Chương 12
Tô Uyển Ninh tìm đến tiểu viện của ta ngay sáng hôm sau, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn thường ngày.
– Ta không tin công tử là kẻ trộm cắp. Suốt mấy tháng qua, ta đã quan sát công tử luyện đan không dưới trăm lần, cách luyện đan của công tử không giống bất kỳ đan phổ nào từng ghi chép, không cần thiết phải trộm cắp bí thuật của ai cả.
Ta nhìn nàng, trong lòng dâng lên một chút ấm áp giữa cơn sóng gió.
– Đa tạ Uyển Ninh tin tưởng.
– Ta có thể giúp gì cho công tử không?
Ta suy nghĩ một lúc, rồi kể lại nghi ngờ của Cổ lão về việc Hàn Minh Đức có thể từng dàn dựng nhiều vụ việc tương tự trong quá khứ.
Tô Uyển Ninh nhíu mày.
– Nếu vậy, cần phải kiểm tra hồ sơ giao dịch cũ giữa Linh Tiêu Tông và Huyền Linh Các. Là giám định sư, ta có quyền truy cập một phần văn khố của bổn các.
Hai người cùng nhau lục lại văn khố Huyền Linh Các, tìm kiếm những giao dịch liên quan đến Linh Tiêu Tông trong suốt mười tám năm qua.
Sau ba ngày miệt mài, họ phát hiện ra một điều bất thường.
Trong khoảng thời gian đó, có tổng cộng bảy đệ tử ngoại môn của Linh Tiêu Tông từng bị trục xuất với lý do tương tự nhau: luyện đan tạp loạn, phá hoại tài sản tông môn, hoặc nghi ngờ trộm cắp bí thuật.
Điều kỳ lạ hơn, cả bảy người này đều có một điểm chung: linh căn tạp loạn ba hệ trở lên, chính là đặc điểm của huyết mạch Thiên Đan.
– Bảy người… đều mang dấu hiệu huyết mạch giống ngươi. Đây không thể là trùng hợp.
Cổ lão nói khi nghe ta báo cáo phát hiện này, sắc mặt trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy.
– Hàn Minh Đức, hoặc kẻ đứng sau hắn, đã âm thầm sàng lọc và loại bỏ những đứa trẻ mang huyết mạch Thiên Đan trà trộn khắp các tông môn suốt mười tám năm qua, để ngăn chặn huyết mạch này trỗi dậy lần nữa.
Ta lạnh cả người.
– Vậy bảy người đó giờ ở đâu?
Tô Uyển Ninh lật lại hồ sơ, gương mặt dần trở nên u ám.
– Ba người không rõ tung tích sau khi bị trục xuất. Hai người được ghi nhận đã qua đời vì bệnh tật trong vòng một năm sau đó, nguyên nhân không rõ ràng. Chỉ có hai người còn sống, một người hiện đang làm dân thường ở một ngôi làng hẻo lánh, người còn lại…
Nàng ngừng lại, nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
– Người còn lại chính là ngươi, Lục Trần.
Cả gian phòng chìm trong im lặng nặng nề.
Ta hiểu ra, mình không chỉ đang tìm kiếm sự thật cho riêng bản thân, mà còn đang tìm kiếm công lý cho năm người đã khuất và một người vẫn còn sống đâu đó ngoài kia, những nạn nhân vô danh của một âm mưu kéo dài gần hai thập kỷ.
Ta quyết định tìm gặp người đệ tử ngoại môn còn sống sót, hiện đang ẩn cư tại một ngôi làng cách thành Vân Khê ba ngày đường.
Tô Uyển Ninh xin phép Huyền Linh Các, xin nghỉ vài ngày để cùng ta lên đường, viện cớ điều tra vụ mất trộm đan phổ.
Cổ lão ở lại thành Vân Khê, tiếp tục dò xét động tĩnh của Triệu Phong và các đệ tử Linh Tiêu Tông khác, đồng thời tìm cách trì hoãn việc ta bị loại khỏi Đan Đạo Đại Hội.
