Chương 18
Cuộc khám xét chính thức tại phòng riêng của Hàn Minh Đức được Huyền Linh Các sắp xếp diễn ra ba ngày trước vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội, với sự chứng kiến của đại diện nhiều tông môn lớn.
Đúng như lời khai của A Cẩu, bản đan phổ Tụ Linh Cửu Chuyển Lục được tìm thấy giấu dưới đáy chiếc rương gỗ đàn hương trong phòng Hàn Minh Đức, ngụy trang bằng lớp ván giả tinh vi.
Trước bằng chứng không thể chối cãi, cùng lời khai của A Cẩu và Triệu Phong, Huyền Linh Các buộc phải tuyên bố minh oan cho ta, đồng thời khôi phục tư cách tham dự vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội.
Tuy nhiên, Hàn Minh Đức không hề tỏ ra hoảng loạn như dự đoán. Hắn bình thản đứng ra nhận lỗi trước Huyền Linh Các, chỉ nói rằng bản thân nghi ngờ oan uổng vì áp lực bảo vệ bảo vật tông môn, xin lỗi công khai và tự nguyện chịu phạt bằng cách nộp phạt linh thạch, nhưng nhất quyết không thừa nhận bất kỳ liên hệ nào với cuốn sổ ghi chép huyết mạch hay Ám Dược Cốc.
– Hắn đoán được chúng ta chưa có đủ bằng chứng trực tiếp buộc tội hắn về việc cấu kết với Ám Dược Cốc, nên chọn cách thí tốt giữ xe, hy sinh danh dự nhỏ để bảo toàn bí mật lớn.
Cổ lão nhận định sau khi nghe tin, vẻ mặt không mấy vui vẻ dù ta đã được minh oan.
– Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo?
– Cuốn sổ ghi chép huyết mạch mà chúng ta có trong tay, cùng lời khai của A Cẩu, tuy chưa đủ sức nặng để kết tội hắn ngay lập tức trước pháp luật giang hồ, nhưng nếu công bố rộng rãi trước toàn thể các tông môn tại Đan Đạo Đại Hội, sẽ tạo áp lực dư luận cực lớn, buộc Linh Tiêu Tông phải tự điều tra nội bộ, và Hàn Minh Đức khó lòng che giấu mãi.
Ta gật đầu, trong lòng đã có quyết định.
– Vậy ta sẽ công bố toàn bộ sự thật ngay tại vòng chung kết Đan Đạo Đại Hội, trước mặt tất cả các tông môn và Huyền Linh Các.
Tối hôm đó, ta cùng Cổ lão và Tô Uyển Ninh ngồi lại, lên kế hoạch chi tiết cho ngày công bố sự thật.
– Đây sẽ là một canh bạc lớn. Một khi công bố, Hàn Minh Đức chắc chắn sẽ phản kháng dữ dội, thậm chí có thể liên lạc trực tiếp với Ám Dược Cốc để ra tay tiêu diệt chứng cứ và những người liên quan, bao gồm cả ngươi và Uyển Ninh.
Cổ lão nói, giọng đầy cảnh giác.
– Con hiểu rõ điều đó. Nhưng nếu không dám đối mặt, mọi hy sinh của tổ mẫu, của phụ mẫu, của những đệ tử vô tội từng bị hại, sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối.
Tô Uyển Ninh nắm chặt tay ta, ánh mắt kiên định.
– Ta sẽ đứng cùng chàng, dù chuyện gì xảy ra.
Đây là lần đầu tiên nàng dùng từ “chàng” để gọi ta, thay cho “công tử” hay tên riêng như trước, một sự thân mật mới mẻ khiến lòng ta ấm áp giữa những ngày sóng gió.
Ba người, ba số phận, cùng hướng về một ngày trọng đại sắp tới, nơi sự thật và dối trá sẽ phải đối đầu trực diện trước toàn thể Bắc Thương Lĩnh.
Hai ngày trước vòng chung kết, thành Vân Khê chìm trong không khí náo nức chờ đợi sự kiện lớn nhất năm của giới đan sư Bắc Thương Lĩnh.
Trong tiểu viện, ta cùng Cổ lão và Tô Uyển Ninh gấp rút hoàn thiện kế hoạch công bố sự thật.
– Chúng ta cần chuẩn bị ba loại bằng chứng để trình bày theo thứ tự hợp lý. Trước tiên là cuốn sổ ghi chép huyết mạch, chứng minh Hàn Minh Đức có hành vi kiểm tra và báo cáo bất hợp pháp. Thứ hai là lời khai của A Cẩu về việc bắt cóc Uyển Ninh theo lệnh của hắn. Thứ ba, quan trọng nhất, là tấm ngọc bài của Vương Tiểu Nhị mang dấu ấn Ám Dược Cốc, kết nối trực tiếp Hàn Minh Đức với tổ chức này.
Cổ lão sắp xếp lại từng bằng chứng, cẩn thận như một vị tướng quân bày binh bố trận.
– Nhưng chỉ với ba bằng chứng này, liệu có đủ để buộc tội hắn về việc tham gia vào đêm diệt vong Thiên Đan Tông không?
Ta hỏi, trong lòng vẫn còn một khoảng trống chưa được lấp đầy.
Cổ lão trầm ngâm, ánh mắt xa xăm.
– Đó là mảnh ghép khó nhất. Đêm đó hỗn loạn, ta bị thương nặng ngất đi giữa trận chiến, không tận mắt thấy rõ kẻ nội gián là ai. Chỉ biết chắc chắn có một kẻ trong nội bộ đã mở đường cho Ám Dược Cốc đột nhập, vì trận pháp bảo vệ tông môn vốn kiên cố, không thể bị phá vỡ từ bên ngoài trong thời gian ngắn như vậy.
Tô Uyển Ninh trầm ngâm một lúc, rồi lên tiếng.
– Có lẽ chúng ta không cần buộc tội hắn về đêm diệt vong ngay lập tức. Chỉ cần vạch trần mối liên hệ giữa hắn với Ám Dược Cốc trong hiện tại là đủ để các tông môn chính đạo bắt đầu nghi ngờ và điều tra sâu hơn. Sự thật về đêm đó có thể dần được hé lộ sau, khi Hàn Minh Đức bị dồn vào đường cùng.
Ta gật đầu, thấy hợp lý.
– Vậy chúng ta sẽ công bố ngay sau khi vòng chung kết kết thúc, trước khi trao giải, lúc đó có mặt đông đủ đại diện các tông môn và toàn bộ dân chúng theo dõi.
Cổ lão gật đầu tán thành, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng.
– Ta sẽ bí mật liên lạc với vài vị lão hữu cũ, những người từng có giao tình với Thiên Đan Tông năm xưa, mời họ đến chứng kiến, để tăng thêm sức nặng cho lời buộc tội của chúng ta.
Đêm đó, khi Tô Uyển Ninh đã về Huyền Linh Các nghỉ ngơi, Cổ lão gọi ta lại, ánh mắt nghiêm túc khác thường.
– Vô Trần, ngày mai là ngày trọng đại, nhưng ta muốn nhắc lại với ngươi một điều. Dù kết quả thế nào, dù Hàn Minh Đức có bị vạch trần hay không, ngươi tuyệt đối không được ra tay giết hắn ngay tại chỗ, dù trong cơn phẫn nộ có lớn đến đâu.
Ta nhìn sư phụ, hiểu rõ ý lão muốn nhắc đến lời dặn của mẫu thân trong cuốn Thiên Đan Bí Lục.
– Con nhớ. Công lý phải được thực thi đúng đạo, không phải bằng máu trả máu.
Cổ lão gật đầu, vỗ nhẹ vai ta, ánh mắt đầy tin tưởng.
– Vậy thì, ngày mai, hãy cho cả Bắc Thương Lĩnh thấy tài năng thật sự của một truyền nhân Thiên Đan Tông.
