Chương 11
Đêm đó, Triệu Phong trở về khách điếm nơi đoàn Linh Tiêu Tông trú ngụ, trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác quen thuộc kỳ lạ từ cách luyện đan của Lục Trần.
Hắn lục lại trí nhớ, cố gắng tìm ra nguồn gốc cảm giác đó, cho đến khi nhớ lại một gương mặt mờ nhạt, một đệ tử ngoại môn nhiều năm bị cả tông môn khinh miệt vì luyện đan không theo trình tự, thường xuyên cháy lò.
Diệp Vô Trần.
Cái tên bật ra trong đầu hắn, nhưng hắn lập tức lắc đầu tự phủ nhận. Kẻ phế vật đó đã bị đuổi khỏi tông môn hơn nửa năm trước, làm sao có thể trở thành một đan sư tài năng khiến cả Đan Đạo Đại Hội chấn động như vậy.
Dù vậy, hắn vẫn viết một phong thư gửi về Linh Tiêu Tông, báo cáo cho sư phụ Hàn Minh Đức về sự việc kỳ lạ này, kèm theo miêu tả chi tiết về cách luyện đan của Lục Trần.
Ba ngày sau, thư hồi âm gửi đến, chỉ vỏn vẹn vài chữ.
“Theo dõi kỹ. Không được kinh động.”
Triệu Phong không hiểu rõ ý sư phụ, nhưng vẫn nghe theo, âm thầm dò xét mọi hành tung của Lục Trần trong những ngày còn lại trước vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội.
Trong khi đó, tại một gian phòng kín ở Linh Tiêu Tông, Hàn Minh Đức ngồi một mình, tay cầm phong thư của Triệu Phong, sắc mặt tối sầm.
Cách luyện đan lắng nghe nhịp lửa, không theo trình tự cố định, hòa hợp linh khí thay vì chế ngự.
Đó chính xác là đặc trưng của Hòa Nguyên Quyết, tâm pháp mà hắn từng chứng kiến tận mắt mười tám năm trước, trong đêm hắn dẫn đường cho Ám Dược Cốc tấn công Thiên Đan Tông.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bóng đêm.
Mười tám năm, hắn tưởng rằng huyết mạch Thiên Đan đã tuyệt diệt hoàn toàn trong đêm đó, chỉ còn sót lại một đứa trẻ ba tuổi bị bỏ rơi đâu đó, không đáng lo ngại.
Nhưng nếu Lục Trần chính là đứa trẻ đó, đã trưởng thành và học được Hòa Nguyên Quyết, thì mọi thứ hắn dày công che giấu suốt mười tám năm có nguy cơ sụp đổ.
Hắn lấy từ trong ngăn kéo bí mật một tấm lệnh bài nhỏ, khắc hình một đóa hoa sen đen nở ngược, mặt sau khắc thêm một hàng chữ nhỏ.
Hắn nhìn tấm lệnh bài một lúc lâu, rồi cất lại vào ngăn kéo, ánh mắt lạnh lẽo.
– Nếu đúng là ngươi, Diệp Vô Trần, ta sẽ không để ngươi sống đến ngày Đan Đạo Đại Hội kết thúc.
Đêm đó, một cánh chim ưng đen bay ra khỏi Linh Tiêu Tông, hướng thẳng về phía thành Vân Khê, mang theo một mật lệnh mà không ai trong tông môn biết đến.
Ba ngày trước vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội, một sự việc chấn động xảy ra tại Huyền Linh Các.
Kho lưu trữ đan phổ cổ, nơi cất giữ những bản đan phổ quý hiếm nhất của các tông môn lớn, bị phát hiện mất trộm một bản đan phổ thất truyền tên gọi Tụ Linh Cửu Chuyển Lục, vốn là bảo vật trấn phái của Linh Tiêu Tông gửi gắm nhờ Huyền Linh Các bảo quản.
Ngay sau đó, Triệu Phong đứng ra tố cáo trước mặt các trưởng lão Huyền Linh Các, khẳng định đã tận mắt thấy Lục Trần lảng vảng gần khu vực kho lưu trữ vào đêm xảy ra vụ mất trộm.
– Ta thấy rõ ràng, Lục Trần mặc áo đen, lén lút đi vào hành lang dẫn đến kho lưu trữ vào canh ba đêm qua. Cách luyện đan kỳ lạ của hắn từ đầu đã khiến ta nghi ngờ, giờ xem ra, hắn chính là kẻ trộm bản đan phổ này để học lỏm bí thuật.
Tin tức lan truyền nhanh chóng, khiến ta bị triệu đến đại sảnh Huyền Linh Các để đối chất ngay trong đêm.
Ta đứng giữa đại sảnh, đối diện với hàng chục ánh mắt dò xét, trong đó có cả Tô Uyển Ninh đứng lặng người, vẻ mặt đầy hoang mang.
– Ta không hề đến gần kho lưu trữ đêm qua. Đêm đó ta ở tiểu viện luyện đan cùng sư phụ đến tận sáng.
Cổ lão đứng bên cạnh ta, gật đầu xác nhận.
– Đêm qua ta cùng đệ tử luyện đan suốt đêm, có thể làm chứng.
Nhưng lời chứng của một người thân cận như Cổ lão không đủ sức nặng trước lời tố cáo công khai của một đệ tử danh chính ngôn thuận từ Linh Tiêu Tông, một trong những tông môn lớn có tiếng tăm tại Bắc Thương Lĩnh.
Lão giả áo gấm xanh, chủ quản Huyền Linh Các, sắc mặt khó xử.
– Lục công tử, không phải bổn các không tin ngươi, nhưng chuyện liên quan đến bảo vật trấn phái của Linh Tiêu Tông, chúng ta cần điều tra kỹ lưỡng, mong công tử thông cảm, tạm thời không tham dự vòng chung kết cho đến khi làm rõ.
Ta siết chặt tay, cảm nhận rõ một mạng lưới vô hình đang dần siết chặt quanh mình.
Ánh mắt ta vô tình chạm phải Triệu Phong đứng phía xa, trên môi hắn thoáng qua một nụ cười đắc ý mà hắn cố che giấu không kịp.
Ta nhận ra ngay, đây không đơn thuần là sự nghi kỵ bộc phát, mà là một âm mưu đã được sắp đặt kỹ lưỡng.
Đêm đó, trở về tiểu viện, Cổ lão trầm giọng.
– Đây chắc chắn là đòn phủ đầu của Hàn Minh Đức. Hắn đã nghi ngờ thân phận thật của ngươi, nên ra tay trước để loại bỏ ngươi khỏi Đan Đạo Đại Hội, tránh việc ngươi càng nổi danh càng dễ bị chú ý.
– Vậy giờ ta phải làm sao?
– Muốn gỡ oan, ngươi cần tìm ra bằng chứng thật sự về kẻ trộm bản đan phổ đó. Và ta ngờ rằng, đây không phải lần đầu tiên Hàn Minh Đức dùng thủ đoạn dàn dựng như vậy.
Ta ngẩng đầu nhìn Cổ lão, một tia sáng lóe lên trong đầu.
– Sư phụ muốn nói, có thể trong quá khứ, hắn đã từng vu cáo những đệ tử tài năng khác của Linh Tiêu Tông, để dễ bề thao túng?
Cổ lão gật đầu chậm rãi.
– Ta e là vậy. Và nếu đúng, chúng ta cần lật lại toàn bộ sổ sách của Linh Tiêu Tông trong suốt mười tám năm qua.
