Chương 2

  1. Home
  2. Vợ Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc
  3. Chương 2
Prev
Next

“Cha ruột của em?” Đường Uyển Nhi bật cười, tiếng cười khô khốc chua xót. “Tổng giám đốc Cố, cha tôi mất năm tôi mười hai tuổi vì tai nạn giao thông. Chuyện này có giấy chứng tử đàng hoàng, anh đừng đùa cợt trên nỗi đau của người khác.”

Cố Thời Ngôn im lặng một lúc, ánh mắt anh chứa đầy điều gì đó cô không đọc nổi. “Anh không có ý đùa cợt. Nhưng có những sự thật, một khi đã mở ra thì không thể đóng lại. Em có chắc mình muốn nghe hết ngay bây giờ không?”

Đường Uyển Nhi nắm chặt hai tay, cảm giác cả thế giới quen thuộc của mình đang rạn nứt từng mảnh nhỏ. Cô hít sâu, cố giữ giọng bình tĩnh. “Không. Không phải bây giờ. Tôi cần thời gian để chuẩn bị tinh thần, còn phải lo chuyển nhà. Chuyện này, để sau nói tiếp.”

Cố Thời Ngôn gật đầu, không ép cô thêm. Anh đưa tay ra hiệu cho trợ lý đứng chờ ngoài cửa. “Chú Lâm sẽ đưa em về nhà thu dọn đồ đạc. Chiều nay anh có cuộc họp quan trọng, tối sẽ về biệt thự gặp em.”

Buổi chiều hôm đó, Đường Uyển Nhi ngồi trong căn phòng trọ nhỏ bé quen thuộc, nhìn từng món đồ được xếp gọn vào vali. Cô cầm lên tấm ảnh gia đình cũ, trong đó có mẹ cô còn trẻ, ẵm cô trong tay, đứng trước một căn nhà không phải căn nhà cô lớn lên. Cô chưa từng để ý chi tiết này trước đây. Giờ nhìn lại, cô bỗng thấy có gì đó không đúng.

“Con gái, sao lại thẫn thờ vậy?” Bà Đường Tú Lan, mẹ của Uyển Nhi, vừa xuất viện tạm thời để chờ ngày phẫu thuật, ngồi trên xe lăn, giọng còn yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn đầy quan tâm.

“Không có gì mẹ ạ.” Uyển Nhi vội cất tấm ảnh vào túi, gượng cười. “Con chỉ đang sắp đồ. Từ hôm nay con sẽ chuyển tới sống ở nhà chồng, nhưng con vẫn ghé thăm mẹ mỗi tuần, mẹ đừng lo.”

Bà Tú Lan nắm lấy tay con gái, ánh mắt xót xa. “Uyển Nhi, mẹ biết con làm vậy vì mẹ. Nhưng mẹ thà không phẫu thuật còn hơn nhìn con phải gả cho người mình không yêu.”

“Mẹ đừng nói vậy.” Uyển Nhi siết chặt tay mẹ, cố giấu đi những xúc động đang cuộn trào trong lòng. “Con không hề miễn cưỡng. Người đó… thật ra con quen biết từ trước, không tệ như mẹ nghĩ đâu.”

Cô không dám kể cho mẹ nghe người chồng danh nghĩa chính là Cố Thời Ngôn, sợ khơi lại quá nhiều điều trong lòng bà. Nhưng cô để ý thấy, khi nhắc tới hai chữ “Cố gia” lúc điền giấy tờ ngân hàng ban sáng, mẹ cô đã có một khoảng lặng kỳ lạ, tay hơi run khi ký tên.

“Mẹ ơi.” Uyển Nhi ngập ngừng hỏi. “Mẹ có từng nghe tới cái tên Cố thị chưa? Trước khi ba mất ấy.”

Gương mặt bà Tú Lan thoáng tái đi, nhưng bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Sao con hỏi vậy? Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình thường, làm sao biết tới những tập đoàn lớn như vậy.”

Câu trả lời quá nhanh, quá trơn tru, khiến Uyển Nhi càng thêm nghi hoặc. Nhưng nhìn sắc mặt nhợt nhạt của mẹ, cô không nỡ hỏi thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu cho qua chuyện.

