Chương 20
Sáng sớm ngày diễn ra vòng chung kết, một vị khách bất ngờ tìm đến tiểu viện, khiến cả ba người đều kinh ngạc.
Đó là một lão nhân khoác áo choàng xám, gương mặt đầy sẹo chằng chịt, tự xưng là Đường Nguyên, từng là một trưởng lão của Thiên Đan Tông năm xưa, may mắn sống sót sau đêm diệt vong nhờ trọng thương giả chết nằm dưới đống xác.
Cổ lão nhận ra người này ngay lập tức, xúc động đến mức giọng nói run rẩy.
– Đường sư huynh! Huynh vẫn còn sống!
Hai lão nhân ôm chầm lấy nhau, cả hai đều rơi nước mắt, mãi một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại.
– Ta nghe tin đồn về việc Thiên Đan Tông có hậu duệ xuất hiện, chuẩn bị vạch trần chân tướng đêm diệt vong tại đại hội hôm nay, nên vội vàng tìm đến, mong góp một phần sức lực.
Đường Nguyên nhìn ta, ánh mắt vừa dò xét vừa xúc động.
– Ngươi có đôi mắt giống hệt tông chủ năm xưa.
Ta cúi đầu hành lễ.
– Vãn bối Diệp Vô Trần, xin ra mắt tiền bối.
Đường Nguyên kể lại, giọng đầy đau xót, những gì ông tận mắt chứng kiến trong đêm hỗn loạn đó.
– Đêm đó, khi trận pháp bảo vệ tông môn đột nhiên mất hiệu lực, ta đang ở gần đại điện, tận mắt thấy một bóng người mặc y phục đệ tử Linh Tiêu Tông lén lút phá vỡ trận nhãn từ bên trong, mở đường cho quân Ám Dược Cốc tràn vào. Ta đuổi theo, giao chiến với hắn, dù bị thương nặng nhưng vẫn kịp giật đứt một mảnh vải trên tay áo hắn trước khi ngất đi.
Đường Nguyên lấy từ trong túi vải một mảnh vải nhỏ đã ố vàng theo thời gian, thêu một họa tiết đặc trưng.
Cổ lão cầm lấy mảnh vải, xem xét kỹ họa tiết, sắc mặt biến đổi không ngừng.
– Đây là họa tiết thêu riêng dành cho hàng ngũ trưởng lão dự bị của Linh Tiêu Tông, chỉ có một số ít người được phép mặc, và theo trí nhớ của ta, hai mươi năm trước, Hàn Minh Đức chính là một trong số trưởng lão dự bị hiếm hoi đó, dù khi ấy tư chất của hắn chưa từng nổi bật.
Ta siết chặt tay, cảm giác như một tảng đá lớn cuối cùng cũng được đặt đúng vị trí trong bức tranh ghép đầy đau thương.
– Vậy chính Hàn Minh Đức là kẻ nội gián đã mở đường cho Ám Dược Cốc tấn công Thiên Đan Tông.
Đường Nguyên gật đầu chắc chắn.
– Ta sẵn sàng làm chứng trực tiếp trước tất cả các tông môn hôm nay, dù phải đánh đổi tính mạng già nua này.
Tin tức về sự xuất hiện của Đường Nguyên, một trưởng lão sống sót của Thiên Đan Tông, lan đến tai Hàn Minh Đức nhanh hơn dự tính, có lẽ vẫn thông qua tai mắt cài cắm trong Huyền Linh Các.
Ngay trước giờ khai mạc vòng chung kết, khi ta cùng Cổ lão, Tô Uyển Ninh, Triệu Phong và Đường Nguyên đang chuẩn bị tiến vào quảng trường, một đoàn người từ Linh Tiêu Tông bất ngờ xuất hiện chặn đường, dẫn đầu chính là Hàn Minh Đức.
Hắn không còn vẻ điềm tĩnh giả tạo như những ngày trước, ánh mắt lộ rõ sự tàn nhẫn và tuyệt vọng của một kẻ biết mình đã đến bước đường cùng.
– Diệp Vô Trần, ta không ngờ ngươi vẫn còn sống, và còn tìm ra được lão già Đường Nguyên này.
Hắn nhìn thẳng vào ta, không còn che giấu, xưng thẳng tên thật của ta trước mặt mọi người.
Ta nhìn hắn, giọng bình thản dù trong lòng sóng gió cuồn cuộn.
– Đúng vậy. Và hôm nay, ta sẽ để cả Bắc Thương Lĩnh biết rõ, kẻ đã bán đứng Thiên Đan Tông năm xưa chính là ngươi.
Hàn Minh Đức bật cười lạnh lẽo.
– Ngươi nghĩ chỉ với lời khai của một lão già và vài mảnh bằng chứng vụn vặt, có thể lật đổ được ta sao? Ta là trưởng lão của Linh Tiêu Tông, một trong tứ đại tông môn Bắc Thương Lĩnh, địa vị vững chắc hơn ngươi tưởng nhiều.
– Vậy sao ngươi lại đích thân đến đây chặn đường chúng ta, thay vì bình thản chờ đợi tại đại hội?
Triệu Phong lên tiếng, giọng đầy khinh miệt, không còn chút tôn kính nào dành cho người từng là sư phụ.
Hàn Minh Đức liếc nhìn Triệu Phong, ánh mắt lộ ra một tia thất vọng và giận dữ.
– Ngươi cũng phản ta sao, Triệu Phong? Ta đã dày công bồi dưỡng ngươi suốt mười năm.
– Huynh bồi dưỡng ta, chỉ vì cần một quân cờ trung thành không đủ tài để đe dọa bí mật của huynh, đúng không? Còn những đệ tử thực sự có tài, mang huyết mạch đặc biệt, huynh đều tìm cách vu hại, trục xuất, thậm chí giết hại.
Hàn Minh Đức im lặng, không phủ nhận, chỉ siết chặt nắm đấm, ánh mắt dần trở nên điên cuồng.
– Được lắm. Nếu các ngươi muốn ép ta đến đường cùng, đừng trách ta tàn nhẫn.
Nói dứt lời, hắn vung tay, một luồng linh khí đen kịt bùng phát, không phải linh khí tu luyện thông thường, mà mang theo hơi thở tà dị, chính là dấu hiệu của độc dược cấm mà Ám Dược Cốc thường sử dụng.
Cổ lão lập tức đứng chắn trước mặt ta, thần sắc nghiêm trọng chưa từng thấy.
– Cẩn thận, hắn đã sử dụng cấm dược, thực lực lúc này không phải tầm thường.
