Chương 3
Tôi dành trọn một buổi tối để tìm mọi thông tin công khai về Đường Vũ. Kết quả ít ỏi đến kỳ lạ đối với một người được cho là thuộc một gia tộc doanh nhân có tiếng.
Vài dòng báo cũ, đăng vào tháng chín năm 2019, nhắc đến việc “cậu con trai thứ của gia tộc Đường mất tích sau một chuyến công tác, gia đình đề nghị báo chí không đưa tin thêm để tránh ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh.” Không có ảnh đi kèm. Không có bài viết theo dõi tiếp sau đó. Như thể câu chuyện bị dập tắt ngay khi vừa nhen lên.
Tôi tìm thêm thông tin về gia tộc Đường, một tập đoàn bất động sản và tài chính có quy mô trung bình nhưng kín tiếng, do ông Đường Bách Xuyên hiện đang nắm quyền điều hành chính, sau khi người anh trai, cha của Đường Vũ, qua đời vì bạo bệnh vào cuối năm 2018, chỉ vài tháng trước khi Đường Vũ mất tích.
Cái trình tự thời gian đó khiến tôi rùng mình. Cha mất, con trai thừa kế mất tích chưa đầy một năm sau, và người chú trở thành người nắm quyền lực cao nhất trong gia tộc.
Tôi lục tìm thêm thông tin về cấu trúc thừa kế của tập đoàn Đường, thông qua các báo cáo tài chính công khai. Theo di chúc được công bố, nếu Đường Vũ còn sống và đủ hai mươi lăm tuổi, cậu sẽ là người thừa kế phần lớn cổ phần tập đoàn. Nếu cậu không còn sống hoặc mất tích quá năm năm không tin tức, quyền thừa kế sẽ chuyển hoàn toàn cho ông Đường Bách Xuyên.
Năm năm. Đường Vũ mất tích từ tháng chín năm 2019. Đến tháng chín năm nay là tròn sáu năm, đã qua mốc năm năm luật định.
Tôi ngồi lặng trước màn hình, những con số bắt đầu kết nối thành một bức tranh mà tôi không muốn tin là thật. Nếu Đường Vũ chết thật vào năm 2019, mọi thứ đã yên ổn từ lâu, ông Bách Xuyên đã hợp pháp nắm quyền thừa kế mà không cần đợi đủ năm năm luật định.
Nhưng nếu Đường Vũ chỉ mất tích, chứ không chết, có nghĩa là suốt sáu năm qua, ai đó phải đảm bảo cậu ta không xuất hiện trở lại, không được xác nhận là còn sống, cho đến khi mốc năm năm trôi qua và quyền thừa kế chính thức đổi chủ theo đúng luật.
Và bây giờ, đúng vào thời điểm nhạy cảm này, một cái x/á/c mang đặc điểm sinh học của cả Minh Khải lẫn chính tôi xuất hiện, cùng với hình xăm 09.14 trên cổ tay.
Tôi mở lịch, đối chiếu ngày. Mười bốn tháng chín. Nếu đúng như tôi nghĩ, đó không phải là ngày sinh của Đường Vũ, mà có thể là ngày cậu ta chính thức “biến mất” sáu năm trước, ngày mà toàn bộ kế hoạch của ai đó bắt đầu.
Tôi gọi điện cho Chu Hạo dù đã quá mười giờ đêm. “Tôi cần cậu tra giúp tôi một việc, kín đáo thôi, ngày mai không cần gấp.”
“Chị nói đi.”
“Tra xem có bất kỳ hồ sơ y tế, nha khoa, hay bất cứ giấy tờ định danh sinh trắc học nào của Đường Vũ trước năm 2019 còn lưu lại ở bất kỳ bệnh viện nào không. Tôi cần một mẫu để đối chiếu.”
“Đối chiếu với gì ạ?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, và nghĩ đến khuôn mặt chồng mình, khuôn mặt tôi đã hôn mỗi sáng suốt mười hai năm.
“Đối chiếu với người tôi vẫn gọi là chồng,” tôi nói, giọng mình nghe xa lạ ngay cả với chính mình.
Minh Khải về nhà vào chiều hôm sau, sớm hơn dự kiến một ngày so với lịch trình anh báo trước. Anh ôm tôi ngay khi bước qua cửa, mùi nước hoa quen thuộc, cái ôm quen thuộc, nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy cơ thể mình cứng lại trong vòng tay anh.
“Sao về sớm vậy anh?” tôi hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.
“Hội nghị kết thúc sớm hơn dự kiến,” anh nói, thả người xuống ghế sofa, thở dài mệt mỏi thật sự, hoặc ít nhất trông có vẻ như vậy. “Anh nhớ em quá, xin nghỉ sớm bay về luôn.”
Tôi quan sát anh pha trà, cởi giày, cởi áo khoác, những cử chỉ quen thuộc đến mức tôi có thể nhận ra nếu có bất kỳ điều gì khác lạ. Nhưng mọi thứ đều giống hệt như Minh Khải tôi đã biết mười hai năm qua.
“Em có vẻ mệt,” anh nói, nhìn tôi chăm chú. “Có chuyện gì ở chỗ làm à?”
“Không có gì,” tôi đáp, rồi quyết định thử một điều. “À, hôm nọ em ghé thăm mẹ.”
Tay anh khựng lại giữa chừng khi đang rót nước. Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, giống hệt cách bà Tạ đã khựng lại khi tôi nhắc đến cái tên Đường Vũ.
“Mẹ khỏe không em?” anh hỏi, giọng vẫn bình thản, nhưng tôi đã học được cách nghe ra sự bình thản giả tạo.
“Mẹ khỏe. Em có hỏi mẹ về một cái tên, Đường Vũ. Anh có biết ai tên đó không?”
Cốc nước trong tay anh run nhẹ, một giọt nước tràn ra ngoài. Anh đặt cốc xuống bàn, quay lại nhìn tôi, và trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một điều tôi chưa từng thấy trong mắt Minh Khải suốt mười hai năm bên nhau: sự sợ hãi thật sự.
“Sao em hỏi cái tên đó?” anh hỏi, giọng đã mất đi vẻ bình thản.
“Nó xuất hiện trong một vụ án em đang điều tra,” tôi nói, quan sát từng biến chuyển trên gương mặt anh như thể anh là một nạn nhân trên bàn giải phẫu của mình. “Anh biết người đó không?”
Anh im lặng rất lâu, đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng đồng hồ tường tích tắc, giống hệt buổi chiều ở nhà mẹ anh. Cuối cùng anh nói, giọng khàn đi: “Vụ án gì em đang điều tra?”
“Một cái x/á/c dưới chân cầu Bắc Hà,” tôi nói. “Mang khuôn mặt của anh, và dấu vân tay của em.”
Cốc nước trong tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan.
Anh không cúi xuống nhặt mảnh vỡ. Anh đứng chết lặng, nhìn tôi, và trong đôi mắt đó tôi thấy một điều gì đó sụp đổ, như thể một bức tường anh đã dựng lên suốt sáu năm vừa nứt toác ra chỉ trong một câu nói.
“Tư Ninh,” anh nói, giọng run rẩy, “em nghe anh giải thích.”
“Giải thích gì, Minh Khải?” tôi hỏi, dùng đúng cái tên đó, cái tên tôi bắt đầu không chắc có phải là tên thật của anh hay không. “Hay tôi nên gọi anh là gì khác?”
Anh không trả lời ngay. Anh nhìn xuống mảnh cốc vỡ dưới chân, rồi nhìn lên tôi, đôi mắt đỏ hoe. “Anh sẽ nói hết cho em nghe,” anh thì thầm. “Nhưng không phải bây giờ. Không phải ở đây. Có người đang theo dõi cả anh và em, Tư Ninh.”
“Ai theo dõi chúng ta?”
Anh bước đến gần, nắm lấy vai tôi, ánh mắt vừa van xin vừa sợ hãi. “Cho anh thời gian. Chỉ vài ngày thôi. Anh hứa sẽ nói hết sự thật, nhưng phải đúng lúc, đúng cách, nếu không cả hai chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm.”
Tôi nhìn anh, người đàn ông tôi đã cưới, đã yêu, đã tin tưởng suốt mười hai năm, và lần đầu tiên tự hỏi liệu mình có thực sự biết anh là ai hay không.
Minh Khải rời nhà sáng hôm sau trước khi tôi thức dậy, để lại một mảnh giấy: “Anh cần giải quyết vài việc để bảo đảm an toàn cho em. Đừng tìm anh, đừng báo cảnh sát. Anh sẽ về và nói hết sự thật, anh hứa.”
Tôi cầm mảnh giấy, cảm giác vừa giận vừa lo lắng đan xen. Nhưng thay vì ngồi chờ, tôi quyết định tiếp tục con đường mình đã bắt đầu.
Chu Hạo gọi tôi ngay khi tôi đến phòng giám định. “Chị, em tìm ra manh mối về phẫu thuật thẩm mỹ. Có một phòng khám tư nhân tên Thanh Xuân, chuyên phẫu thuật tái tạo khuôn mặt, hoạt động từ năm 2018 đến năm 2020 rồi đóng cửa đột ngột, không rõ lý do.”
“Sao cậu nghi ngờ phòng khám này?”
“Em tra chéo dữ liệu thuế của công ty mẹ đứng sau phòng khám, và phát hiện nó được tài trợ một phần bởi một quỹ đầu tư có cổ đông trùng với công ty của anh Minh Khải, dù ở thời điểm đó công ty của anh còn chưa chính thức thành lập trên giấy tờ.”
Tôi lái xe đến địa chỉ cũ của phòng khám Thanh Xuân, một tòa nhà ba tầng nay đã đổi thành cửa hàng nội thất. Người chủ cửa hàng mới không biết gì về chủ cũ, chỉ nói rằng khi thuê lại mặt bằng, họ phải dọn dẹp rất nhiều thiết bị y tế bỏ lại, “như thể chủ cũ rời đi rất vội.”
Tôi tìm đến sở y tế địa phương, dùng tư cách bác sĩ pháp y để xin xem hồ sơ cấp phép của phòng khám. Người quản lý hồ sơ, sau một hồi do dự, đồng ý cho tôi xem bản sao giấy phép, với điều kiện tôi không được sao chụp.
Giấy phép ghi tên bác sĩ phụ trách chính: bác sĩ Vương Chí Thành, chuyên khoa phẫu thuật tạo hình.
Cái tên đó không có gì đặc biệt với tôi lúc ấy, nhưng tôi vẫn ghi lại, theo thói quen nghề nghiệp không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Trên đường về, tôi ghé qua thư viện bệnh viện tỉnh, tìm trong danh bạ y khoa cũ. Bác sĩ Vương Chí Thành, sinh năm 1970, từng công tác tại một bệnh viện lớn ở thành phố trước khi chuyển sang mở phòng khám tư năm 2018, đúng thời điểm cha Đường Vũ qua đời.
Tôi lật thêm vài trang, tìm thấy một bài phỏng vấn cũ trên tạp chí y khoa, trong đó bác sĩ Vương nói về “cơ duyên” gắn bó với gia tộc Đường trong vai trò bác sĩ riêng của gia đình suốt hai mươi năm.
Bác sĩ riêng của gia tộc Đường. Người mở phòng khám thẩm mỹ ngay sau khi cha Đường Vũ qua đời. Người đóng cửa phòng khám đột ngột năm 2020, chỉ một năm sau khi Đường Vũ “mất tích.”
Tôi nhớ lại giọng nói qua điện thoại hai lần trước đó, giọng một người đàn ông trung niên, cách nói chuyện thận trọng, đầy mặc cảm tội lỗi. “Ký giấy khai tử cho một người còn sống.” Một bác sĩ hoàn toàn có khả năng làm việc đó.
Tôi ngồi trong xe, tay run run bấm số điện thoại đã gọi tới tôi hai lần, dù biết rằng số đó có lẽ đã ngừng hoạt động. Đúng như dự đoán, không có tín hiệu.
Nhưng tôi đã có một cái tên. Và trong nghề của tôi, một cái tên đúng luôn là điểm khởi đầu để lần ra toàn bộ sự thật.