Tối hôm đó, xe của Cố Thời Ngôn đến đón cô. Biệt thự nằm trên một ngọn đồi yên tĩnh ngoại ô thành phố, cổng sắt cao vút mở ra một khu vườn rộng lớn được cắt tỉa công phu. Đường Uyển Nhi bước xuống xe, ngước nhìn tòa biệt thự ba tầng sừng sững trong ánh đèn vàng, cảm giác lạc lõng dâng đầy trong lòng.

“Từ hôm nay, đây là nhà của em.” Cố Thời Ngôn đứng bên cạnh, giọng điệu bình thản như đang giới thiệu một dự án công ty. “Quản gia sẽ dẫn em lên phòng. Có gì cần cứ nói với dì Vương.”

Một người phụ nữ trung niên mặc áo dài giản dị bước ra, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt sắc sảo không kém. “Cô Đường, mời theo tôi.”

Uyển Nhi theo chân dì Vương đi qua đại sảnh lát đá cẩm thạch, hai bên tường treo đầy những bức chân dung gia tộc qua nhiều thế hệ. Cô bất giác dừng lại trước một bức tranh sơn dầu lớn, trong đó là hình ảnh một người phụ nữ trẻ tuổi mặc sườn xám, đứng cạnh một người đàn ông trung niên nghiêm nghị.

“Đó là ông nội và bà nội của thiếu gia hồi còn trẻ.” Dì Vương giải thích, giọng có chút dè dặt. “Bà nội năm nay đã tám mươi hai tuổi, tuy vậy đầu óc vẫn còn minh mẫn lắm, cô Đường cần cẩn thận khi tiếp xúc.”

Uyển Nhi gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bức tranh. Có điều gì đó trong gương mặt người phụ nữ trẻ tuổi kia khiến cô cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, như đã từng gặp ở đâu đó trong ký ức mờ nhạt thời thơ ấu.

Phòng của cô nằm ở tầng hai, được trang trí đơn giản nhưng sang trọng, cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn phía sau. Dì Vương đặt vali xuống, quay sang dặn dò. “Phòng thiếu gia ở cuối hành lang, cách phòng cô hai cửa. Bữa sáng dọn lúc bảy giờ, bà nội thường xuống ăn sáng cùng cả nhà vào chủ nhật, cô nhớ chuẩn bị tinh thần.”

Sau khi dì Vương rời đi, Uyển Nhi ngồi xuống mép giường, nhìn quanh căn phòng xa lạ, cảm giác như đang lạc vào một giấc mơ không lối thoát. Cô lấy tấm ảnh gia đình cũ ra khỏi túi, nhìn kỹ lại căn nhà phía sau, cố nhớ xem mình đã từng thấy nó ở đâu.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa nhẹ. Cố Thời Ngôn đứng ngoài, tay cầm một tách trà nóng. “Còn thức à? Uống chút trà cho ấm bụng.”

Uyển Nhi hơi bất ngờ trước sự quan tâm bất chợt này, nhưng vẫn nhận lấy tách trà, gật đầu cảm ơn. Ánh mắt cô vô tình rơi xuống tấm ảnh đang cầm trên tay, Cố Thời Ngôn cũng nhìn theo, gương mặt anh bỗng sững lại.

“Tấm ảnh này… em lấy ở đâu ra?” Giọng anh khàn đi, ánh mắt không rời khỏi căn nhà trong bức ảnh.

“Ảnh gia đình cũ của mẹ tôi.” Uyển Nhi ngạc nhiên trước phản ứng của anh. “Sao vậy, anh biết căn nhà này à?”

Cố Thời Ngôn im lặng hồi lâu, ánh mắt phức tạp nhìn cô, cuối cùng chỉ khẽ lắc đầu. “Không có gì. Chỉ là trông quen thuộc thôi. Em nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải chuẩn bị cho tiệc sinh nhật bà nội.”

Anh quay người rời đi, nhưng bước chân có phần vội vã bất thường. Đường Uyển Nhi nhìn theo bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, trong lòng dấy lên một linh cảm bất an mơ hồ. Cô nhìn lại bức ảnh trên tay, ánh mắt dừng lại ở góc tường phía sau căn nhà, nơi có khắc một biểu tượng nhỏ hình bông sen cách điệu, giống hệt biểu tượng cô vừa thấy trên cổng sắt của biệt thự Cố gia khi bước vào.

