Chương 4
Tối hôm đó, khi tôi lái xe rời bệnh viện tỉnh về nhà, một chiếc xe đen không biển số bám theo tôi từ ngã tư đầu tiên. Ban đầu tôi nghĩ mình đa nghi, nhưng khi tôi rẽ ba lần liên tiếp không theo lộ trình quen thuộc, chiếc xe vẫn kiên trì bám theo.
Tim tôi đập nhanh, nhưng tay tôi vẫn giữ vô lăng vững vàng, một phần kỹ năng có được từ nghề nghiệp đòi hỏi sự bình tĩnh tuyệt đối trước áp lực. Tôi tăng tốc, chiếc xe đen cũng tăng tốc theo.
Đến một đoạn đường vắng gần khu công nghiệp, chiếc xe đen bất ngờ vượt lên, ép sát vào làn đường của tôi. Tôi đánh lái gấp, xe tôi trượt bánh, suýt đâm vào dải phân cách, chỉ dừng lại cách đó vài gang tay.
Chiếc xe đen không dừng lại kiểm tra tình hình như một vụ va chạm giao thông thông thường. Nó phóng đi mất, để lại tôi ngồi trong xe, tay run rẩy, tim đập dồn dập, cố hít thở đều để trấn tĩnh lại.
Tôi không báo cảnh sát. Sau tất cả những gì đã biết, tôi không còn chắc chắn ai trong hệ thống có thể tin tưởng được.
Về đến nhà, tôi kiểm tra toàn bộ camera an ninh trong khu chung cư, nhưng người quản lý nói hệ thống camera đoạn đường đó “đang bảo trì” suốt cả tuần nay, một sự trùng hợp khiến tôi càng thêm nghi ngờ.
Điện thoại tôi rung. Tin nhắn từ số lạ, không phải cuộc gọi lần này: “Đây là lời cảnh báo cuối cùng. Lần sau sẽ không còn là tai nạn suýt xảy ra nữa.”
Tôi ngồi trong bóng tối phòng khách, tay siết chặt điện thoại, cảm giác sợ hãi lần đầu tiên thật sự chiếm lấy tôi kể từ khi mọi chuyện bắt đầu. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác trỗi dậy mạnh hơn cả sợ hãi: sự phẫn nộ.
Ai đó đã dùng chính cuộc đời tôi, chính hôn nhân của tôi, chính nghề nghiệp tôi đã xây dựng suốt mười năm, như một quân cờ trong một âm mưu tôi còn chưa hiểu hết. Và giờ họ muốn tôi sợ hãi đến mức bỏ cuộc.
Tôi gọi cho Chu Hạo, kể lại mọi chuyện, giọng cố giữ bình tĩnh nhất có thể.
“Chị phải báo cảnh sát,” cậu nói, giọng lo lắng rõ rệt. “Đây là đe dọa tính mạng rồi.”
“Báo cho ai, Chu Hạo? Viện trưởng của chúng ta có liên hệ email với công ty vỏ bọc liên kết đến chồng tôi. Tôi không biết còn ai trong hệ thống có thể tin được nữa.”
Chu Hạo im lặng một lúc. “Vậy mình tự làm,” cậu nói cuối cùng, giọng cương quyết. “Em sẽ giúp chị đến cùng, bác sĩ Lâm.”
Tôi cảm động trước lòng trung thành của cậu, nhưng cũng lo sợ cho sự an toàn của cậu không kém gì lo cho bản thân mình. “Cậu có gia đình, Chu Hạo. Cậu nên cân nhắc kỹ.”
“Chị cũng có gia đình,” cậu đáp. “Nhưng chị vẫn đang làm điều đúng đắn. Em không thể đứng nhìn chị đơn độc trong chuyện này.”
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống bãi đỗ xe tối om, tự hỏi liệu Minh Khải, dù bây giờ tôi không còn chắc đó có phải tên thật của anh hay không, có đang ở một nơi nào đó cũng sợ hãi như tôi, hay anh chính là một phần của mối đe dọa đang bủa vây quanh tôi.
Sáng hôm sau, Chu Hạo không đến làm. Điều này chưa từng xảy ra trong bốn năm cậu làm việc với tôi, kể cả những ngày cậu ốm nặng, cậu vẫn luôn nhắn tin báo trước.
Tôi gọi điện, không ai bắt máy. Tôi nhắn tin, không có phản hồi. Đến trưa, sự lo lắng trong tôi đã chuyển thành hoảng loạn thật sự.
Tôi lái xe đến căn hộ trọ của Chu Hạo, nơi tôi từng ghé qua vài lần trong những dịp lễ tết cơ quan tổ chức liên hoan. Cửa phòng khóa, không có dấu hiệu xáo trộn, nhưng người hàng xóm nói đã không thấy cậu về từ tối hôm qua.
Tôi ngồi trong xe, tay siết chặt vô lăng, cố kiềm chế cơn hoảng loạn đang dâng lên. Đây không còn là lời đe dọa mơ hồ nữa. Đây là một người tôi quý trọng, một người đã liều mạng giúp tôi, có thể đang gặp nguy hiểm thật sự vì tôi.
Điện thoại tôi rung. Số lạ. Tôi bắt máy ngay lập tức, tay run rẩy.
“Trợ lý của chị đang an toàn,” giọng người đàn ông quen thuộc vang lên, người đã gọi tôi hai lần trước. “Đây không phải chúng tôi làm.”
“Vậy là ai?” tôi hỏi, giọng gần như hét lên.
“Người của Đường Bách Xuyên,” ông nói. “Họ đã phát hiện cậu trợ lý của chị đang giúp chị điều tra dòng tiền. Họ giữ cậu ấy lại để cảnh cáo, không phải để làm hại. Ít nhất là chưa.”
“Ông nói cho tôi biết cậu ấy đang ở đâu, ngay bây giờ.”
“Tôi không biết chính xác, nhưng tôi có thể nói cho chị biết ai đứng sau chuyện này, nếu chị đồng ý gặp tôi trực tiếp.”
Tôi im lặng vài giây, cân nhắc giữa nguy hiểm và nhu cầu cấp bách phải biết sự thật. “Được. Ở đâu?”
Ông cho tôi một địa chỉ, một quán trà nhỏ ở khu phố cổ, hẹn tôi hai giờ chiều, dặn tôi đi một mình, không mang theo điện thoại có định vị.
Tôi để điện thoại ở nhà, chỉ mang theo một chiếc điện thoại phụ cũ không có SIM, và lái xe đến địa điểm hẹn, tim đập thình thịch suốt quãng đường.
Quán trà vắng khách, ánh sáng vàng nhạt, mùi trà sen thoang thoảng. Một người đàn ông lớn tuổi ngồi ở góc trong cùng, dáng người gầy gò, mái tóc bạc trắng, đôi mắt sâu và mệt mỏi như người mang một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều năm.
Ông đứng dậy khi thấy tôi, cúi đầu chào theo kiểu cũ. “Tôi là Vương Chí Thành,” ông nói. “Bác sĩ phẫu thuật tạo hình. Người đã cứu sống Đường Vũ sáu năm trước, và cũng là người đã giúp cậu ấy biến thành một người khác.”
Tôi ngồi xuống đối diện ông, cảm giác như cả thế giới vừa chậm lại một nhịp. “Người khác đó,” tôi nói, giọng run run, “có phải là Tạ Minh Khải không?”
Bác sĩ Vương nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đầy vẻ áy náy, rồi gật đầu chậm rãi. “Đúng vậy, bác sĩ Lâm. Chồng chị chính là Đường Vũ. Và tôi là người đã tạo ra khuôn mặt Tạ Minh Khải cho cậu ấy, sáu năm trước, để cứu mạng cậu ấy khỏi chính người chú ruột của mình.”
Bác sĩ Vương Chí Thành kể lại câu chuyện bằng giọng chậm rãi, như thể ông đã chờ đợi cơ hội được trút bỏ gánh nặng này suốt sáu năm.
“Đường Bách Xuyên là em trai của cha Đường Vũ, nhưng luôn sống trong bóng của anh trai mình. Khi anh trai qua đời vì bệnh vào cuối năm 2018, ông ta trở thành người điều hành tạm thời của tập đoàn, chờ Đường Vũ đủ tuổi và đủ kinh nghiệm để chính thức tiếp quản. Nhưng Bách Xuyên không muốn giao lại quyền lực.”
“Ông ta đã làm gì?” tôi hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào câu trả lời.
“Tháng chín năm 2019, ông ta thuê người dàn dựng một vụ tai nạn cho Đường Vũ, ngay tại một cây cầu ở ngoại ô, không phải để giết cậu ấy ngay lập tức, mà để cậu ấy biến mất trong danh nghĩa một nạn nhân vô danh, còn thi thể thật sự được đưa vào để làm bằng chứng giả cho một cái c/h/ế/t không tồn tại.”
Tôi nhớ lại cái x/á/c tôi giải phẫu sáu năm trước, cái x/á/c tôi đã ký kết luận, không tên, không người nhận dạng. “Vậy thi thể tôi giám định năm đó là ai?”
“Một người vô gia cư, không thân nhân, được chọn vì có vóc dáng gần giống Đường Vũ,” bác sĩ Vương nói, giọng nặng nề vì tội lỗi. “Tôi không tham gia vào việc đó. Tôi chỉ được gọi đến sau, để cứu Đường Vũ, người khi đó bị thương thật sự, nhưng còn sống, được đưa đến một nơi bí mật ngay trong đêm.”
“Tại sao ông giúp anh ta?”
“Vì tôi là bác sĩ riêng của gia tộc suốt hai mươi năm. Tôi đã chứng kiến Đường Vũ lớn lên. Cậu ấy là một đứa trẻ tốt, không đáng phải chết vì lòng tham của người chú ruột. Tôi không thể cứu cậu ấy khỏi vụ tai nạn dàn dựng đó về mặt pháp lý, nhưng tôi có thể cứu mạng sống của cậu ấy, và giúp cậu ấy biến mất hoàn toàn.”
“Bằng cách tạo cho anh ta một khuôn mặt mới.”
Bác sĩ Vương gật đầu. “Phẫu thuật tái tạo mất gần một năm, thực hiện âm thầm tại phòng khám Thanh Xuân. Sau đó tôi giúp cậu ấy có được giấy tờ tùy thân mới, dưới tên Tạ Minh Khải, một cái tên tôi mượn từ một bệnh nhân cũ đã qua đời không thân nhân nhiều năm trước, hồ sơ khai tử chưa từng được cập nhật đầy đủ trong hệ thống.”
Tôi ngồi lặng, cố sắp xếp lại toàn bộ mười hai năm cuộc hôn nhân của mình dưới ánh sáng mới này. “Vậy con số 09.14, hình xăm trên cổ tay cái x/á/c tôi giải phẫu tuần trước, có nghĩa là gì?”
“Đó là ngày Đường Vũ bị nạn, ngày mười bốn tháng chín,” bác sĩ Vương nói. “Cậu ấy tự xăm nó lên tay mình sau khi hồi phục, như một lời nhắc nhở không bao giờ quên mình thực sự là ai, dù đang sống dưới một danh tính khác.”
“Vậy cái x/á/c tuần trước, mang khuôn mặt Minh Khải và vân tay của tôi, là ai?”
Bác sĩ Vương im lặng một lúc lâu, ánh mắt tránh né lần đầu tiên kể từ khi câu chuyện bắt đầu. “Đó là điều tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn,” ông nói. “Nhưng tôi tin đó là lời cảnh cáo của Bách Xuyên, rằng ông ta đã phát hiện ra Đường Vũ còn sống, và ông ta có khả năng tạo ra bằng chứng giả tinh vi đến mức nào, kể cả việc chèn dữ liệu vân tay giả vào hệ thống của chính chị.”
“Làm sao ông ta có được vân tay của tôi để làm giả?”
“Vì tôi tin,” bác sĩ Vương nói, giọng trầm xuống, “ông ta có người của mình cài cắm ngay trong phòng giám định pháp y tỉnh, người có quyền truy cập vào cơ sở dữ liệu sinh trắc học của toàn bộ nhân viên, bao gồm cả chị.”
