Chương 3
Đường Uyển Nhi ngồi cứng đờ trên ghế, cảm giác cả căn phòng trà yên tĩnh bỗng trở nên ngột ngạt. “Em trai của bà nội? Bà đang nói tới ai vậy?”
Chu Tuyết Anh nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng khẽ lắc đầu, đóng nắp hộp gỗ lại. “Không có gì, chỉ là chuyện quá khứ của một bà lão già nua thôi. Cháu đừng để tâm.”
“Nhưng bà vừa nói tôi giống một người…” Uyển Nhi cố gặng hỏi, nhưng Chu Tuyết Anh đã đứng dậy, ánh mắt trở lại vẻ uy nghiêm lạnh lùng như ban đầu.
“Chuyện của người già, không cần cháu bận tâm. Về nghỉ ngơi đi, khuya rồi.” Bà nói dứt khoát rồi rời khỏi phòng trà, dáng đi tuy chậm rãi nhưng toát lên vẻ uy quyền không ai dám cản.
Uyển Nhi ngồi lại một mình trong phòng trà, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải. Cô nhớ lại lời Cố Thời Ngôn nói trong văn phòng hôm ký hợp đồng, về cha ruột của cô, về người quản lý tài chính của bà nội đứng tên bảo lãnh khoản vay khiến gia đình cô phá sản. Giờ đây lại thêm chuyện về người em trai của Chu Tuyết Anh từng yêu một người phụ nữ bị ép chia lìa.
Liệu tất cả những mảnh ghép rời rạc này có liên quan tới nhau không?
Tối đó, khi trở về phòng, Uyển Nhi không tài nào ngủ được. Cô lấy điện thoại gọi cho người bạn thân duy nhất còn giữ liên lạc từ thời đại học, Tiêu Nhã, hiện đang làm phóng viên điều tra cho một tờ báo kinh tế lớn trong thành phố.
“Uyển Nhi? Sao giờ này còn gọi cho tớ?” Giọng Tiêu Nhã vang lên đầy ngạc nhiên qua điện thoại.
“Nhã, tớ cần cậu giúp một việc.” Uyển Nhi hạ giọng, dù biết trong biệt thự này không ai nghe thấy nhưng vẫn cảm thấy bất an. “Cậu có thể giúp tớ tìm hiểu về một vụ phá sản của một xưởng may nhỏ cách đây tám năm không? Chủ xưởng tên Đường Chí Cường.”
“Đường Chí Cường… đó là cha cậu à?” Tiêu Nhã ngập ngừng hỏi.
“Ừ.” Uyển Nhi khẽ đáp. “Tớ nghi ngờ vụ phá sản đó không đơn giản như những gì tớ từng biết. Cậu giúp tớ tìm xem có ai đứng sau khoản vay đó không, đặc biệt là những cái tên liên quan tới tập đoàn Cố thị.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó Tiêu Nhã hạ giọng đầy nghiêm túc. “Được, để tớ thử tìm hiểu. Nhưng Uyển Nhi này, cậu đang sống trong biệt thự nhà Cố thị đúng không? Cậu phải cẩn thận, gia tộc đó không đơn giản đâu. Tớ từng nghe đồn Cố lão thái năm xưa nổi tiếng tàn nhẫn trong giới kinh doanh, không ít đối tác làm ăn với bà ta cuối cùng đều tán gia bại sản.”
Lời cảnh báo của Tiêu Nhã khiến Uyển Nhi càng thêm lo lắng, nhưng cô vẫn quyết tâm phải tìm ra sự thật. “Cảm ơn cậu, Nhã. Có tin gì thì báo tớ ngay nhé.”
Sau khi cúp máy, Uyển Nhi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn tối đen bên ngoài. Ánh đèn từ phòng làm việc của Cố Thời Ngôn ở tầng dưới vẫn còn sáng, cho thấy anh vẫn chưa ngủ. Cô do dự một lúc, cuối cùng quyết định xuống dưới tìm anh.
Khi Uyển Nhi đến gần cửa phòng làm việc, cô nghe thấy giọng nói của Cố Thời Ngôn vọng ra, đang gọi điện thoại cho ai đó, giọng điệu căng thẳng khác hẳn ngày thường.
“…tôi đã nói rồi, chuyện của Đường Uyển Nhi, không được để bà nội biết thêm bất cứ điều gì nữa. Nếu bà ấy phát hiện ra thân phận thật sự của cô ấy trước khi tôi kịp chuẩn bị, hậu quả sẽ không thể lường trước được.”
Uyển Nhi đứng sững ngoài cửa, tim đập thình thịch. Thân phận thật sự của cô? Vậy ra Cố Thời Ngôn đã biết trước rất nhiều điều mà anh chưa từng nói với cô.
“Anh Tưởng, tôi biết ơn chú vẫn luôn âm thầm bảo vệ mẹ con Uyển Nhi suốt những năm qua. Nhưng bây giờ tình hình đã khác, cô ấy đã bắt đầu nghi ngờ. Chú có thể cho tôi biết thêm về chuyện năm xưa giữa chú và mẹ của Uyển Nhi không?”
