Chương 8
Cố Thời Ngôn kiên quyết phản đối việc để Uyển Nhi đi gặp người lạ một mình, lo ngại đây có thể là một cái bẫy khác do chính Chu Tuyết Anh sắp đặt để dẫn dụ cô vào tình huống nguy hiểm. Sau nhiều tranh luận, cả hai thống nhất phương án an toàn hơn, Uyển Nhi vẫn tới điểm hẹn theo đúng yêu cầu, nhưng có đội an ninh riêng của Cố Thời Ngôn bí mật theo dõi từ xa, sẵn sàng can thiệp nếu có bất trắc xảy ra.
Địa điểm hẹn gặp là một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh. Người phụ nữ đang chờ sẵn trong góc quán có dáng vẻ chỉn chu, đứng tuổi, đôi mắt lộ rõ sự căng thẳng và cảnh giác cao độ khi Uyển Nhi bước tới ngồi xuống đối diện.
“Cô là ai, và tại sao lại muốn giúp tôi?” Uyển Nhi hỏi thẳng, không vòng vo.
“Tôi tên Vương Ngọc Hân, từng làm trợ lý riêng cho bà Chu Tuyết Anh suốt mười lăm năm, trước khi bị bà ấy sa thải đột ngột ba năm trước với lý do không rõ ràng.” Người phụ nữ đáp, giọng điệu vẫn còn run rẩy. “Sau khi bị sa thải, tôi mới phát hiện ra mình đã bị đổ oan cho một khoản thất thoát tài chính lớn mà thực chất là do chính bà ấy chỉ đạo thực hiện để che giấu một giao dịch chuyển nhượng cổ phần bất hợp pháp.”
Bà lấy từ trong túi xách ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn nhưng chưa vội đưa cho Uyển Nhi. “Trong này có toàn bộ email nội bộ, ghi âm các cuộc họp kín, và những chứng từ ngân hàng chứng minh rõ ràng quá trình bà Chu Tuyết Anh đã ép buộc ông Tưởng Vĩnh Khang ký giấy chuyển nhượng cổ phần dưới hình thức đe dọa, không phải một giao dịch tự nguyện như bà ấy vẫn tuyên bố với hội đồng quản trị suốt hai mươi hai năm qua.”
“Vì sao tới bây giờ cô mới quyết định đưa ra những bằng chứng này?” Uyển Nhi hỏi, ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi.
“Vì tôi đã chờ đợi một cơ hội thích hợp, một người đủ can đảm và đủ vị thế để đối đầu trực diện với bà ấy.” Vương Ngọc Hân đáp, ánh mắt kiên định. “Suốt ba năm qua, tôi âm thầm theo dõi tin tức về Cố gia, và khi biết chuyện cô cùng thiếu gia Cố Thời Ngôn công khai đứng lên chống lại những sai trái của bà Chu Tuyết Anh, tôi hiểu rằng đây chính là thời điểm tôi cần lên tiếng.”
Bà đẩy chiếc USB về phía Uyển Nhi, giọng điệu trở nên gấp gáp hơn. “Nhưng cô phải hứa với tôi, phải bảo vệ tôi và gia đình tôi thật cẩn thận. Bà Chu Tuyết Anh có rất nhiều mối quan hệ trong giới cảnh sát và tư pháp, nếu bà ấy biết tôi là người cung cấp bằng chứng này, tính mạng của tôi thực sự sẽ gặp nguy hiểm.”
Uyển Nhi nhận lấy chiếc USB, gật đầu chắc nịch. “Cô yên tâm, chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ phương án bảo vệ nhân chứng thông qua một công ty luật độc lập, hoàn toàn không có liên hệ với Cố gia. Cảm ơn cô đã can đảm lên tiếng vì công lý.”
Sau khi rời khỏi quán cà phê, Uyển Nhi lập tức mang chiếc USB về giao cho đội ngũ pháp lý của Cố Thời Ngôn để thẩm định tính xác thực. Sau ba ngày phân tích kỹ lưỡng, luật sư Trịnh xác nhận đây là những bằng chứng cực kỳ giá trị, đủ sức nặng pháp lý để chứng minh hành vi cưỡng đoạt tài sản có chủ đích của Chu Tuyết Anh.
