Chương 24
Đêm trước phiên xét xử, một đội ngũ đông đảo sát thủ áo đen, ước chừng hơn hai mươi người, đồng loạt tấn công vào khu vực tiểu viện nơi cả đoàn người đang trú ngụ.
Lần này, dẫn đầu đội sát thủ không phải một kẻ vô danh, mà là một người đàn ông trung niên khoác áo choàng đen, khí thế lạnh lẽo bao trùm, xưng mình là Hắc Sát, một trong bốn hộ pháp cao cấp của Ám Dược Cốc.
– Cổ Bất Diệt, đã bao năm không gặp, không ngờ lão vẫn còn sống, còn dám đứng ra làm loạn kế hoạch của Cốc chủ.
Hắc Sát nói, giọng đầy khinh miệt nhưng cũng ẩn chứa một sự dè chừng nhất định.
Cổ lão bước ra phía trước, dáng vẻ già nua bỗng chốc biến đổi hoàn toàn, một luồng khí thế kinh người tỏa ra từ toàn thân, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
– Hắc Sát, năm xưa ngươi cũng là một trong những kẻ trực tiếp tham gia vào đêm diệt vong Thiên Đan Tông.
– Đúng vậy. Và hôm nay, ta sẽ hoàn thành nốt phần việc còn dang dở, xóa sổ hoàn toàn huyết mạch phiền phức đó.
Hắc Sát lao tới, hai người giao chiến kịch liệt, từng đợt kình khí va chạm tạo ra những tiếng nổ vang trời, làm rung chuyển cả khu vực xung quanh tiểu viện.
Ta cùng Triệu Phong và các trưởng lão hộ vệ do Huyền Linh Các cử đến, hợp sức đối phó với đám sát thủ áo đen còn lại, bảo vệ Tô Uyển Ninh, Đường Nguyên và A Cẩu ở phía sau.
Trận chiến kéo dài gần một canh giờ, cuối cùng, Cổ lão dùng một chiêu thức tối hậu, kết hợp Hòa Nguyên Quyết với một môn công pháp cổ xưa của Thiên Đan Tông mà lão học lỏm được từ phụ thân ta năm xưa, đánh bại hoàn toàn Hắc Sát, buộc hắn phải bỏ chạy trong tình trạng trọng thương.
Đám sát thủ còn lại, mất đi kẻ chỉ huy, nhanh chóng bị đánh lui, một số bị bắt sống để làm nhân chứng bổ sung cho phiên xét xử.
Sau trận chiến, Cổ lão thở hổn hển, dáng vẻ mệt mỏi rõ rệt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định.
– Sư phụ, người không sao chứ?
Ta vội vàng chạy đến đỡ lão.
– Ta không sao. Chỉ là đã lâu không dùng đến toàn bộ thực lực, có chút hao tổn nguyên khí.
Cổ lão nhìn ta, khẽ mỉm cười.
– Trận chiến này, coi như là món quà cuối cùng ta có thể tặng cho vong linh của cha ngươi, người bạn tốt nhất mà ta từng có trong đời.
Sáng hôm sau, bất chấp trận chiến kịch liệt vừa xảy ra trong đêm, phiên xét xử Hàn Minh Đức vẫn được tổ chức đúng như dự kiến tại Tông Pháp Đường liên minh, một tòa kiến trúc cổ kính nằm ở trung tâm thành Vân Khê, nơi các tông môn chính đạo Bắc Thương Lĩnh thường tụ họp giải quyết những vụ việc trọng đại.
Đại sảnh chật kín đại diện của hơn hai mươi tông môn lớn nhỏ, cùng đông đảo dân chúng hiếu kỳ đứng chờ bên ngoài.
Hàn Minh Đức bị áp giải ra giữa sảnh, tay chân bị phong ấn bằng loại xích đặc biệt có khả năng ức chế linh lực, dáng vẻ tiều tụy hẳn so với hình ảnh uy nghiêm trước đây.
Vị trưởng lão cao tuổi nhất trong liên minh các tông môn, giữ vai trò chủ trì phiên xét xử, cất giọng trang nghiêm.
– Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây để xét xử tội danh của Hàn Minh Đức, nguyên trưởng lão Linh Tiêu Tông, về các cáo buộc thông đồng với tà môn Ám Dược Cốc, tham gia vào cuộc thảm sát Thiên Đan Tông mười tám năm trước, cùng hành vi sàng lọc và hãm hại nhiều đệ tử vô tội mang huyết mạch đặc biệt trong suốt gần hai thập kỷ qua.
Lần lượt, các nhân chứng được mời lên trình bày.
Đường Nguyên kể lại chi tiết những gì ông chứng kiến trong đêm diệt vong, trình ra mảnh vải thêu họa tiết trưởng lão dự bị Linh Tiêu Tông làm bằng chứng.
A Cẩu khai báo toàn bộ quá trình được lệnh trộm bản đan phổ, bắt cóc Tô Uyển Ninh theo chỉ thị trực tiếp từ Hàn Minh Đức.
Triệu Phong đứng ra xác nhận những nghi vấn của bản thân về việc sư phụ mình từng nhiều lần bí mật gặp gỡ những nhân vật lạ mặt, cùng thái độ bất thường mỗi khi nhắc đến các đệ tử có linh căn tạp loạn đặc biệt.
Cuối cùng, ta trình bày toàn bộ cuốn sổ ghi chép huyết mạch tìm được trong mật thất, cùng cuốn Thiên Đan Bí Lục và Tông Chủ Lệnh, xác nhận thân phận hậu duệ Thiên Đan Tông của bản thân trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
Trước một chuỗi bằng chứng và nhân chứng liên hoàn, khó lòng chối cãi, Hàn Minh Đức cuối cùng cũng gục xuống, không còn sức phản kháng hay biện minh.
– Đủ rồi… Ta thừa nhận, tất cả những gì các ngươi vừa trình bày, đều là sự thật.
Cả đại sảnh chìm trong im lặng nặng nề, chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa gỗ, như đang chờ đợi những gì sắp được nói ra tiếp theo.
