Chương 13
Mang theo mảnh ngọc bài của Vương Tiểu Nhị, ta và Tô Uyển Ninh vội vàng quay về thành Vân Khê, báo cáo lại cho Cổ lão mọi phát hiện.
Cổ lão xem xét mảnh ngọc bài thật kỹ, ánh mắt đanh lại.
– Ký hiệu này, chính là dấu ấn bí mật của Ám Dược Cốc, dùng để đánh dấu những kẻ đã bị chúng lấy máu xét nghiệm, xác nhận huyết mạch đặc biệt. Nếu ngọc bài của Vương Tiểu Nhị có dấu này, chứng tỏ hắn từng bị Hàn Minh Đức bí mật báo cáo lên Ám Dược Cốc.
– Vậy chỉ cần tìm được sổ sách gốc ghi lại việc lấy máu xét nghiệm, cùng danh sách những đệ tử từng bị kiểm tra, chúng ta sẽ có đủ bằng chứng vạch trần Hàn Minh Đức.
Cổ lão gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn đầy lo lắng.
– Sổ sách đó chắc chắn được cất giữ cẩn mật trong mật thất riêng của Hàn Minh Đức tại Linh Tiêu Tông, không phải trong văn khố công khai. Việc đột nhập vào đó vô cùng nguy hiểm, nếu bị phát hiện, coi như đứt hoàn toàn cơ hội minh oan hợp pháp cho ngươi.
Ta suy nghĩ một lúc, rồi quyết định.
– Dù nguy hiểm, ta cũng phải thử. Nếu không, oan khuất của ta sẽ không bao giờ được gỡ, và những kẻ như Vương Tiểu Nhị sẽ mãi mãi không có công lý.
Đêm hôm sau, lợi dụng lúc Linh Tiêu Tông tổ chức yến tiệc chiêu đãi các tông môn khác nhân dịp Đan Đạo Đại Hội, phần lớn trưởng lão và đệ tử đều tập trung ở đại sảnh, ta cùng Tô Uyển Ninh lặng lẽ tiếp cận khu vực hậu viện, nơi đặt mật thất của Hàn Minh Đức.
Cổ lão ở bên ngoài tiếp ứng, sẵn sàng report tình huống khẩn cấp nếu có biến.
Cánh cửa mật thất được khóa bằng một loại trận pháp đơn giản, ta vận dụng Hòa Nguyên Quyết, cảm nhận nhịp linh khí của trận pháp, tìm ra điểm yếu, nhẹ nhàng hóa giải mà không gây ra tiếng động.
Bên trong mật thất, ánh nến lờ mờ soi rõ một giá sách nhỏ, trên đó xếp ngay ngắn nhiều cuốn sổ bìa da cũ kỹ.
Tô Uyển Ninh nhanh chóng lật tìm, cuối cùng tìm thấy một cuốn sổ ghi chép chi tiết, tiêu đề đơn giản: “Danh Sách Kiểm Tra Linh Căn Đặc Biệt”.
Bên trong, từng dòng ghi chép rõ ràng tên tuổi, ngày tháng kiểm tra, kết quả xét nghiệm máu, và một cột ghi chú cuối cùng ghi “Báo cáo Cốc chủ” đối với những trường hợp dương tính với dấu hiệu huyết mạch đặc biệt.
Bảy cái tên trùng khớp với danh sách bảy đệ tử ngoại môn bị trục xuất mà ta và Tô Uyển Ninh đã tìm ra trước đó, cộng thêm tên của chính ta, Diệp Vô Trần, ghi chú ngày kiểm tra từ tám năm trước.
Ta run rẩy lật đến trang cuối cùng, nơi ghi lại một dòng chữ khiến máu trong người ta như đông cứng lại.
“Diệp Vô Trần, huyết mạch Thiên Đan xác nhận dương tính cấp độ cao nhất trong số các trường hợp từng ghi nhận. Đề nghị xử lý theo phương án cũ, trục xuất, theo dõi dài hạn, không tiêu diệt trực tiếp để tránh gây chú ý.”
Ta siết chặt cuốn sổ trong tay, hai mắt đỏ hoe vì phẫn nộ.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang, càng lúc càng gần.
Tô Uyển Ninh vội vàng kéo ta nép vào góc tối sau giá sách, nín thở.
Cánh cửa mật thất từ từ mở ra, một bóng người khoác áo trưởng lão bước vào, tay cầm một ngọn đèn nhỏ.
Chính là Hàn Minh Đức.
Hàn Minh Đức bước vào mật thất, ánh đèn trong tay hắt bóng dài lên vách tường.
Ta nín thở, nép sát vào góc tối sau giá sách, tay siết chặt cuốn sổ ghi chép, tim đập mạnh đến mức ta sợ hắn có thể nghe thấy.
Hàn Minh Đức đi thẳng đến chiếc bàn nhỏ giữa phòng, đặt đèn xuống, rồi đứng lặng nhìn giá sách một lúc lâu, như đang cảm nhận điều gì đó bất thường trong không khí.
– Có mùi lạ.
Hắn lẩm bẩm, bước lại gần giá sách hơn.
Tô Uyển Ninh bên cạnh ta khẽ run lên, nhưng vẫn cố giữ hơi thở đều đặn nhất có thể.
Ta nhắm mắt, vận dụng Hòa Nguyên Quyết theo một cách khác, không phải để luyện đan, mà để thu liễm toàn bộ khí tức của bản thân, hòa vào bóng tối xung quanh như một phần của căn phòng.
Đây là ứng dụng mà Cổ lão từng nhắc qua nhưng chưa kịp dạy kỹ, ta chỉ có thể dựa vào trực giác mà thực hiện trong khoảnh khắc sinh tử này.
Hàn Minh Đức đứng cách hai người chưa đầy ba bước chân, đưa tay chạm vào giá sách, ánh mắt quét qua từng cuốn sổ.
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo từ đại sảnh vang lên, kèm theo tiếng người hầu hớt hải chạy đến ngoài hành lang.
– Trưởng lão, trưởng lão! Sứ giả từ Huyền Linh Các đến, có chuyện gấp cần gặp ngay!
Hàn Minh Đức cau mày, ánh mắt còn lưu luyến giá sách một chút, rồi quay người bước ra ngoài, đóng cửa mật thất lại.
Chờ đến khi tiếng bước chân hoàn toàn khuất xa, ta và Tô Uyển Ninh mới dám thở phào nhẹ nhõm.
– Sứ giả Huyền Linh Các đến giờ này… là do Cổ tiền bối sắp xếp sao?
Tô Uyển Ninh khẽ hỏi, ánh mắt vẫn còn chút hoảng hốt.
– Có lẽ vậy. Sư phụ ta luôn có cách tính toán trước một bước.
Hai người nhanh chóng rời khỏi mật thất, len lỏi qua hậu viện, trở về nơi Cổ lão đang chờ sẵn ở một góc khuất ngoài tường viện.
– Các ngươi lấy được chưa?
Ta đưa cuốn sổ ra, Cổ lão cầm lấy, lướt qua vài trang, sắc mặt lập tức trở nên trầm trọng.
– Đủ rồi. Đây chính là bằng chứng ta cần suốt mười tám năm qua.
– Sứ giả Huyền Linh Các vừa rồi, là tiền bối sắp xếp?
Cổ lão khẽ cười, nụ cười lạnh nhạt hiếm thấy.
– Ta chỉ gửi một phong thư giả, báo tin gấp về một vụ giao dịch bất thường liên quan đến Linh Tiêu Tông. Đủ để kéo hắn ra khỏi mật thất trong chốc lát.
Ba người nhanh chóng rời khỏi khu vực Linh Tiêu Tông, hòa vào dòng người trên phố đêm thành Vân Khê, để lại phía sau một mật thất tưởng chừng như chưa từng có ai xâm nhập.
