Chương 10
Cuối thu, Cổ lão dẫn ta trở lại thành Vân Khê để chuẩn bị cho Đan Đạo Đại Hội sắp diễn ra vào cuối năm.
Thành phố những ngày này càng thêm náo nhiệt, các tông môn lớn nhỏ khắp Bắc Thương Lĩnh lần lượt cử đệ tử ưu tú đến tham dự, hy vọng giành được thứ hạng cao trong bảng xếp hạng đan sư trẻ tuổi do Huyền Linh Các tổ chức.
Ta đang cùng Tô Uyển Ninh dạo qua khu chợ dược liệu để chọn nguyên liệu chuẩn bị cho đại hội, thì bất chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
– Tránh đường! Đệ tử Linh Tiêu Tông đi qua!
Ta khựng lại, quay đầu nhìn.
Triệu Phong, sư huynh cũ của ta, khoác trên người bộ y phục đệ tử ưu tú thêu chỉ vàng, dáng vẻ kiêu ngạo như xưa, dẫn theo vài đệ tử khác của Linh Tiêu Tông đi ngang qua khu chợ.
Ánh mắt hắn lướt qua ta một cái, không hề nhận ra, bởi lẽ giờ đây ta không còn là kẻ áo vải rách vai bị đuổi khỏi tông môn, mà là Lục Trần, đan sư trẻ tuổi có tiếng trong giới, ăn mặc chỉnh tề, khí chất khác hẳn.
Tô Uyển Ninh khẽ hỏi.
– Công tử quen người đó?
Ta lắc đầu, giọng bình thản.
– Không quen.
Nhưng trong lòng, một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên. Đây chính là kẻ từng bịt mũi mỗi lần đi ngang lò đan của ta, từng cười nhạo ta là phế vật suốt mười năm ròng.
Giờ hắn đứng ngay trước mặt, mà không hề nhận ra ta là ai.
Ta thầm nghĩ, có lẽ đây cũng là một loại may mắn, để ta có thể quan sát Linh Tiêu Tông từ một góc độ khác, không bị vướng bận bởi thân phận cũ.
Tối hôm đó, Cổ lão nghe ta kể lại chuyện gặp Triệu Phong, sắc mặt trầm xuống.
– Linh Tiêu Tông cũng cử người đến tham dự đại hội lần này sao?
– Đúng vậy. Có vẻ như họ rất coi trọng cơ hội này.
Cổ lão trầm ngâm một lúc, rồi nói.
– Ta từng nghi ngờ Hàn Minh Đức từ lâu.
Ta giật mình.
– Sư phụ tiền nhiệm của ta?
– Mười tám năm trước, khi Thiên Đan Tông gặp nạn, Linh Tiêu Tông là tông môn gần nhất, nhưng lại không hề cử người đến cứu viện, dù đã nhận được tin báo từ sớm. Sau đó, Hàn Minh Đức, một đệ tử tầm thường của Linh Tiêu Tông, bỗng nhiên thăng tiến vượt bậc, trở thành trưởng lão chỉ trong vài năm, dù tư chất và tài năng của hắn trước đó chưa từng nổi bật.
Ta cảm thấy sống lưng lạnh toát.
– Tiền bối nghi ngờ Hàn Minh Đức có liên quan đến Ám Dược Cốc?
– Ta chưa dám chắc, nhưng đây là một manh mối đáng để điều tra. Đặc biệt là khi ngươi, một kẻ mang huyết mạch Thiên Đan, lại tình cờ trở thành đệ tử của chính hắn tại Linh Tiêu Tông, rồi bị hắn đuổi đi với lý do phế vật.
Ta ngồi lặng người, những mảnh ghép rời rạc trong đầu dần bắt đầu xếp lại thành một hình dạng đáng sợ.
Vòng sơ tuyển của Đan Đạo Đại Hội được tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm thành Vân Khê, thu hút hàng trăm đan sư trẻ tuổi từ khắp Bắc Thương Lĩnh tham dự.
Ta đăng ký dưới danh nghĩa Lục Trần, không thuộc tông môn nào, điều này khiến không ít người tò mò bàn tán.
Đề bài vòng sơ tuyển là luyện một viên Cố Bản Đan, loại đan dược phổ biến dùng để củng cố căn cơ tu luyện, nhưng yêu cầu phải đạt phẩm chất cao nhất trong thời gian ngắn nhất.
Ta đứng vào vị trí lò đan được sắp xếp sẵn, liếc mắt nhìn quanh, thấy Triệu Phong đứng cách đó không xa, vẻ mặt tự tin thấy rõ.
Tiếng trống vang lên, báo hiệu bắt đầu.
Ta nhắm mắt, vận dụng Hòa Nguyên Quyết, cảm nhận nhịp thở của ngọn lửa trong lò, lắng nghe bản tính của từng loại linh thảo được phát cho thí sinh.
Xung quanh, các đan sư khác đều đang cắm cúi theo đúng trình tự chuẩn mực trong đan phổ, thứ tự cho liệu, kiểm soát hỏa hầu từng khắc một cách máy móc.
Ta thì khác, để ý thấy nhịp lửa hôm nay hơi thất thường do gió lớn thổi qua quảng trường, liền điều chỉnh linh lực uyển chuyển theo, không cứng nhắc bám theo công thức.
Chưa đầy một khắc trà, viên đan đầu tiên đã thành hình trong lò của ta, ánh sáng trong suốt như ngọc, tỏa ra một mùi hương thanh nhã.
Giám khảo đứng gần đó không khỏi trầm trồ.
– Nhanh như vậy mà phẩm chất vẫn ổn định, quả thực hiếm thấy.
Triệu Phong bên cạnh nghe thấy, liếc mắt sang nhìn ta, ánh mắt thoáng qua một tia khó chịu.
Đến cuối vòng sơ tuyển, kết quả được công bố. Ta đứng nhất bảng, viên đan đạt phẩm chất Địa cấp thượng phẩm, vượt xa mức yêu cầu của đề bài.
Triệu Phong đứng thứ ba, viên đan chỉ đạt Địa cấp trung phẩm, tuy không tệ nhưng so với ta vẫn kém một bậc.
Sau buổi thi, Triệu Phong chủ động tìm đến ta, ánh mắt dò xét.
– Các hạ là Lục Trần?
– Chính là ta.
– Cách luyện đan của các hạ vừa rồi, không theo bất kỳ đan phổ chính tông nào ta từng biết. Các hạ học nghệ từ đâu?
Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác châm biếm khó tả. Người từng khinh miệt cách luyện đan “tạp loạn” của ta năm xưa, giờ lại đang tò mò hỏi han về chính phương pháp đó.
– Tự học. Không có sư môn.
Triệu Phong nhíu mày, ánh mắt lộ ra một tia gì đó khó nói, giữa nghi ngờ và cảnh giác.
– Cách luyện đan này… ta từng thấy ở đâu đó rồi.
Ta giữ nét mặt bình thản, nhưng trong lòng đã dấy lên cảnh giác. Có lẽ, hắn đã bắt đầu nhớ ra điều gì đó từ mười năm trước.