Sáng chủ nhật, Đường Uyển Nhi đứng trước gương, chỉnh lại chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích mà thư ký của Cố Thời Ngôn đã chuẩn bị sẵn. Trong gương, cô trông như một tiểu thư khuê các, hoàn toàn khác với cô gái làm ba công việc cùng lúc để trang trải viện phí cho mẹ chỉ mới vài ngày trước.

“Sẵn sàng chưa?” Cố Thời Ngôn gõ cửa, bước vào trong bộ vest đen lịch lãm. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô một thoáng, không giấu được vẻ ngạc nhiên nhẹ, nhưng nhanh chóng thu về vẻ điềm tĩnh thường thấy. “Nhớ kỹ, hôm nay em là vị hôn thê của tôi, không phải người lạ mới quen. Bà nội sẽ hỏi rất nhiều, cẩn thận từng câu trả lời.”

“Tôi hiểu.” Uyển Nhi gật đầu, cố nén cơn hồi hộp đang dâng lên trong lòng.

Sảnh tiệc được trang hoàng lộng lẫy với hàng trăm khách mời, toàn là giới thượng lưu thành phố. Uyển Nhi khoác tay Cố Thời Ngôn bước vào, cảm nhận vô số ánh mắt dò xét đổ dồn về phía mình. Cô giữ nụ cười điềm đạm, cố gắng không để lộ sự căng thẳng bên trong.

“Đây chính là vị hôn thê mà cháu nhắc tới sao?” Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên từ phía chiếc ghế bành chạm khắc tinh xảo giữa sảnh. Bà nội của Cố Thời Ngôn, Cố lão thái Chu Tuyết Anh, ngồi đó với dáng vẻ uy nghiêm, đôi mắt tuy đã có nếp nhăn nhưng ánh nhìn vẫn sắc như dao.

“Vâng, bà nội. Đây là Đường Uyển Nhi.” Cố Thời Ngôn cúi người lễ phép, giọng điệu dịu dàng hơn hẳn khi nói chuyện với người khác.

Uyển Nhi cúi chào, giọng lễ phép. “Cháu chào bà nội.”

Chu Tuyết Anh nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt như đang cân đo từng chi tiết nhỏ nhất. “Ngẩng đầu lên cho ta xem mặt nào.”

Uyển Nhi làm theo, cố giữ ánh mắt bình thản đối diện với sự soi xét của bà lão. Chu Tuyết Anh im lặng một lúc lâu, gương mặt bà thoáng qua một tia gì đó khó hiểu, tựa như vừa nhìn thấy bóng dáng của ai đó trong quá khứ, nhưng rồi nhanh chóng bị che giấu sau lớp mặt nạ điềm tĩnh quen thuộc.

“Cháu họ Đường à?” Bà hỏi, giọng điệu có phần dò xét. “Quê quán ở đâu, gia đình làm nghề gì?”

“Dạ, gia đình cháu ở quận ngoại thành, mẹ cháu làm nghề may vá, cha cháu đã mất từ khi cháu còn nhỏ.” Uyển Nhi trả lời ngắn gọn, đúng như những gì Cố Thời Ngôn đã dặn trước.

Ánh mắt Chu Tuyết Anh thoáng sững lại khi nghe tới hai chữ “may vá”, nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, phẩy tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống. “Được rồi, ngồi đi. Hôm nay là tiệc mừng, không cần hỏi quá nhiều chuyện quá khứ.”

Ngay khi Uyển Nhi vừa thở phào nhẹ nhõm, một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai vang lên từ phía sau.

“Ôi, đây chính là vị hôn thê bí ẩn của anh Thời Ngôn sao? Trông cũng bình thường quá nhỉ.”

Đường Uyển Nhi quay lại, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy đỏ rực rỡ, tay cầm ly rượu vang, ánh mắt đầy vẻ khinh thường quét qua người cô. Đó là Lâm Nhược Vy, con gái độc nhất của tập đoàn Lâm thị, người mà bà nội Chu Tuyết Anh vẫn luôn muốn ép Cố Thời Ngôn kết hôn cùng.

“Nhược Vy, đừng vô lễ.” Cố Thời Ngôn cau mày, giọng điệu cảnh cáo rõ rệt.

