Chương 17
Vài ngày sau, khi ta đang sắp xếp lại chiếc hộp gỗ mun chứa di thư của tổ mẫu, vô tình phát hiện đáy hộp có một lớp ván lỏng lẻo khác thường.
Ta cẩn thận cạy lớp ván lên, bên dưới là một ngăn bí mật nhỏ, chứa một chiếc túi vải bố cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian.
Mở túi vải ra, bên trong là một tấm ngọc bội hình đóa hoa sen trắng, khắc tinh xảo, cùng một cuốn sách mỏng bìa da, trang đầu tiên ghi bốn chữ: Thiên Đan Bí Lục.
Ta lập tức mang về cho Cổ lão xem, lão cầm tấm ngọc bội lên, tay khẽ run.
– Đây… đây chính là Tông Chủ Lệnh của Thiên Đan Tông, tín vật quyền lực cao nhất, chỉ truyền cho đời tông chủ kế nhiệm. Ta không ngờ Lăng Sương đã giữ nó an toàn suốt mười chín năm.
– Vậy nghĩa là, con chính thức là…
– Đúng vậy. Với Tông Chủ Lệnh trong tay, ngươi chính là tông chủ danh chính ngôn thuận đời tiếp theo của Thiên Đan Tông, dù tông môn hiện tại chỉ còn là tàn tích.
Ta cầm tấm ngọc bội trong tay, cảm nhận một luồng linh khí ấm áp truyền vào cơ thể, như một sự công nhận từ chính huyết mạch tổ tiên.
Cổ lão tiếp tục lật giở cuốn Thiên Đan Bí Lục, ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc.
– Đây là bản ghi chép đầy đủ nhất về Hòa Nguyên Quyết cùng hàng chục loại đan phổ thất truyền của Thiên Đan Tông mà ngay cả ta cũng chưa từng được truyền thụ đầy đủ. Có lẽ tông chủ Diệp Thanh Hà đã giao cho Lăng Sương giữ gìn bản gốc này, phòng trường hợp xấu nhất xảy ra.
Trong cuốn bí lục, trang cuối cùng có một đoạn ghi chú viết tay khác với nét chữ in ấn của các trang trước, nét chữ vội vàng nhưng kiên định.
“Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là ta và phu quân đã không còn. Con hãy nhớ, sức mạnh của Thiên Đan không nằm ở việc chế ngự hay hủy diệt, mà nằm ở khả năng hòa giải, chữa lành. Đan đạo chân chính, là dùng để cứu người, không phải để báo thù. Nếu có ngày con đối diện với kẻ đã hại tông môn, hãy nhớ dùng công lý để phán xét, đừng để hận thù che mờ đạo tâm mà cha mẹ con và cả tông môn từng gìn giữ.”
Ký tên: Mộ Dung Nhã.
Ta đọc đi đọc lại đoạn ghi chú này không biết bao nhiêu lần, trong lòng vừa đau đớn vừa như được tiếp thêm sức mạnh.
– Sư phụ, con sẽ ghi nhớ lời mẫu thân dặn. Con sẽ vạch trần Hàn Minh Đức và Ám Dược Cốc bằng chứng cứ và công lý, không phải bằng máu trả máu mù quáng.
Cổ lão gật đầu, đặt tay lên vai ta, ánh mắt đầy tự hào.
– Đó mới đúng là truyền nhân xứng đáng của Thiên Đan Tông.
Sau đêm bị bắt cóc, mối quan hệ giữa ta và Tô Uyển Ninh trở nên gần gũi hơn hẳn, không còn giữ khoảng cách khách sáo như buổi đầu quen biết.
Một buổi chiều, khi cùng nhau dạo bước bên bờ sông ngoài thành Vân Khê, Tô Uyển Ninh bất chợt hỏi ta một câu khiến ta bối rối.
– Công tử thật sự tên là Lục Trần sao?
Ta khựng bước, quay sang nhìn nàng.
Tô Uyển Ninh không nhìn ta, ánh mắt hướng ra dòng sông, giọng nhẹ nhàng.
– Ta không cần công tử trả lời ngay. Chỉ là, càng ở gần công tử, ta càng cảm thấy có quá nhiều điều bí ẩn xoay quanh người, từ cách luyện đan kỳ lạ, đến mối thù dường như rất sâu đậm với Hàn Minh Đức. Ta không muốn ép công tử nói ra nếu chưa sẵn sàng, nhưng ta muốn công tử biết, dù người là ai, ta cũng sẽ không thay đổi cách nhìn.
Ta nhìn nàng thật lâu, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng tuyệt đối.
– Ta tên thật là Diệp Vô Trần.
Ta kể lại toàn bộ câu chuyện, từ việc bị đuổi khỏi Linh Tiêu Tông, phát hiện thân thế thật sự là hậu duệ Thiên Đan Tông, cho đến sự hy sinh thầm lặng của tổ mẫu.
Tô Uyển Ninh lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, chỉ đến khi ta kể xong, nàng mới khẽ nắm lấy tay ta.
– Cảm ơn công tử đã tin tưởng ta.
– Vậy còn nàng?
Ta hỏi lại, chợt nhớ ra suốt thời gian qua, ta chưa từng thực sự hỏi kỹ về gia thế của nàng.
Tô Uyển Ninh khẽ cười, nụ cười có chút gì đó chua xót.
– Ta cũng không phải xuất thân đơn giản như công tử nghĩ. Phụ thân ta từng là một đan sư có tiếng, nhưng đã mất tích trong một chuyến đi thu mua linh thảo hiếm hơn mười năm trước, không rõ sống chết. Mẫu thân ta vì quá đau buồn cũng sinh bệnh qua đời không lâu sau đó. Ta được chủ quản Huyền Linh Các nhận nuôi, đào tạo thành giám định sư từ nhỏ.
Ta nắm chặt tay nàng hơn, cảm nhận một sự đồng cảm sâu sắc giữa hai số phận không may mắn.
– Ta luôn tự hỏi, liệu phụ thân ta có thực sự chỉ mất tích vì tai nạn, hay còn ẩn khuất điều gì khác. Nhưng suốt mười năm qua, ta chưa từng tìm ra manh mối nào.
Ta trầm ngâm một lúc, rồi nói.
– Nếu nàng không phiền, sau khi giải quyết xong chuyện của Thiên Đan Tông, ta sẽ giúp nàng tìm hiểu về tung tích của phụ thân nàng.
Tô Uyển Ninh ngước lên nhìn ta, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng lâu ngày chưa từng có.
– Đa tạ Vô Trần.
Đây là lần đầu tiên nàng gọi thẳng tên thật của ta, không còn dùng danh xưng “công tử” khách sáo như trước, một sự thay đổi nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn lao trong lòng cả hai người.
