Chương 19
Đúng như dự đoán của Cổ lão, tin tức về việc ta chuẩn bị công bố bằng chứng liên quan đến Ám Dược Cốc đã bằng cách nào đó lọt đến tai kẻ địch, có lẽ thông qua một tai mắt nào đó cài cắm ngay trong Huyền Linh Các.
Đêm trước vòng chung kết, khi Cổ lão đang canh gác cẩn mật quanh tiểu viện, một nhóm sát thủ áo đen bất ngờ xuất hiện, tấn công thẳng vào nơi giam giữ A Cẩu, nhân chứng quan trọng nhất trong tay ta.
Ta bị đánh thức bởi tiếng động lớn, vội vàng chạy ra thì thấy Cổ lão đã đang giao chiến với ba sát thủ, thân pháp nhanh như điện chớp dù tuổi tác đã cao.
– Vô Trần, mau bảo vệ A Cẩu, để ta xử lý bọn này!
Ta lao đến căn phòng nhỏ nơi giam giữ A Cẩu, vừa kịp lúc thấy một bóng đen khác đang tiến đến gần cửa sổ, tay cầm một con dao găm nhuốm độc.
Ta không kịp suy nghĩ nhiều, vận dụng Hòa Nguyên Quyết, ném ra ba viên Cố Bản Đan đã luyện sẵn phòng thân, không phải để tấn công, mà lợi dụng đặc tính bộc phát linh khí mạnh của loại đan này để tạo ra một luồng chấn động, đẩy lùi tên sát thủ ra xa cửa sổ.
Tên sát thủ loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ta.
– Tiểu tử có chút bản lĩnh. Nhưng hôm nay, cả ngươi và tên nhân chứng kia đều không thể sống sót.
Hắn lao tới với tốc độ đáng sợ, con dao găm nhuốm độc nhắm thẳng vào yết hầu ta.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, một bóng người khác xuất hiện, chặn ngang đường dao, chính là Triệu Phong.
– Ngươi muốn hại người, trước tiên phải qua ta.
Triệu Phong rút kiếm, giao chiến trực diện với tên sát thủ, dù rõ ràng thực lực không bằng, nhưng hắn vẫn kiên quyết cầm cự, tạo thời gian cho ta bảo vệ A Cẩu lui vào trong.
– Vì sao huynh lại xuất hiện ở đây?
Ta hỏi trong lúc gấp rút đưa A Cẩu đến nơi an toàn hơn.
– Ta đoán được Hàn Minh Đức sẽ ra tay trước khi đại hội diễn ra, nên âm thầm theo dõi quanh đây từ chiều. Không ngờ đoán đúng.
Không lâu sau, Cổ lão cũng đã giải quyết xong ba tên sát thủ còn lại, chạy đến hỗ trợ, cùng Triệu Phong áp chế tên sát thủ cuối cùng, buộc hắn phải tháo chạy trong đêm tối.
Sau trận giao tranh, mọi người tập trung lại, kiểm tra thương tích. May mắn không ai bị thương nặng, A Cẩu vẫn an toàn.
– Cảm ơn huynh đã ra tay tương trợ.
Ta chân thành nói với Triệu Phong.
Triệu Phong lắc đầu, ánh mắt phức tạp.
– Ta làm vậy không hẳn vì các hạ. Ta chỉ muốn tự mình xác nhận, liệu sư phụ ta thật sự đã đi xa đến mức này hay chưa. Giờ thì, ta đã có câu trả lời.
Sau trận tập kích bất thành, Cổ lão quyết định chuyển A Cẩu đến một nơi ẩn náu khác an toàn hơn, đồng thời tăng cường thêm người canh gác nhờ sự giúp đỡ bí mật của vài vị lão hữu mà lão đã liên lạc trước đó.
Triệu Phong, sau đêm đó, chính thức tuyên bố đứng về phía ta, sẵn sàng làm chứng trước Huyền Linh Các về những gì hắn biết liên quan đến Hàn Minh Đức.
– Ta đã suy nghĩ suốt đêm qua. Nếu sư phụ thật sự có liên hệ với Ám Dược Cốc, từng hại chết những đệ tử vô tội chỉ vì huyết mạch đặc biệt của họ, thì ta không thể tiếp tục im lặng chỉ vì cái danh đại đệ tử hão huyền.
Triệu Phong nói vậy trước mặt ta, Cổ lão và Tô Uyển Ninh, ánh mắt đã không còn chút do dự nào.
Ta gật đầu, cảm kích trước sự dũng cảm của hắn.
– Đa tạ huynh đã chọn đứng về phía chính nghĩa.
– Không cần cảm ơn. Đây là điều đáng lẽ ta phải làm từ lâu, chỉ là ta đã quá mù quáng tin tưởng vào một người không xứng đáng.
Đêm đó, khi mọi việc đã tạm ổn định, Tô Uyển Ninh mang đến cho ta một tin tức bất ngờ từ Huyền Linh Các.
– Ta vừa nhận được tin, có vài vị trưởng lão từ các tông môn lớn khác như Bình Vân Tông, Thanh Nguyệt Cung cũng bí mật bày tỏ sự quan tâm đến vụ việc này, họ hứa sẽ có mặt tại buổi trao giải để tận mắt chứng kiến, nếu bằng chứng đủ sức thuyết phục, họ sẵn sàng cùng lên tiếng gây áp lực.
– Đây là một tin tốt. Càng nhiều tông môn chứng kiến, Hàn Minh Đức càng khó lòng che giấu hay trốn tránh trách nhiệm.
Ta trầm ngâm một lúc, rồi hỏi.
– Nàng có lo lắng không, khi ngày mai mọi chuyện sẽ được đưa ra ánh sáng?
Tô Uyển Ninh nhìn ta, khẽ mỉm cười, dù trong mắt vẫn còn chút mệt mỏi sau những ngày căng thẳng vừa qua.
– Có lo lắng, nhưng ta tin vào công lý, và tin vào chàng.
Đêm cuối cùng trước đại hội, ta ngồi một mình trong sân tiểu viện, ngắm nhìn ánh trăng, trong lòng vừa hồi hộp vừa kiên định.
Ta lấy chiếc gương đồng của mẫu thân ra, nhìn vào đó, tuy không còn hiện lên ảo ảnh như lần đầu, nhưng ta vẫn cảm thấy như có một luồng hơi ấm đang dõi theo mình từ nơi xa xăm nào đó.
– Phụ thân, mẫu thân, tổ mẫu, ngày mai, con sẽ mang sự thật ra ánh sáng. Xin hãy dõi theo con.
