Chương 15
Ngay tối hôm đó, ta cùng Cổ lão bàn bạc cách lần theo dấu vết tên thị vệ A Cẩu, hy vọng tìm ra bản đan phổ thật sự bị đánh cắp làm bằng chứng minh oan.
Nhưng kế hoạch chưa kịp triển khai, một tin dữ đã ập đến.
Tô Uyển Ninh không trở về Huyền Linh Các sau buổi làm việc chiều, một tiểu nhị hớt hải chạy đến tiểu viện báo tin, nói rằng có người thấy nàng bị vài kẻ lạ mặt áp giải ra khỏi thành theo hướng tây, gần khu rừng rậm giáp ranh Linh Tiêu Tông.
Ta như sét đánh ngang tai, lập tức đứng dậy.
– Ta phải đi cứu nàng.
Cổ lão nắm lấy vai ta, giọng nghiêm nghị.
– Bình tĩnh. Đây rõ ràng là một cái bẫy, Hàn Minh Đức muốn dùng Uyển Ninh để dụ ngươi ra khỏi sự bảo vệ của Huyền Linh Các, tự đưa mình vào chỗ nguy hiểm.
– Ta biết đó là bẫy. Nhưng nàng gặp nguy vì giúp ta, ta không thể khoanh tay đứng nhìn.
Cổ lão nhìn ta thật lâu, cuối cùng thở dài, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút tự hào.
– Được. Ta đi cùng ngươi. Nhưng phải theo kế hoạch của ta, không được manh động.
Hai người tức tốc lên đường, theo hướng tây tiến vào khu rừng rậm. Cổ lão dùng một loại linh phù đặc biệt để dò tìm dấu vết linh khí còn sót lại, dẫn đường cho cả hai.
Nửa đêm, họ tìm đến một sơn động ẩn giữa vách núi, ánh đuốc le lói hắt ra từ cửa động.
Ta nhìn vào bên trong qua khe đá, thấy Tô Uyển Ninh bị trói trên một cột đá, xung quanh là ba tên áo đen đứng canh gác, một trong số đó chính là tên thị vệ A Cẩu mà Triệu Phong nhắc đến.
– Con nhãi này cứng đầu thật, tra hỏi mãi không chịu nói Lục Trần đang giấu cuốn sổ ở đâu.
Một tên áo đen khác lên tiếng, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn.
– Cốc chủ đã ra lệnh, nếu hết đêm nay mà không moi được tin tức, cứ giết luôn, phi tang xác xuống vực.
Ta nghe hai chữ “Cốc chủ”, trong lòng lạnh toát, tay siết chặt nắm đấm.
Cổ lão ra hiệu cho ta bình tĩnh, chỉ vào một điểm mù trong tầm quan sát của bọn áo đen, nơi có thể tiếp cận Tô Uyển Ninh mà không bị phát hiện ngay lập tức.
– Ngươi lo cứu người. Ba tên này để ta xử lý.
Nói xong, Cổ lão xoay người, dáng vẻ già nua bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một luồng khí thế lạnh lẽo, sắc bén như kiếm, tỏa ra từ toàn thân lão.
Lần đầu tiên, ta nhận ra, người sư phụ hiền hòa vẫn ngày ngày dạy ta luyện đan, thực chất ẩn chứa một thực lực đáng sợ đến nhường nào.
Cổ lão lao vào sơn động nhanh như một cơn gió, ba tên áo đen còn chưa kịp phản ứng đã bị điểm trúng huyệt đạo, ngã lăn ra đất, không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
Ta lập tức chạy đến bên Tô Uyển Ninh, nhanh chóng cởi trói cho nàng.
Gương mặt nàng đầy vết bầm tím, môi khô nứt vì không được uống nước, nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẹn sự kiên cường.
– Công tử… sao lại đến đây? Đây là bẫy…
– Ta biết. Nhưng ta không thể để nàng gặp nguy vì ta.
Tô Uyển Ninh nhìn ta, đôi mắt đỏ hoe, không rõ vì đau đớn thể xác hay vì một cảm xúc nào khác đang trào dâng.
Ta đỡ nàng đứng dậy, nhẹ nhàng như sợ làm nàng đau thêm.
– Nàng có nghe được gì từ bọn chúng không?
Tô Uyển Ninh gật đầu yếu ớt.
– Chúng nhắc đến “Cốc chủ” nhiều lần, và một địa điểm gọi là Hắc Uyên Cốc, hình như là tổng đàn của Ám Dược Cốc, nằm sâu trong dãy núi phía bắc.
Ta ghi nhớ kỹ cái tên đó, trong lòng thầm nhủ, đây chính là một manh mối quan trọng khác.
Cổ lão xử lý xong ba tên áo đen, quay lại chỗ hai người, ánh mắt dò xét vết thương của Tô Uyển Ninh.
– Vết thương không nghiêm trọng, chỉ là bị đánh đập qua loa để uy hiếp tinh thần. Ta có mang theo vài viên Trợ Nguyên Đan, đủ để nàng hồi phục nhanh trong vài ngày.
Cổ lão lấy ra một viên đan nhỏ màu hồng nhạt, đưa cho Tô Uyển Ninh uống.
Ta quay sang nhìn ba tên áo đen bị điểm huyệt nằm bất động dưới đất, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ.
– Sư phụ, chúng ta có thể tra hỏi được thông tin gì từ ba tên này không?
Cổ lão gật đầu, tiến đến bên tên A Cẩu, giải khai huyệt đạo phong ấn lời nói.
– Nói. Ai ra lệnh cho các ngươi bắt cóc cô nương này?
A Cẩu run rẩy, ánh mắt sợ hãi.
– Là… là trưởng lão Hàn… Hàn Minh Đức ra lệnh, thông qua một người trung gian giấu mặt xưng là sứ giả của Cốc chủ.
– Cốc chủ là ai?
– Ta… ta không biết. Chưa từng thấy mặt Cốc chủ, chỉ nhận lệnh qua trung gian mà thôi.
Cổ lão gật đầu, không truy hỏi thêm, quay sang ta.
– Xem ra Hàn Minh Đức cũng chỉ là một quân cờ trong tay Ám Dược Cốc, không phải người nắm quyền cao nhất. Nhưng hắn chính là đầu mối trực tiếp mà chúng ta có thể lần ra.
Ba người rời khỏi sơn động trước khi trời sáng, mang theo A Cẩu như một nhân chứng sống, cùng lời khai quan trọng vừa thu thập được, hướng trở về thành Vân Khê trong màn sương mờ ảo của buổi sớm mai.