“Em chỉ nói thật thôi mà.” Lâm Nhược Vy nhún vai, ánh mắt vẫn không rời khỏi Uyển Nhi, giọng điệu cố tình lớn để nhiều người xung quanh nghe thấy. “Anh Thời Ngôn, mọi người đều biết chuyện hôn ước giữa hai gia tộc chúng ta đã được định sẵn từ nhỏ. Sao đột nhiên anh lại dẫn một người xa lạ về ra mắt bà nội thế này? Chẳng lẽ…”

Cô ta cố tình bỏ lửng câu nói, ánh mắt liếc nhìn Uyển Nhi đầy hàm ý khinh miệt. “Chẳng lẽ chị đây có gì đặc biệt lắm sao?”

Không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng, nhiều ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ. Đường Uyển Nhi cảm nhận rõ sự khó xử của tình huống, nhưng cô không hề nao núng, ngược lại còn mỉm cười nhẹ nhàng.

“Cô Lâm nói đúng, tôi chỉ là một người bình thường.” Uyển Nhi đáp lại, giọng điệu điềm tĩnh nhưng không hề yếu thế. “Nhưng có lẽ, tình cảm giữa hai người không phải cứ do gia tộc sắp đặt là có thể ép buộc được. Cô Lâm nghĩ vậy không?”

Lâm Nhược Vy sững người trước câu trả lời sắc bén của Uyển Nhi, gương mặt thoáng đỏ bừng vì tức giận. Cô ta định mở miệng phản bác, nhưng Chu Tuyết Anh đã lên tiếng trước, giọng điệu nghiêm khắc.

“Nhược Vy, hôm nay là tiệc sinh nhật của ta, không phải nơi để tranh cãi. Con về chỗ ngồi đi.”

Lâm Nhược Vy nghiến răng, liếc Uyển Nhi một cái đầy hằn học rồi quay người bỏ đi. Nhưng trước khi rời khỏi, cô ta ghé sát tai Uyển Nhi, giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe thấy.

“Cô tưởng mình thắng rồi sao? Vị trí của cô ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi. Liệu hồn mà rời khỏi Cố gia trước khi bị bẽ mặt.”

Uyển Nhi không đáp, chỉ nhìn theo bóng lưng kiêu ngạo của Lâm Nhược Vy khuất dần trong đám đông, trong lòng thầm nhủ phải cẩn trọng hơn nữa với người này.

Buổi tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng Uyển Nhi vẫn cảm nhận được ánh mắt của Chu Tuyết Anh thỉnh thoảng lại dừng lại trên gương mặt mình, đầy vẻ dò xét khó hiểu. Đến cuối buổi tiệc, khi Uyển Nhi đang đứng một mình bên bàn tiệc, một người quản gia già của Cố gia bước tới, giọng nói khẽ khàng.

“Cô Đường, bà nội muốn gặp riêng cô một lát, ở phòng trà phía sau vườn.”

Uyển Nhi hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu theo chân người quản gia. Khi bước vào phòng trà yên tĩnh, cô thấy Chu Tuyết Anh đang ngồi một mình, trước mặt bà là một hộp gỗ cũ kỹ đã phai màu thời gian.

“Ngồi xuống đi, cháu.” Chu Tuyết Anh chỉ vào chiếc ghế đối diện, giọng điệu bỗng dưng trở nên nhẹ nhàng khác hẳn thái độ uy nghiêm ban nãy.

Uyển Nhi ngồi xuống, ánh mắt không khỏi tò mò nhìn về phía chiếc hộp gỗ. Chu Tuyết Anh chậm rãi mở nắp hộp, bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng bạc cũ, khắc hình bông sen cách điệu, giống hệt biểu tượng Uyển Nhi từng thấy trên tấm ảnh gia đình và trên cổng biệt thự.

“Cháu có biết vì sao ta lại muốn gặp riêng cháu không?” Chu Tuyết Anh nhìn thẳng vào mắt Uyển Nhi, giọng điệu trầm xuống đầy ẩn ý. “Vì gương mặt cháu, giống một người ta từng quen biết nhiều năm về trước, giống đến đáng sợ.”

Uyển Nhi cảm thấy tim mình đập nhanh bất thường. “Bà nội đang nói tới ai vậy?”

Chu Tuyết Anh nhìn chiếc trâm bạc trong tay, ánh mắt xa xăm như đang lạc về một thời quá khứ nào đó. “Một người phụ nữ mà em trai ta năm xưa từng yêu say đắm, nhưng cuối cùng lại bị chính ta ép phải rời xa nhau mãi mãi.”

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal