Chương 16
Trở về thành Vân Khê an toàn, ta cùng Cổ lão giấu A Cẩu tại một nơi bí mật, chờ thời cơ thích hợp để đưa hắn ra làm chứng trước Huyền Linh Các.
Tô Uyển Ninh, sau vài ngày dưỡng thương với sự chăm sóc của Trợ Nguyên Đan, sức khỏe đã hồi phục phần lớn, nhưng nàng kiên quyết không chịu nghỉ ngơi hoàn toàn, vẫn muốn tham gia cùng ta tìm hiểu về Hắc Uyên Cốc.
– Đây là chuyện của cả hai chúng ta rồi, công tử không thể để ta đứng ngoài được nữa.
Nàng nói vậy, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển.
Ta nhìn nàng, trong lòng vừa lo lắng vừa cảm động, cuối cùng đành gật đầu đồng ý.
Cổ lão dành thời gian tra cứu các loại thư tịch cổ mà lão còn giữ được, tìm kiếm thông tin về Hắc Uyên Cốc.
– Hắc Uyên Cốc, theo những gì ta biết, là một thung lũng bị nguyền rủa, tương truyền từng xảy ra một trận đại dịch khiến toàn bộ cư dân trong vùng chết sạch cách đây hơn trăm năm. Từ đó không ai dám lai vãng, coi đó là đất chết. Có lẽ chính vì vậy mà Ám Dược Cốc chọn nơi đó làm tổng đàn, vừa hẻo lánh, vừa khiến người đời tránh xa vì sợ hãi.
– Vậy chúng ta có nên trực tiếp đến đó điều tra không?
Cổ lão lắc đầu dứt khoát.
– Không phải lúc này. Thực lực của chúng ta còn quá non yếu so với một tổ chức đã tồn tại ngầm hàng chục năm như Ám Dược Cốc. Nếu manh động xông vào, chẳng khác nào tự sát.
– Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo?
– Trước mắt, cần tập trung vào việc minh oan cho ngươi và vạch trần Hàn Minh Đức trước công chúng tại Đan Đạo Đại Hội. Một khi hắn bị lột trần bộ mặt thật, chuỗi liên kết giữa hắn và Ám Dược Cốc cũng sẽ bị phơi bày, khi đó các tông môn chính đạo khắp Bắc Thương Lĩnh mới có đủ danh nghĩa và sức mạnh liên hợp để đối phó với Hắc Uyên Cốc.
Ta gật đầu, hiểu rõ đạo lý từng bước một, không thể vội vàng.
Trong lúc bàn bạc, A Cẩu bất ngờ khai thêm một chi tiết quan trọng.
– Ta nhớ ra rồi, bản đan phổ Tụ Linh Cửu Chuyển Lục mà ta trộm theo lệnh trưởng lão, hiện vẫn đang cất giữ trong phòng riêng của hắn tại Linh Tiêu Tông, giấu dưới đáy một chiếc rương gỗ đàn hương, ngụy trang bằng một lớp ván giả.
Đây chính là mảnh ghép cuối cùng ta cần để minh oan hoàn toàn cho bản thân.
Cổ lão trầm ngâm một lúc, rồi quay sang lão giả áo gấm xanh, chủ quản Huyền Linh Các, người đã âm thầm được thông báo một phần sự việc.
– Xin các chủ cho phép chúng ta thỉnh cầu một cuộc khám xét chính thức tại phòng riêng của trưởng lão Hàn Minh Đức, với sự chứng kiến của đại diện Huyền Linh Các và các tông môn khác.
Lão giả áo gấm xanh trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng gật đầu.
– Được. Nhưng đây là chuyện hệ trọng, liên quan đến danh dự của cả một tông môn lớn, cần chuẩn bị kỹ lưỡng, không được sơ sài.
Trong lúc chờ đợi Huyền Linh Các sắp xếp cuộc khám xét chính thức, Cổ lão dành một buổi tối kể cho ta nghe thêm về thân thế thật sự của tổ mẫu Diệp Lăng Sương.
– Bà ấy không đơn thuần chỉ là nhũ mẫu của ngươi. Trước khi trở thành nhũ mẫu, Lăng Sương từng là một đan sư có tiếng trong Thiên Đan Tông, dù không mang huyết mạch đặc biệt, nhưng nhờ chăm chỉ khổ luyện mà đạt đến cảnh giới Địa cấp cao thủ, từng giữ chức Hộ Pháp Đường trưởng, phụ trách bảo vệ an nguy cho tông chủ và gia quyến.
Ta sững sờ.
– Vậy vì sao bà lại từ bỏ tất cả để trở thành một bà lão trồng dược thảo bình thường ở làng Thúy Vi?
– Vì bà ấy đã đánh mất toàn bộ tu vi trong đêm Thiên Đan Tông diệt vong.
Cổ lão kể lại, giọng trầm xuống như đang sống lại những ký ức đau thương.
Đêm đó, khi mẫu thân ngươi giao ngươi cho Lăng Sương chạy trốn, trên đường tháo lui, họ bị một toán truy binh của Ám Dược Cốc chặn đường. Lăng Sương một mình chống lại năm cao thủ để bảo vệ ngươi, cuối cùng dùng đến một môn cấm thuật, đốt cháy toàn bộ tu vi tích lũy cả đời để tạo ra một đợt bộc phát sức mạnh, đánh lui toán truy binh.
– Cấm thuật đó khiến bà mất hết tu vi, trở thành người phàm bình thường, chỉ còn giữ lại chút ít kiến thức về dược thảo để mưu sinh qua ngày.
Ta cảm thấy cổ họng nghẹn lại, hai mắt cay xè.
– Vậy bà đã đánh đổi cả cuộc đời tu luyện của mình, chỉ để cứu con một mạng.
– Không chỉ vậy. Sau đó, bà còn phải sống ẩn danh suốt mười chín năm, canh cánh nỗi lo sợ bị Ám Dược Cốc phát hiện, không dám liên lạc với bất kỳ ai từng quen biết trong quá khứ, kể cả ta, dù bà biết rõ ta còn sống.
– Vì sao bà không tìm đến tiền bối để được giúp đỡ?
– Vì bà sợ, nếu liên lạc với ta, biết đâu sẽ vô tình để lộ tung tích của ngươi cho kẻ địch. Bà chọn cách khó khăn nhất, cô độc nhất, chỉ để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho ngươi.
Ta nhớ lại những năm tháng ở Linh Tiêu Tông, mỗi mùa xuân đều nhận được một túi dược thảo và một phong thư từ bà, trong khi bản thân chưa từng viết lại một chữ nào vì xấu hổ.
Giờ đây, ta mới hiểu, đằng sau sự im lặng nhẫn nhịn suốt mười chín năm đó, là một sự hy sinh vĩ đại đến mức ta không dám tưởng tượng.
– Bà ấy chưa từng oán trách ngươi một lời nào, dù ngươi có viết thư hồi âm hay không. Đó chính là tình yêu thương vô điều kiện của một người mẹ, dù không cùng máu mủ.
Ta gục đầu xuống, để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu tuôn rơi tự do lần đầu tiên kể từ ngày biết tin bà mất.
Đêm đó, ta thề với lòng mình, sẽ sống một cuộc đời xứng đáng với sự hy sinh của bà, không chỉ vì báo thù, mà còn vì tiếp nối đạo lý hòa hợp mà bà và Thiên Đan Tông từng gìn giữ.