Ba ngày đường, hai người vừa đi vừa trò chuyện, dần trở nên thân thiết hơn.
– Uyển Ninh, vì sao nàng lại tin tưởng ta đến vậy, dù chỉ mới quen biết vài tháng?
Tô Uyển Ninh nhìn ra xa, ánh mắt trầm ngâm.
– Ta lớn lên trong Huyền Linh Các, chứng kiến không biết bao nhiêu người dùng danh tiếng, quyền thế để bóp méo sự thật. Nhưng cách công tử luyện đan, cách công tử đối diện với vu cáo, đều không giống một kẻ có tà tâm. Đan đạo là tấm gương phản chiếu tâm tính người luyện, ta tin vào điều đó hơn bất kỳ lời đồn nào.
Ta im lặng một lúc, trong lòng dâng lên một sự cảm kích khó diễn tả thành lời.
Đến ngày thứ tư, họ tìm đến ngôi làng nhỏ nằm khuất sau một thung lũng, nơi người đệ tử ngoại môn năm xưa đang sinh sống.
Người đó tên Vương Tiểu Nhị, giờ đã gần bốn mươi tuổi, làm nghề thợ rèn, gương mặt khắc khổ đầy vết sẹo do lửa để lại.
Khi nghe ta hỏi về chuyện bị trục xuất khỏi Linh Tiêu Tông năm xưa, Vương Tiểu Nhị sững người, ánh mắt thoáng qua nỗi sợ hãi.
– Các vị hỏi chuyện đó làm gì? Chuyện cũ hai mươi năm rồi, ta không muốn nhắc lại nữa.
– Chúng ta nghi ngờ, việc ông bị trục xuất năm đó không đơn giản như những gì tông môn công bố. Có thể liên quan đến một âm mưu lớn hơn, đang tiếp tục gây hại đến người khác cho đến ngày hôm nay.
Vương Tiểu Nhị im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài, mời hai người vào nhà.
– Năm đó, ta cũng bị vu cáo tội trộm cắp, y hệt như các vị vừa nói. Nhưng ta nhớ rõ, trước khi bị trục xuất một tháng, trưởng lão Hàn Minh Đức từng gọi riêng ta vào phòng, hỏi han rất kỹ về nguồn gốc linh căn của ta, còn lấy máu ta đi xét nghiệm với lý do kiểm tra thể chất.
Ta và Tô Uyển Ninh nhìn nhau, cùng nhận ra tầm quan trọng của chi tiết này.
– Sau đó không lâu, ta bị vu cho tội trộm cắp bảo vật, trục xuất khỏi tông môn trong nhục nhã. Ta từng oán hận rất nhiều năm, nhưng dần cũng nguôi ngoai, chỉ mong sống yên ổn qua ngày.
– Ông có giữ lại bất kỳ vật chứng nào từ thời gian đó không?
Vương Tiểu Nhị suy nghĩ một lúc, rồi đứng dậy, lục trong một chiếc rương cũ, lấy ra một mảnh ngọc bài nhỏ đã sứt mẻ một góc.
– Đây là tín vật đệ tử ngoại môn của Linh Tiêu Tông, ta lén giữ lại làm kỷ niệm, không dám trả về vì sợ liên lụy. Mặt sau có khắc số hiệu đăng ký của ta trong sổ tông môn.
Ta cầm lấy mảnh ngọc bài, lật mặt sau, thấy một dãy số khắc chìm, cùng một ký hiệu nhỏ hình đóa sen đen nở ngược mờ nhạt gần như không thể nhận ra nếu không để ý kỹ.
Tim ta đập thình thịch.
Đây chính là bằng chứng đầu tiên, kết nối trực tiếp Linh Tiêu Tông với ký hiệu của Ám Dược Cốc.
