Chương 14
Trở về tiểu viện an toàn, cả ba người ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ, cuốn sổ ghi chép đặt ở giữa như một quả bom chưa nổ.
– Bằng chứng này đủ để lật tẩy Hàn Minh Đức chưa?
Ta hỏi, giọng vẫn còn chút hồi hộp sau cuộc đột nhập nguy hiểm.
Cổ lão lắc đầu, vẻ mặt trầm tư.
– Bằng chứng này đủ để chứng minh Hàn Minh Đức có hành vi kiểm tra huyết mạch bất hợp pháp và báo cáo cho một thế lực bí ẩn gọi là “Cốc chủ”, nhưng chưa đủ để chứng minh trực tiếp mối liên hệ với Ám Dược Cốc, cũng như chưa chứng minh được hắn chính là kẻ nội gián năm xưa khiến Thiên Đan Tông diệt vong.
– Vậy chúng ta cần thêm bằng chứng gì nữa?
– Cần tìm ra danh tính thật của “Cốc chủ” mà cuốn sổ nhắc đến, và mối liên hệ trực tiếp giữa Hàn Minh Đức với Ám Dược Cốc. Ngoài ra, ta cũng lo ngại, một khi Hàn Minh Đức phát hiện mật thất bị đột nhập, cuốn sổ bị mất, hắn sẽ lập tức cảnh giác, có thể sẽ tiêu hủy mọi dấu vết còn lại, hoặc tệ hơn, ra tay trước với chúng ta.
Đúng như dự đoán của Cổ lão, sáng hôm sau, cả thành Vân Khê xôn xao trước tin tức Linh Tiêu Tông tuyên bố mất trộm một cuốn sổ nội bộ quan trọng, treo thưởng lớn cho ai tìm ra kẻ trộm.
Hàn Minh Đức không dám công khai nội dung cuốn sổ, chỉ mơ hồ nói đó là tài liệu ghi chép bí truyền của tông môn, nhưng động thái truy lùng gắt gao của hắn khiến không khí thành Vân Khê trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
– Hắn sợ nội dung cuốn sổ bị công bố hơn là sợ mất tài liệu.
Tô Uyển Ninh nhận định, ánh mắt sắc bén.
– Đúng vậy. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa với việc chúng ta phải cẩn thận gấp bội trong những ngày tới. Vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội chỉ còn năm ngày nữa, mà lệnh cấm ngươi tham dự vẫn chưa được gỡ bỏ.
Cổ lão nói, ánh mắt nhìn ta đầy lo lắng.
Ta trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng.
– Ta nghĩ, thay vì tiếp tục ẩn nấp tìm bằng chứng trong bóng tối, đã đến lúc chúng ta cần một chiến lược khác. Đan Đạo Đại Hội quy tụ đại diện của hầu hết các tông môn lớn nhỏ Bắc Thương Lĩnh, cùng sự chứng kiến của Huyền Linh Các, đây chính là nơi tốt nhất để vạch trần sự thật trước công chúng, nếu chúng ta có đủ bằng chứng.
Tô Uyển Ninh gật đầu tán thành.
– Nhưng trước tiên, công tử cần được minh oan khỏi tội danh trộm cắp bản đan phổ, mới có tư cách quay lại tham dự đại hội.
– Vậy chúng ta cần tìm ra kẻ thật sự đã trộm bản Tụ Linh Cửu Chuyển Lục.
Cổ lão trầm ngâm một lúc, rồi nói.
– Ta có một suy đoán. Rất có thể, chính Hàn Minh Đức đã cho người lấy trộm bản đan phổ đó, rồi vu cho ngươi, chỉ để có cớ loại ngươi khỏi đại hội một cách hợp pháp mà không cần lộ diện trực tiếp.
– Nếu vậy, bản đan phổ thật sự vẫn đang nằm trong tay hắn hoặc người của hắn.
– Đúng. Và chúng ta cần tìm ra nó, trước khi hắn kịp tiêu hủy để phi tang.
Trong lúc cả ba đang bàn bạc kế hoạch tìm bản đan phổ bị đánh cắp, một tin tức bất ngờ truyền đến, khiến mọi dự tính phải thay đổi.
Triệu Phong, người đứng ra tố cáo ta trước đó, bất ngờ xin gặp riêng ta tại một quán trà nhỏ ven sông, không mang theo bất kỳ ai khác.
Ta cân nhắc một lúc, cuối cùng quyết định đến gặp, với Cổ lão bí mật theo sau đề phòng bất trắc.
Triệu Phong ngồi sẵn trong quán trà, vẻ mặt không còn kiêu ngạo như mọi khi, thay vào đó là một sự do dự hiếm thấy.
– Các hạ tìm ta có chuyện gì?
Ta ngồi xuống đối diện, giọng bình thản.
Triệu Phong im lặng một lúc, rồi hạ giọng.
– Ta muốn hỏi thẳng. Các hạ có phải Diệp Vô Trần không?
Ta khựng lại trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
– Vì sao huynh hỏi vậy?
– Mấy ngày nay ta cứ suy nghĩ mãi về cách luyện đan của các hạ, càng nghĩ càng thấy quen thuộc. Sau đó ta lục lại trí nhớ, mới nhớ ra, mười năm trước, trong tông môn có một đệ tử ngoại môn tên Diệp Vô Trần, luyện đan không theo trình tự, hay bị cháy lò, nhưng có một lần, ta từng thấy hắn luyện ra một viên đan kỳ lạ, ánh sáng dịu như ngọc, y hệt viên đan các hạ luyện ở vòng sơ tuyển.
Ta im lặng, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
Triệu Phong nhìn ta, ánh mắt phức tạp.
– Ta không có ý định vạch trần các hạ. Thực ra, ta tìm các hạ hôm nay, là muốn thú nhận một việc.
– Huynh nói đi.
– Lời tố cáo hôm trước, về việc các hạ lảng vảng gần kho lưu trữ đêm mất trộm, không phải ta tận mắt chứng kiến. Sư phụ Hàn Minh Đức đã dặn ta nói vậy, trước khi vụ trộm xảy ra một ngày.
Ta sững người, dù đã đoán được phần nào sự thật, nhưng nghe chính miệng Triệu Phong xác nhận vẫn khiến ta không khỏi kinh ngạc.
– Vì sao huynh lại nói ra điều này với ta?
Triệu Phong cúi đầu, bàn tay siết chặt chén trà.
– Vì suốt mười năm qua, ta luôn nghĩ mình là đệ tử được sư phụ coi trọng nhất, mọi thành tựu đều nhờ tài năng bản thân. Nhưng gần đây ta phát hiện, không chỉ có các hạ, mà còn có ít nhất sáu người khác từng bị sư phụ dùng thủ đoạn tương tự để loại bỏ khỏi tông môn. Ta bắt đầu nghi ngờ, liệu vị trí đại đệ tử của ta có thực sự do tài năng, hay chỉ là vì sư phụ cần một quân cờ trung thành, không đủ tài để đe dọa đến những bí mật của hắn.
Ta nhìn Triệu Phong, lần đầu tiên thấy ở hắn một sự dao động thật sự, không còn vẻ kiêu ngạo cố hữu.
– Huynh có bằng chứng gì về việc sư phụ dàn dựng vụ trộm này không?
Triệu Phong lắc đầu.
– Không có bằng chứng trực tiếp. Nhưng ta biết, người thực sự lấy trộm bản đan phổ, là một tên thị vệ tâm phúc của sư phụ, tên A Cẩu. Hắn đã rời khỏi thành Vân Khê ngay trong đêm xảy ra vụ trộm, mang theo một túi hành lý lớn.
Đây chính là manh mối quan trọng đầu tiên có thể trực tiếp minh oan cho ta.
