Chương 4

  1. Home
  2. Vợ Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc
  3. Chương 4
Prev
Next

Một tuần sau, Uyển Nhi nhận được lời mời tham dự buổi triển lãm nghệ thuật do tập đoàn Lâm thị tổ chức, với danh nghĩa đại diện cho Cố gia vì Cố Thời Ngôn đang bận công tác nước ngoài. Dì Vương khuyên cô nên từ chối, nhưng Uyển Nhi hiểu rằng nếu không xuất hiện, bà nội sẽ nghi ngờ về sự gắn kết của cuộc hôn nhân.

Buổi triển lãm diễn ra tại một khách sạn năm sao sang trọng giữa trung tâm thành phố. Uyển Nhi vừa bước vào sảnh chính đã cảm nhận được ánh mắt dò xét từ nhiều phía, nhưng cô cố giữ phong thái điềm tĩnh, đi dạo quanh các gian trưng bày tranh.

“Ôi, cô Đường cũng tới đây sao?” Lâm Nhược Vy xuất hiện bất ngờ từ phía sau, tay khoác một ly champagne, nụ cười trên môi ẩn chứa nhiều toan tính. “Không có anh Thời Ngôn đi cùng, cô không thấy lạc lõng sao?”

“Cảm ơn cô Lâm quan tâm, tôi vẫn ổn.” Uyển Nhi đáp lại lịch sự nhưng giữ khoảng cách.

Nhược Vy nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh lướt qua người cô. “Nghe nói cô xuất thân bình thường, chắc không quen với những buổi tiệc kiểu này nhỉ? Để tôi giới thiệu cô với vài người bạn, biết đâu học hỏi được chút gì đó về cách cư xử trong giới thượng lưu.”

Uyển Nhi hiểu rõ đây là một cái bẫy, nhưng cô không có lý do để từ chối mà không gây chú ý. Cô miễn cưỡng theo Nhược Vy tới một góc phòng, nơi có vài người phụ nữ trung niên đang trò chuyện.

“Đây là cô Đường Uyển Nhi, vị hôn thê của anh Cố Thời Ngôn.” Nhược Vy giới thiệu, giọng điệu cố tình nhấn mạnh. “Các dì có biết không, cô ấy trước đây từng làm phục vụ bàn ở một quán cà phê nhỏ đấy, thật đúng là chuyện cổ tích giữa đời thường nhỉ.”

Vài người phụ nữ trao đổi ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn khinh thường, khiến Uyển Nhi cảm thấy gương mặt nóng bừng. Cô không ngờ Nhược Vy lại điều tra kỹ đến vậy, và cố tình dùng chuyện đó để hạ thấp cô trước mặt người khác.

“Đúng vậy, tôi từng làm phục vụ bàn để trang trải học phí và viện phí cho mẹ.” Uyển Nhi đáp lại thẳng thắn, không hề né tránh. “Tôi không thấy đó là điều xấu hổ. Lao động chân chính chưa bao giờ là điều đáng bị coi thường, thưa các vị.”

Câu trả lời điềm tĩnh và đầy tự trọng của cô khiến vài người có vẻ thay đổi thái độ, gật gù tán thành. Nhược Vy tức tối trước phản ứng không như mong đợi, quyết định ra tay quyết liệt hơn.

“Vậy sao, cô Đường quả thực rất tự tin.” Cô ta mỉm cười lạnh nhạt, đột nhiên giơ ly champagne trên tay lên. “Vậy để chúc mừng cô đã tìm được bến đỗ tốt, tôi xin nâng ly.”

Trước khi Uyển Nhi kịp phản ứng, Nhược Vy đã “vô tình” trượt chân, hất toàn bộ ly rượu vang đỏ lên chiếc váy trắng tinh khôi của Uyển Nhi, đồng thời cố tình la lớn để thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

“Ôi trời, xin lỗi cô Đường, tôi không cố ý!” Nhược Vy giả vờ hoảng hốt, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ đắc ý. “Đây là chiếc váy phiên bản giới hạn của nhà thiết kế nổi tiếng, chắc đắt lắm nhỉ. Thật tiếc quá, giờ hỏng hết rồi.”

Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Uyển Nhi, có người xì xào bàn tán, có người giơ điện thoại lên chụp ảnh. Uyển Nhi đứng sững trong bộ váy loang lổ vết rượu đỏ, cảm giác toàn thân nóng bừng vì xấu hổ và tức giận, nhưng cô hiểu rõ nếu để cảm xúc lấn át, cô sẽ trúng đúng bẫy của Nhược Vy.

“Không sao, chỉ là một chiếc váy thôi.” Uyển Nhi hít sâu, giữ giọng điềm tĩnh hết mức có thể. “Cô Lâm không cần lo lắng, chắc là do sàn nhà hơi trơn.”

Nhưng Nhược Vy chưa chịu dừng lại. “Ơ, sao tự nhiên cô lại đổ lỗi cho sàn nhà khách sạn của gia đình tôi vậy? Cô có bằng chứng gì không, hay chỉ đang cố tình vu khống để moi tiền bồi thường từ gia đình tôi?”

Câu nói ác ý này khiến tình huống trở nên nghiêm trọng hơn nhiều, từ một tai nạn nhỏ bỗng bị biến thành một vụ vu khống có chủ đích. Uyển Nhi cảm thấy tim mình thắt lại, không ngờ Nhược Vy lại tàn nhẫn và tính toán đến mức này.

Đúng lúc tình huống trở nên căng thẳng nhất, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên từ phía cửa sảnh.

“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa, nơi Cố Thời Ngôn đang sải bước vào trong bộ vest công tác vẫn còn nguyên, gương mặt lạnh băng đầy uy nghiêm. Anh vốn đang trên đường ra sân bay nhưng nhận được tin nhắn khẩn cấp từ dì Vương nên đã đổi lịch bay để quay lại kịp thời.

“Anh Thời Ngôn?” Nhược Vy sững người, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt vô tội. “Anh về đúng lúc quá, em đang định giúp đỡ cô Đường thì không may xảy ra chút sự cố nhỏ thôi.”

Cố Thời Ngôn bước tới, ánh mắt quét qua chiếc váy loang lổ vết rượu của Uyển Nhi, rồi dừng lại trên gương mặt Nhược Vy, lạnh lùng không chút cảm tình. “Sự cố nhỏ? Camera an ninh của khách sạn ghi lại toàn bộ quá trình, tôi nghĩ nên xem lại đoạn ghi hình trước khi kết luận đây là tai nạn hay là hành động cố ý.”

Nhược Vy tái mặt, không ngờ Cố Thời Ngôn lại nghĩ tới việc kiểm tra camera an ninh ngay lập tức. Cô ta cố gắng chống chế nhưng Cố Thời Ngôn đã cởi áo vest ngoài, khoác lên vai Uyển Nhi để che đi vết rượu loang trên váy, cử chỉ dứt khoát và bảo vệ rõ ràng trước mặt tất cả mọi người.

“Uyển Nhi, chúng ta về thôi.” Anh nói, giọng điệu không chút do dự, đưa tay nắm lấy tay cô một cách tự nhiên và chắc chắn.

Khi cả hai bước ra khỏi sảnh tiệc dưới ánh mắt kinh ngạc của đám đông, Lâm Nhược Vy đứng lại phía sau, gương mặt tối sầm vì tức giận và cay đắng. Cô ta không ngờ kế hoạch hạ nhục Uyển Nhi lại phản tác dụng, càng khiến Cố Thời Ngôn công khai đứng về phía cô ấy hơn.

Vài ngày sau sự cố tại buổi triển lãm, Tiêu Nhã hẹn gặp Uyển Nhi tại một quán cà phê nhỏ khuất nẻo, tránh xa tầm mắt của những người quen biết Cố gia. Gương mặt Tiêu Nhã đầy vẻ nghiêm trọng khi đặt một tập tài liệu dày lên bàn.

“Tớ đã tìm ra được một số thông tin quan trọng.” Tiêu Nhã hạ giọng, mở tập tài liệu ra trước mặt Uyển Nhi. “Người đứng tên bảo lãnh khoản vay khiến xưởng may của cha cậu phá sản tám năm trước, tên là Hà Quốc Bình, từng là quản lý tài chính riêng của Cố lão thái Chu Tuyết Anh trong suốt hai mươi năm, trước khi đột ngột nghỉ việc và biến mất không dấu vết.”

Uyển Nhi cầm lấy tập tài liệu, tay hơi run khi nhìn thấy tấm ảnh cũ của người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng. “Bây giờ ông ta ở đâu?”

“Đó chính là điều thú vị.” Tiêu Nhã chỉ vào một địa chỉ được khoanh tròn trong tài liệu. “Sau nhiều ngày lần theo dấu vết, tớ phát hiện ông ta hiện đang sống ẩn dật tại một thị trấn nhỏ cách thành phố khoảng ba giờ lái xe, dưới một cái tên khác. Có vẻ như ông ta cũng đang trốn tránh điều gì đó.”

“Trốn tránh?” Uyển Nhi cau mày. “Cậu nghĩ ông ta sợ bà nội Chu Tuyết Anh sao?”

“Rất có thể.” Tiêu Nhã gật đầu. “Theo một vài nguồn tin cũ trong ngành tài chính mà tớ liên hệ được, Hà Quốc Bình từng là người nắm giữ rất nhiều bí mật tài chính đen của Cố gia, bao gồm cả những giao dịch không minh bạch liên quan tới việc thâu tóm cổ phần từ các đối tác cũ. Có lẽ ông ta lo sợ bị bịt miệng nên mới chọn cách biến mất.”

Uyển Nhi cảm thấy một tia hy vọng lóe lên trong lòng. Nếu có thể tìm gặp được Hà Quốc Bình, cô có thể có được bằng chứng xác thực về âm mưu của Chu Tuyết Anh trong việc phá hoại gia đình cô và chiếm đoạt cổ phần của cha ruột cô, Tưởng Vĩnh Khang.

“Tớ muốn tới gặp ông ta.” Uyển Nhi quyết định ngay lập tức.

“Cậu chắc chứ?” Tiêu Nhã lo lắng hỏi. “Nếu Cố gia phát hiện cậu đang điều tra chuyện này, hậu quả sẽ khó lường lắm.”

“Tớ phải biết sự thật, Nhã ạ.” Uyển Nhi kiên quyết đáp. “Không chỉ vì bản thân tớ, mà còn vì mẹ tớ đã chịu đựng oan ức suốt hai mươi năm qua. Tớ không thể cứ sống trong sự dối trá mãi được.”

Cuối tuần đó, lấy cớ đi thăm người họ hàng xa, Uyển Nhi cùng Tiêu Nhã lái xe tới thị trấn nhỏ nơi Hà Quốc Bình đang ẩn cư. Đó là một căn nhà gỗ đơn sơ nằm khuất sau một vườn cây ăn trái, xa cách hẳn sự náo nhiệt của thành phố.

Người đàn ông mở cửa là một ông lão gầy gò, tóc đã bạc trắng, đôi mắt sau cặp kính lão toát lên vẻ cảnh giác cao độ khi nhìn thấy hai người phụ nữ xa lạ.

“Các cô tìm ai?” Ông hỏi, giọng đầy nghi ngại, tay đã đặt sẵn lên cánh cửa như chuẩn bị đóng lại bất cứ lúc nào.

“Cháu là Đường Uyển Nhi, con gái của Đường Tú Lan.” Uyển Nhi nói thẳng, quan sát kỹ phản ứng của ông. “Cháu tin ông biết rất rõ về khoản vay đứng tên bảo lãnh cho xưởng may của cha cháu tám năm trước.”

Gương mặt Hà Quốc Bình biến sắc rõ rệt, ông lùi lại một bước, tay run rẩy nắm chặt cánh cửa. “Tôi không biết cô đang nói gì. Xin hai người rời đi ngay.”

“Ông Hà, cháu không tới đây để gây rắc rối cho ông.” Uyển Nhi vội nói, giọng điệu chân thành. “Cháu chỉ muốn biết sự thật. Mẹ cháu đã chịu đựng quá nhiều đau khổ vì những chuyện xảy ra năm đó, cháu cần biết chuyện gì thực sự đã xảy ra để có thể bảo vệ bà.”

Hà Quốc Bình đứng lặng người một lúc lâu, ánh mắt đầy giằng xé. Cuối cùng, ông thở dài, mở rộng cửa mời hai người vào trong.

“Vào đi. Nhưng tôi phải nói trước, những gì tôi sắp kể, nếu lộ ra ngoài, cả tôi và các cô đều sẽ gặp nguy hiểm.”

Trong căn phòng khách đơn sơ, Hà Quốc Bình rót ba tách trà nóng, tay vẫn còn run nhẹ. “Tám năm trước, tôi nhận lệnh trực tiếp từ bà Chu Tuyết Anh, yêu cầu tôi đứng tên bảo lãnh một khoản vay lớn cho xưởng may của cha cô, sau đó bí mật thông đồng với ngân hàng để đột ngột siết nợ, đẩy gia đình cô vào cảnh phá sản.”

“Vì sao bà ấy làm vậy?” Uyển Nhi hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào câu trả lời.

“Vì bà ấy phát hiện ông Tưởng Vĩnh Khang vẫn âm thầm gửi tiền chu cấp cho mẹ con cô suốt nhiều năm qua thông qua một tài khoản trung gian.” Hà Quốc Bình đáp. “Bà Chu Tuyết Anh lo sợ nếu chuyện này tiếp diễn, một ngày nào đó cô sẽ lớn lên và biết được thân phận thật sự của mình, từ đó quay lại đòi lại phần cổ phần mà đáng lẽ thuộc về ông Tưởng Vĩnh Khang, phần cổ phần mà bà ấy đã dùng thủ đoạn để chiếm đoạt gần hết sau khi ép ông ấy rời khỏi công ty.”

Uyển Nhi siết chặt tách trà trong tay, cảm giác toàn thân lạnh toát. “Vậy ông có giữ bằng chứng nào về những giao dịch đó không?”

Hà Quốc Bình im lặng một lúc lâu, ánh mắt đầy do dự, cuối cùng đứng dậy đi vào phòng trong, mang ra một chiếc hộp sắt cũ kỹ khóa kỹ càng.

“Tôi đã giữ những tài liệu này suốt tám năm qua, phòng khi cần dùng đến để tự bảo vệ mình.” Ông đặt chiếc hộp lên bàn, ánh mắt nghiêm trọng nhìn Uyển Nhi. “Nhưng cô phải hiểu, một khi tôi đưa những thứ này cho cô, tôi sẽ không còn đường lui. Bà Chu Tuyết Anh sẽ không bao giờ để tôi yên nếu biết chuyện này.”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal