tớ xin lỗi, có lẽ vì giúp đỡ cậu mà giờ tớ cũng bị liên lụy thế này.”
“Là tớ mới phải xin lỗi cậu.” Uyển Nhi nắm chặt tay bạn, trong lòng đầy áy náy. “Tớ không ngờ bà ấy lại tàn nhẫn tới mức này, sẵn sàng hủy hoại cả sự nghiệp của người vô can chỉ để gây áp lực lên tớ.”
Không chỉ vậy, Chu Tuyết Anh còn cho người tìm gặp trực tiếp Hà Quốc Bình, đe dọa sẽ khởi kiện ông ta vì tội danh tham ô và làm giả tài liệu tài chính từ hai mươi năm trước nếu ông không rút lại toàn bộ lời khai đã cung cấp cho Uyển Nhi.
Hà Quốc Bình hoảng loạn gọi điện cho Uyển Nhi, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi. “Cô Đường, tôi xin lỗi, tôi không thể tiếp tục hợp tác nữa. Bà Chu Tuyết Anh nói nếu tôi không rút lại lời khai, bà ấy sẽ khiến tôi phải ngồi tù phần đời còn lại. Tôi đã già rồi, không còn đủ can đảm để chống lại thế lực của bà ấy nữa.”
“Ông Hà, cháu hiểu nỗi sợ hãi của ông.” Uyển Nhi cố gắng trấn an qua điện thoại, dù trong lòng cũng đầy lo lắng trước diễn biến bất lợi này. “Nhưng cháu xin ông, đừng vội đưa ra quyết định. Cháu sẽ tìm cách bảo vệ ông, xin ông hãy tin tưởng cháu thêm một lần nữa.”
Nhưng cuộc gọi kết thúc trong sự do dự đầy bất an từ phía ông lão, khiến Uyển Nhi càng thêm lo lắng rằng nhân chứng quan trọng nhất của họ có thể sẽ rút lui bất cứ lúc nào.
Cố Thời Ngôn cũng không tránh khỏi những áp lực tương tự trong nội bộ công ty. Nhiều thành viên hội đồng quản trị, vốn chịu ơn nghĩa hoặc lệ thuộc quyền lợi từ Chu Tuyết Anh suốt nhiều năm, bắt đầu công khai bày tỏ sự bất mãn với những quyết định gần đây của anh, thậm chí một số còn đề xuất tổ chức một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm để phế truất vị trí tổng giám đốc của anh.
“Tình hình đang trở nên bất lợi hơn anh dự tính.” Cố Thời Ngôn nói với Uyển Nhi vào một buổi tối muộn, gương mặt anh hằn rõ vẻ mệt mỏi sau nhiều ngày liên tục đối phó với áp lực từ mọi phía. “Bà nội đang dùng toàn bộ ảnh hưởng của mình để cô lập chúng ta, cả trong lẫn ngoài công ty.”
“Có lẽ chúng ta đã quá vội vàng khi công khai đối đầu trực tiếp.” Uyển Nhi thở dài, trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi vì đã kéo theo quá nhiều người vô can vào cuộc chiến này.
“Không.” Cố Thời Ngôn lắc đầu, nắm lấy tay cô, ánh mắt kiên định. “Việc bà nội phải dùng tới những thủ đoạn tàn nhẫn như vậy để trả đũa, chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy bà đang hoảng sợ trước nguy cơ sự thật bị phơi bày. Nếu bà thực sự trong sạch như những gì bà nói ở bệnh viện, bà đã không cần phải làm tới mức này.”
Uyển Nhi gật đầu, lấy lại phần nào quyết tâm. “Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo để bảo vệ ông Hà và cô Nhã?”
“Anh đã liên hệ với một công ty luật quốc tế độc lập, không có bất kỳ mối liên hệ nào với Cố gia, để đại diện bảo vệ pháp lý cho tất cả nhân chứng liên quan trong vụ việc này.” Cố Thời Ngôn đáp. “Đồng thời, anh cũng đã bắt đầu âm thầm liên lạc với một vài thành viên hội đồng quản trị còn giữ được sự công tâm, những người từng bất mãn với cách điều hành độc đoán của bà nội suốt nhiều năm qua nhưng chưa có cơ hội lên tiếng.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Uyển Nhi rung lên, một tin nhắn từ số điện thoại lạ hiện lên màn hình, nội dung khiến cả hai đều sững sờ.
“Tôi là trợ lý riêng cũ của bà Chu Tuyết Anh. Tôi có bằng chứng có thể lật ngược toàn bộ tình thế, nhưng tôi cần được bảo đảm an toàn tuyệt đối trước khi giao nộp. Xin gặp riêng cô vào ngày mai, một mình, tại địa chỉ đính kèm.”