“Với những bằng chứng này, kết hợp cùng hồ sơ mà ông Tưởng Vĩnh Khang và ông Hà Quốc Bình đã cung cấp trước đó, chúng ta hoàn toàn có đủ cơ sở để khởi kiện chính thức, đồng thời yêu cầu hội đồng quản trị tổ chức một cuộc họp bất thường để xem xét lại tư cách thành viên của bà Chu Tuyết Anh.” Luật sư Trịnh nhận định, giọng điệu đầy tự tin.
Cố Thời Ngôn gật đầu, ánh mắt kiên định nhưng không giấu được sự nặng nề trong lòng. “Được, chúng ta sẽ tiến hành theo đúng quy trình pháp lý. Nhưng trước khi công bố chính thức, tôi muốn có một cuộc gặp riêng cuối cùng với bà nội, để cho bà cơ hội tự thú nhận trước khi mọi chuyện được đưa ra công khai trước tòa án và dư luận.”
“Anh vẫn còn nương tay với bà ấy sao?” Uyển Nhi hỏi, không giấu được vẻ ngạc nhiên.
“Không phải nương tay.” Cố Thời Ngôn lắc đầu, ánh mắt phức tạp. “Dù bà đã làm nhiều điều sai trái, bà vẫn là người đã nuôi dưỡng anh nên người sau khi cha mẹ anh qua đời. Anh chỉ muốn cho bà một cơ hội cuối cùng để đối diện với sự thật bằng lòng tự trọng, thay vì để bà bị lôi ra trước công chúng trong sự nhục nhã hoàn toàn. Đây cũng là cách để giảm bớt tổn thương không cần thiết cho toàn bộ gia tộc, bao gồm cả những nhân viên vô tội đang phụ thuộc vào sự ổn định của công ty.”
Uyển Nhi nhìn anh, trong lòng dâng lên sự cảm phục trước tấm lòng vừa kiên quyết vừa nhân hậu của anh. Cô hiểu rằng, dù đã quyết tâm đưa sự thật ra ánh sáng, Cố Thời Ngôn vẫn cố gắng giữ lại chút tình cảm gia đình cuối cùng, không để bản thân trở nên tàn nhẫn giống như những gì bà nội anh đã từng làm.
Trước khi cuộc gặp riêng với Chu Tuyết Anh diễn ra, một diễn biến bất ngờ khác đã xảy ra, liên quan trực tiếp tới Lâm Nhược Vy, người vẫn luôn được xem là quân cờ đắc lực của bà nội trong suốt thời gian qua.
Sau vụ bê bối dàn dựng thất bại và bị vạch trần trước công chúng, danh tiếng của Lâm Nhược Vy cũng chịu ảnh hưởng nặng nề, khiến gia tộc Lâm thị bắt đầu tỏ ra e dè trong việc tiếp tục hợp tác làm ăn với Cố gia. Áp lực từ gia đình cùng với sự thất vọng ê chề vì tình cảm đơn phương dành cho Cố Thời Ngôn mãi không được đáp lại, đã khiến Nhược Vy rơi vào trạng thái tâm lý bế tắc.
Một buổi chiều, Uyển Nhi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ chính Lâm Nhược Vy, giọng điệu hoàn toàn khác hẳn vẻ kiêu ngạo thường thấy trước đây, thay vào đó là sự mệt mỏi và có phần yếu đuối.
“Tôi cần gặp cô, chỉ một lần thôi.” Nhược Vy nói, giọng khàn đặc như vừa khóc rất nhiều. “Có chuyện tôi cần nói cho cô biết, liên quan trực tiếp tới bà Chu Tuyết Anh.”
Dù còn nhiều nghi ngại sau những gì đã xảy ra, Uyển Nhi vẫn quyết định đồng ý gặp mặt, nhưng chọn địa điểm công khai đông người để đảm bảo an toàn. Khi gặp nhau, Nhược Vy trông tiều tụy hẳn so với hình ảnh xa hoa rực rỡ trước kia, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
“Tôi biết cô hận tôi vì những chuyện đã qua.” Nhược Vy mở lời trước, giọng điệu đầy chua xót. “Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tìm tới cô. Sau vụ bê bối lần trước bị phanh phui, bà Chu Tuyết Anh đã đe dọa sẽ công khai toàn bộ chuyện tôi đứng sau dàn dựng nếu gia đình tôi không tiếp tục hợp tác thực hiện thêm một kế hoạch khác nhằm hãm hại cô và anh Thời Ngôn.”
“Kế hoạch gì?” Uyển Nhi hỏi, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng không giấu được sự tò mò.
“Bà ấy muốn tôi giả vờ tố cáo anh Thời Ngôn có hành vi quấy rối, nhằm hủy hoại hoàn toàn hình ảnh và uy tín của anh ấy trước công chúng lẫn hội đồng quản trị, đủ để loại bỏ vĩnh viễn khả năng anh ấy tiếp tục điều hành công ty.” Nhược Vy đáp, giọng run rẩy vì sợ hãi. “Tôi đã từ chối. Không phải vì tôi tốt bụng gì, mà vì tôi nhận ra, nếu tiếp tục làm theo, tôi sẽ trở thành công cụ giết người không dao trong tay bà ấy, đánh mất hoàn toàn lương tâm của mình.”
Uyển Nhi im lặng, cảm nhận được sự chân thành hiếm hoi trong giọng nói của Nhược Vy lần này. “Vậy giờ cô định làm gì?”
“Tôi muốn giúp cô và anh Thời Ngôn, để chuộc lại một phần lỗi lầm trước đây của mình.” Nhược Vy lấy từ trong túi xách ra một chiếc điện thoại cũ, đặt lên bàn. “Đây là bằng chứng ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện giữa tôi và bà Chu Tuyết Anh về kế hoạch vu khống lần này, cùng với những tin nhắn chỉ đạo cụ thể từ trước liên quan tới vụ bê bối ảnh giả mạo mà tôi đã thực hiện theo lệnh của bà ấy trước đó.”
“Cô sẵn sàng làm chứng công khai trước tòa án về những chuyện này sao?” Uyển Nhi hỏi, không giấu được sự kinh ngạc trước quyết định táo bạo của Nhược Vy.
“Tôi sẵn sàng.” Nhược Vy gật đầu, ánh mắt kiên định dù vẫn còn chút run rẩy. “Tôi biết làm vậy đồng nghĩa với việc tôi phải công khai thừa nhận hành vi sai trái của chính mình trong vụ bê bối trước đây, có thể phải đối mặt với hậu quả pháp lý. Nhưng tôi không muốn tiếp tục sống trong sự thao túng của bà Chu Tuyết Anh thêm nữa. Tôi muốn được sống thật với lương tâm của mình, dù có phải trả giá.”
Uyển Nhi nhìn cô gái từng là đối thủ đầy toan tính của mình, trong lòng dâng lên một sự cảm thông sâu sắc. Cô hiểu rằng, Nhược Vy cũng chỉ là một nạn nhân khác trong ván cờ quyền lực mà Chu Tuyết Anh đã sắp đặt, bị lợi dụng tình cảm và tham vọng cá nhân để trở thành công cụ phục vụ cho những mục đích tàn nhẫn.
“Cảm ơn cô, vì đã can đảm lựa chọn đứng về phía đúng đắn.” Uyển Nhi nói, giọng điệu chân thành. “Tôi sẽ báo lại với đội ngũ luật sư của chúng tôi để đảm bảo cô nhận được sự bảo vệ pháp lý cần thiết, đồng thời được xem xét khoan hồng vì đã hợp tác cung cấp bằng chứng quan trọng.”
Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ đó, Uyển Nhi lập tức liên lạc với Cố Thời Ngôn và luật sư Trịnh để cập nhật tình hình mới. Với sự hợp tác của Lâm Nhược Vy, cùng bằng chứng từ Vương Ngọc Hân, Hà Quốc Bình và Tưởng Vĩnh Khang, họ giờ đây đã có trong tay một hệ thống chứng cứ đầy đủ và vững chắc, đủ sức mạnh để đưa toàn bộ tội ác của Chu Tuyết Anh ra ánh sáng công lý.
“Đã đến lúc rồi.” Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy nặng nề khi nghĩ tới cuộc đối đầu sắp tới với người bà đã nuôi dưỡng mình suốt bao năm. “Ngày mai, anh sẽ tổ chức cuộc gặp riêng cuối cùng với bà nội như đã định. Sau đó, chúng ta sẽ chính thức đệ trình toàn bộ hồ sơ lên tòa án và yêu cầu hội đồng quản trị tổ chức phiên họp bất thường.”
