Chương 9
Nửa tháng sau, khi ta đã luyện thành thục những bước cơ bản của Hòa Nguyên Quyết, Cổ lão dẫn ta trở lại một góc khuất trong tàn tích, nơi từng là khuê phòng của tông chủ.
Nơi đây chỉ còn một chiếc rương gỗ cháy dở, bên trong là vài món đồ đã hóa tro, duy chỉ có một chiếc gương đồng nhỏ còn nguyên vẹn, phủ đầy bụi thời gian.
– Đây là di vật của mẫu thân ngươi. Ta tìm thấy nó khi quay lại đây tìm kiếm sau khi vết thương lành, giữ nó suốt mười tám năm, chờ ngày trao lại cho ngươi.
Ta cầm chiếc gương đồng, tay run nhẹ.
Lau sạch lớp bụi, mặt gương phản chiếu gương mặt ta, nhưng thoáng chốc, hình ảnh trong gương bỗng nhòe đi, thay vào đó là một cảnh tượng khác.
Một người phụ nữ áo trắng, dáng vẻ thanh nhã, đang bế một đứa trẻ nhỏ trong tay, chạy giữa biển lửa. Xung quanh là tiếng binh khí va chạm, tiếng thét gào, tiếng sụp đổ của những tòa nhà đang cháy.
“Lăng Sương, mang con đi trước. Ta ở lại cản hậu.”
Giọng nói ấy vang lên trong tâm trí ta, không rõ là ký ức thật hay chỉ là ảo ảnh do linh khí còn sót lại trong gương tạo nên.
Người phụ nữ áo trắng quay lại nhìn một bóng người đang chiến đấu giữa đám lửa, ánh mắt đau đớn nhưng kiên quyết.
“Thanh Hà, chàng phải sống. Con cần cha nó.”
“Không kịp nữa rồi. Đi ngay, đừng ngoảnh lại.”
Hình ảnh nhòe dần, cuối cùng biến mất, chỉ còn lại gương mặt ta phản chiếu trên mặt gương đồng, ướt đẫm nước mắt tự lúc nào không hay.
Cổ lão đứng bên cạnh, im lặng không nói, để ta có thời gian trấn tĩnh.
– Người phụ nữ áo trắng đó… là mẫu thân ta?
– Đúng. Mộ Dung Nhã, tông chủ phu nhân. Còn người đàn ông chiến đấu giữa lửa, chính là phụ thân ngươi, Diệp Thanh Hà.
– Vậy tổ mẫu… Lăng Sương… chính là người mẫu thân ta gọi trong ký ức đó.
– Đúng vậy. Bà ấy vốn là nhũ mẫu của ngươi, người thân tín nhất của mẫu thân ngươi. Đêm đó, bà mang ngươi chạy trốn, đổi tên đổi họ, sống ẩn dật cả đời ở một ngôi làng hẻo lánh, chỉ để bảo vệ giọt máu cuối cùng của Thiên Đan Tông.
Ta siết chặt chiếc gương đồng trong tay, nước mắt lăn dài không kìm được.
Suốt mười chín năm, ta luôn nghĩ mình là đứa trẻ bị bỏ rơi, may mắn được một bà lão tốt bụng nhặt về nuôi dưỡng. Giờ mới biết, đó là một sự hy sinh câm lặng kéo dài cả đời người.
– Bà ấy chưa từng nói với con nửa lời. Bà chịu đựng một mình suốt mười chín năm.
Cổ lão đặt tay lên vai ta, giọng trầm ấm.
– Đó là vì bà ấy sợ ngươi lớn lên mang theo hận thù mà quên mất cách sống. Bà muốn ngươi có một tuổi thơ bình yên, dù chỉ là giả tạm.
Đêm đó, ta ôm chiếc gương đồng ngủ thiếp đi giữa tàn tích Thiên Đan Tông, trong lòng vừa đau đớn, vừa tràn ngập một quyết tâm chưa từng có.
Sáng hôm sau, ta quỳ trước nền đá nơi từng là đại điện Thiên Đan Tông, đốt một nén hương làm bằng loại linh thảo quý mà Cổ lão chuẩn bị sẵn.
– Phụ thân, mẫu thân, con là Diệp Vô Trần, con của hai người.
Gió núi thổi qua, mang theo hương thơm của cỏ dại, như một lời đáp lại từ cõi xa xăm.
– Con đã biết sự thật về đêm hôm đó. Con thề, sẽ tìm ra kẻ đã hại tông môn, hại hai người, và sẽ dựng lại danh dự của Thiên Đan Tông, không phải bằng máu trả máu mù quáng, mà bằng chính đạo lý mà tông môn từng theo đuổi: hòa hợp mà không đồng hóa, dẫn dắt mà không khống chế.
Ta cúi lạy ba lạy, rồi đứng dậy, quay sang Cổ lão.
– Tiền bối, từ hôm nay, xin nhận con một lạy, làm đệ tử chính thức.
Cổ lão sững lại, ánh mắt already có chút xúc động.
– Ta vốn không có ý thu nhận đệ tử, tuổi già sức yếu, e rằng dạy dỗ không được bao lâu.
– Bấy lâu nay tiền bối truyền thụ cho con còn hơn cả một vị sư phụ tại thế. Con không cầu danh phận, chỉ cầu một tiếng gọi cho phải đạo.
Cổ lão nhìn ta thật lâu, cuối cùng khẽ gật đầu, giọng có chút nghẹn ngào.
– Được. Từ nay ngươi là đệ tử của ta, Cổ Bất Diệt. Nhưng nhớ kỹ, ta thu nhận ngươi không phải vì huyết mạch Thiên Đan, mà vì cái tâm của ngươi lúc nãy khi nói về đạo lý dẫn dắt mà không khống chế. Nếu có ngày ngươi đánh mất cái tâm đó vì hận thù, ta sẽ là người đầu tiên ngăn cản ngươi.
Ta quỳ xuống, dập đầu ba lạy trước mặt Cổ lão.
– Đệ tử Diệp Vô Trần, xin ra mắt sư phụ.
Từ đêm đó, dưới ánh trăng sáng vằng vặc trên tàn tích Thiên Đan Tông, một lời thề mới được lập ra, không chỉ là lời thề báo thù, mà còn là lời thề giữ vững đạo tâm.
Những ngày sau đó, Cổ lão truyền thụ cho ta thêm nhiều tầng sâu hơn của Hòa Nguyên Quyết, cùng những kiến thức về các loại đan dược thất truyền của Thiên Đan Tông.
Ta cũng học được cách phân biệt dấu hiệu của Ám Dược Cốc, những ký hiệu bí mật mà tổ chức này thường để lại trên các loại độc dược cấm, hình dạng giống như một đóa hoa sen đen nở ngược.
– Nếu có ngày ngươi thấy ký hiệu này ở đâu đó, dù là trên một viên đan hay một tấm lệnh bài, hãy cẩn thận gấp bội.
Ta ghi nhớ kỹ hình dạng đóa sen đen ấy, không ngờ rằng chỉ vài tháng sau, ta sẽ chạm trán nó ngay giữa lòng thành Vân Khê phồn hoa.