Nghe tới đây, Uyển Nhi không kìm được nữa, cô đẩy cửa bước thẳng vào phòng, khiến Cố Thời Ngôn giật mình quay lại, vội vàng cúp máy.
“Uyển Nhi, sao em lại…”
“Anh đang nói chuyện với ai vậy?” Uyển Nhi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng điệu run rẩy vì kích động. “Anh Tưởng là ai? Có phải anh đang nhắc tới cha ruột của tôi không? Anh biết hết mọi chuyện phải không, vậy mà suốt thời gian qua anh giấu tôi?”
Cố Thời Ngôn im lặng, gương mặt anh phức tạp khó đoán, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng anh thở dài, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. “Ngồi xuống đi. Anh sẽ kể cho em nghe, nhưng em phải hứa giữ bình tĩnh, và tuyệt đối không được để bà nội biết chúng ta đã nói chuyện này.”
Uyển Nhi ngồi xuống, tim đập loạn nhịp, chờ đợi những gì sắp được tiết lộ.
“Người tên Tưởng mà em vừa nghe thấy, tên đầy đủ là Tưởng Vĩnh Khang.” Cố Thời Ngôn bắt đầu, giọng điệu trầm thấp. “Ông ấy từng là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn Cố thị, đồng thời cũng là bạn thân nhất của ông nội anh. Hơn hai mươi năm trước, ông ấy và mẹ của em từng có một mối tình sâu đậm.”
Uyển Nhi nín thở lắng nghe, cảm giác từng lời nói của anh như những mảnh ghép đang dần khớp vào bức tranh mờ mịt trong đầu cô.
“Nhưng khi đó, gia tộc Tưởng thị và Cố thị đang có một thỏa thuận hôn nhân chính trị, ông Tưởng Vĩnh Khang bắt buộc phải cưới một người phụ nữ khác theo sắp đặt của gia tộc. Mối tình giữa ông ấy và mẹ em bị phát hiện, bà nội anh khi đó, vì muốn bảo vệ danh dự và lợi ích của cả hai gia tộc, đã ép buộc họ chia tay, đồng thời…” Cố Thời Ngôn ngừng lại, ánh mắt đầy áy náy nhìn Uyển Nhi. “Đồng thời tìm cách xóa sạch mọi dấu vết liên quan, kể cả khi biết mẹ em khi đó đã mang thai em.”
Đường Uyển Nhi ngồi bất động, những lời Cố Thời Ngôn vừa nói như một cơn lũ cuốn phăng mọi nền tảng cô từng tin tưởng suốt hai mươi hai năm cuộc đời. Cha ruột của cô không phải người đàn ông trong giấy chứng tử mẹ cô vẫn giữ, mà là một cổ đông lớn của chính tập đoàn cô đang ở nhờ.
“Vậy… người đàn ông trong giấy chứng tử của cha tôi là ai?” Cô hỏi, giọng khàn đặc.
“Anh không biết rõ chi tiết đó.” Cố Thời Ngôn đáp thật lòng. “Có lẽ mẹ em đã tạo ra một danh tính khác để bảo vệ em khỏi sự truy đuổi của bà nội anh. Người phụ nữ mang thai với một người đàn ông đã có hôn ước, lại là con của một gia tộc lớn, hậu quả trong giới thượng lưu thời đó rất tàn khốc.”
Uyển Nhi ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ trong tâm trí hỗn loạn. “Vậy khoản vay khiến gia đình tôi phá sản tám năm trước…”
“Đó không phải lần đầu bà nội anh ra tay.” Cố Thời Ngôn tiếp lời, giọng trầm nặng. “Sau khi biết tin ông Tưởng Vĩnh Khang vẫn âm thầm gửi tiền chu cấp cho mẹ con em qua trung gian suốt nhiều năm, bà nội anh đã tìm cách cắt đứt hoàn toàn nguồn hỗ trợ đó, đồng thời đẩy gia đình em vào cảnh khó khăn để buộc mẹ em phải rời khỏi thành phố, tránh xa mọi liên hệ với Cố gia và Tưởng gia mãi mãi.”
“Còn chuyện của tôi và anh năm đó…” Uyển Nhi ngẩng lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh. “Có phải cũng là do bà sắp đặt không?”
Cố Thời Ngôn im lặng một lúc lâu, cuối cùng gật đầu, ánh mắt đầy đau đớn. “Khi bà nội phát hiện ra chúng ta yêu nhau, bà đã cho người điều tra lý lịch em, và phát hiện ra mối liên hệ mập mờ giữa gia đình em và ông Tưởng Vĩnh Khang. Dù chưa chắc chắn hoàn toàn, bà vẫn quyết định ra tay trước để tránh hậu họa, vừa ép gia đình em phá sản, vừa buộc anh phải rời khỏi đất nước để du học, cắt đứt mọi liên lạc.”
“Vậy tại sao bây giờ anh lại kể hết cho tôi nghe?” Uyển Nhi hỏi, giọng vẫn còn run rẩy nhưng đã bớt phần hoảng loạn. “Anh không sợ tôi sẽ dùng chuyện này chống lại Cố gia sao?”
Cố Thời Ngôn nhìn cô, ánh mắt kiên định. “Vì anh nợ em một lời giải thích từ bốn năm trước. Và vì anh không muốn tiếp tục sống trong sự dối trá mà bà nội đã xây dựng suốt hai mươi năm qua. Ông Tưởng Vĩnh Khang, cha ruột của em, sau khi bị bà nội ép buộc chia tay mẹ em và tước đoạt gần hết cổ phần trong công ty, đã rời khỏi đất nước, sống ẩn dật ở nước ngoài. Nhưng ông vẫn luôn âm thầm theo dõi tin tức về em qua một vài người thân tín.”
Uyển Nhi cảm thấy nước mắt bắt đầu chảy dài trên má, những cảm xúc dồn nén suốt buổi tối như vỡ òa. Cố Thời Ngôn theo bản năng đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt trên gò má cô, cử chỉ dịu dàng khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát.
“Xin lỗi.” Anh vội rút tay lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô. “Anh không có ý…”
“Không sao.” Uyển Nhi lắc đầu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, dù trái tim vẫn đập loạn nhịp trước sự gần gũi bất ngờ đó. “Cảm ơn anh vì đã nói thật với tôi. Chỉ là, tôi cần thời gian để tiêu hóa hết những chuyện này.”
“Anh hiểu.” Cố Thời Ngôn gật đầu, giọng dịu lại. “Nhưng anh phải nhắc em một điều quan trọng. Từ giờ, tuyệt đối không được để bà nội phát hiện em đã biết chuyện này. Bà ấy tuổi cao nhưng thủ đoạn vẫn còn rất đáng sợ, nếu bà cảm thấy bị đe dọa, em và cả mẹ em sẽ gặp nguy hiểm thực sự.”
Uyển Nhi gật đầu, trong lòng vừa sợ hãi vừa dâng lên một quyết tâm mãnh liệt. Cô phải tìm ra sự thật, phải tìm gặp được cha ruột của mình, và quan trọng hơn, phải bảo vệ được mẹ cô khỏi mọi nguy hiểm rình rập.
Những ngày sau đó, Uyển Nhi cố gắng sống như bình thường trong biệt thự, đóng vai một vị hôn thê hiền lành trước mặt người ngoài. Nhưng cô nhận ra, thái độ của Cố Thời Ngôn với cô đã có nhiều thay đổi tinh tế. Anh bắt đầu chủ động hỏi han cô nhiều hơn, thỉnh thoảng còn để lại phần ăn sáng yêu thích của cô trên bàn dù không cần thiết theo hợp đồng.
Một buổi tối, khi Uyển Nhi đang đi bộ về từ bệnh viện thăm mẹ, trời bất chợt đổ mưa lớn. Cô đứng trú dưới mái hiên một cửa hàng, người ướt sũng, điện thoại lại hết pin không thể gọi xe. Đúng lúc cô đang loay hoay không biết làm sao, một chiếc xe quen thuộc dừng lại ngay trước mặt.
Cửa xe mở ra, Cố Thời Ngôn bước xuống, tay cầm theo một chiếc áo khoác, vội vàng khoác lên vai cô. “Sao không gọi cho anh? Đứng đây bao lâu rồi?”
“Sao anh biết tôi ở đây?” Uyển Nhi ngạc nhiên hỏi, run rẩy vì lạnh nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.
“Dì Vương gọi báo em chưa về, anh đoán em ghé bệnh viện thăm mẹ nên chạy tới đón.” Cố Thời Ngôn đáp, giọng điệu có chút vụng về hiếm thấy. “Lên xe đi, kẻo cảm lạnh.”
Trên đường về, cả hai im lặng không nói gì, nhưng bầu không khí trong xe không còn ngột ngạt như những ngày đầu. Uyển Nhi liếc nhìn gương mặt nghiêng của anh dưới ánh đèn đường, bất giác nhớ lại những ngày tháng đại học tươi đẹp, khi anh còn là một chàng trai vô tư luôn nở nụ cười rạng rỡ mỗi khi nhìn thấy cô.
“Cảm ơn anh.” Cô khẽ nói, giọng chân thành.
Cố Thời Ngôn quay sang nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi. “Không cần khách sáo. Dù sao, chúng ta cũng là vợ chồng trên giấy tờ, chăm sóc lẫn nhau là chuyện nên làm.”
Câu nói tưởng chừng đơn giản ấy lại khiến trái tim Uyển Nhi khẽ rung động. Cô quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ mưa đang rơi, tự nhủ bản thân phải cẩn thận, đừng để cảm xúc lấn át lý trí như lời anh từng cảnh báo trong ngày đầu ký hợp đồng.
