Chương 23
Nửa canh giờ trôi qua, một viên đan tròn trịa, ánh sáng ấm áp như ánh mặt trời buổi sớm, từ từ hiện hình trong lò của ta.
Toàn bộ quảng trường im lặng trong giây lát, rồi bùng lên tiếng trầm trồ không dứt.
Các giám khảo, bao gồm cả những vị trưởng lão đan đạo có tiếng tăm nhất Bắc Thương Lĩnh, lần lượt kiểm định viên đan, ánh mắt đầy kinh ngạc.
– Phẩm chất này… đã vượt xa mức Địa cấp thượng phẩm, chạm đến ngưỡng Thiên cấp hạ phẩm. Ta luyện đan bốn mươi năm, chưa từng thấy một đan sư trẻ tuổi nào đạt đến cảnh giới này.
Một vị giám khảo lão niên thốt lên, giọng run run vì xúc động.
Tô Uyển Ninh, với tư cách giám định sư chính thức của Huyền Linh Các, đứng lên trình bày nhận định chuyên môn trước toàn thể khán giả.
– Viên đan này không chỉ đạt phẩm chất cao, mà phương pháp luyện chế còn thể hiện một triết lý đan đạo hoàn toàn khác biệt so với các đan phổ chính tông hiện hành. Đó là triết lý hòa hợp linh khí thay vì chế ngự, dẫn dắt thay vì khống chế, một tư tưởng mà thiếp từng được nghe nhắc đến trong các thư tịch cổ về một tông môn đã thất truyền mang tên Thiên Đan Tông.
Lời nhận định của Tô Uyển Ninh khiến cả quảng trường xôn xao, nhiều ánh mắt đổ dồn về phía ta với sự tò mò lẫn kính nể.
Chủ quản Huyền Linh Các đứng dậy, tuyên bố.
– Với phẩm chất đan dược vượt trội cùng triết lý đan đạo độc đáo vừa thể hiện, Huyền Linh Các và ban giám khảo nhất trí trao danh hiệu quán quân Đan Đạo Đại Hội năm nay cho Diệp Vô Trần, truyền nhân của Thiên Đan Tông.
Tiếng vỗ tay và hoan hô vang dội khắp quảng trường, không còn ai nhắc đến những nghi kỵ ban đầu dành cho một kẻ vô danh không thuộc tông môn nào.
Ta đứng giữa quảng trường, nhận lấy danh hiệu quán quân, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, xen lẫn giữa niềm vui và nỗi nhớ về tổ mẫu, về phụ mẫu, những người đã không còn cơ hội chứng kiến khoảnh khắc này.
Cổ lão, Tô Uyển Ninh, Triệu Phong và Đường Nguyên đứng dưới khán đài, ánh mắt đều ánh lên niềm tự hào không giấu giếm.
Nhưng ta biết, đây chỉ mới là một chiến thắng nhỏ trên con đường dài phía trước.
Ba ngày nữa, phiên xét xử Hàn Minh Đức sẽ diễn ra tại Tông Pháp Đường liên minh, và đó mới thực sự là nơi quyết định vận mệnh của công lý mà ta đã dày công theo đuổi suốt nhiều tháng qua.
Đêm sau khi ta giành ngôi quán quân Đan Đạo Đại Hội, một biến cố khác lại ập đến.
Đường Nguyên, nhân chứng quan trọng nhất cho phiên xét xử sắp tới, bị một nhóm người bí ẩn tập kích ngay tại nơi ở tạm do Huyền Linh Các bố trí bảo vệ.
May mắn, Cổ lão đã đề phòng từ trước, bố trí thêm trận pháp cảnh giới xung quanh, kịp thời phát hiện và đẩy lui nhóm tập kích trước khi gây ra hậu quả nghiêm trọng, nhưng bản thân Đường Nguyên cũng bị thương nhẹ.
– Bọn chúng ngày càng liều lĩnh. Ám Dược Cốc rõ ràng đã nhận ra tình thế bất lợi, đang cố gắng loại bỏ mọi nhân chứng trước khi phiên xét xử chính thức diễn ra.
Cổ lão nói, vẻ mặt nghiêm trọng.
Không chỉ vậy, sáng hôm sau, chủ quản Huyền Linh Các nhận được một phong thư nặc danh, không ký tên, chỉ đóng dấu triện hình đóa sen đen nở ngược, nội dung uy hiếp rõ ràng: nếu phiên xét xử vẫn tiếp tục diễn ra, Huyền Linh Các sẽ phải gánh chịu hậu quả không thể lường trước.
– Đây chính là lời đe dọa trực tiếp từ Ám Dược Cốc, chứng tỏ chúng đã không còn giữ được vẻ ẩn mình như trước nữa, đủ thấy mức độ lo sợ của họ trước nguy cơ bị phơi bày.
Chủ quản Huyền Linh Các nói trong buổi họp khẩn với đại diện các tông môn, giọng đầy cương quyết.
– Nhưng Huyền Linh Các sẽ không vì lời đe dọa của tà môn mà chùn bước. Công lý phải được thực thi.
Các vị trưởng lão đại diện các tông môn khác cũng đồng thanh tán thành, quyết định tăng cường thêm lực lượng bảo vệ cho toàn bộ nhân chứng và người liên quan trong những ngày còn lại trước phiên xét xử.
Tô Uyển Ninh, dù vừa trải qua một phen sợ hãi khi biết tin về vụ tập kích, vẫn kiên quyết ở bên cạnh ta, không hề tỏ ra nao núng.
– Càng gần đến ngày xét xử, tình hình càng nguy hiểm hơn. Nàng có nên tạm lánh về một nơi an toàn không?
Ta hỏi, trong lòng đầy lo lắng cho nàng.
Tô Uyển Ninh lắc đầu, ánh mắt kiên định.
– Ta đã cùng chàng đi đến bước này, không có lý do gì để lùi bước ngay trước ngưỡng cửa cuối cùng.
Đêm đó, Cổ lão triệu tập tất cả mọi người, bao gồm cả Triệu Phong và A Cẩu, cùng bàn bạc phương án bảo vệ an toàn tuyệt đối cho đến ngày xét xử.
– Từ giờ đến khi phiên tòa kết thúc, không ai được tách đoàn một mình, mọi di chuyển đều phải có người hộ tống. Ám Dược Cốc chắc chắn sẽ còn ra tay thêm ít nhất một lần nữa trước khi chấp nhận thất bại.
Lời cảnh báo của Cổ lão nhanh chóng được chứng minh là chính xác, khi ngay đêm hôm sau, một trận tấn công quy mô lớn hơn nhiều đã xảy ra.
