Chương 2
Cuộc gọi thứ hai đến vào lúc nửa đêm, khi tôi đang một mình trong căn hộ, ngồi trước máy tính xem lại từng khung hình camera hành lang B một lần nữa.
Số lạ, giống hệt lần trước. Tôi bắt máy ngay từ hồi chuông đầu tiên.
“Chị vẫn đang tìm hiểu,” giọng người đàn ông vang lên, không phải câu hỏi, mà là một nhận định. “Tôi khuyên chị dừng lại.”
“Ông là ai?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay tôi đang siết chặt điện thoại.
“Người từng cố cứu một mạng người, và giờ đang cố cứu thêm một mạng nữa,” ông nói. “Chị đang đào vào thứ lớn hơn chị tưởng rất nhiều, bác sĩ Lâm.”
“Cái x/á/c trên bàn tôi là ai?”
Một khoảng lặng dài. “Không phải chồng chị,” ông nói cuối cùng. “Nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ với chị.”
“Vậy là ai?”
“Có những câu hỏi mà nếu tôi trả lời, cả hai chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm ngay trong đêm nay. Chị cứ tiếp tục cẩn thận như chị đang làm. Đừng công khai bất cứ điều gì. Đừng tin bất cứ ai ở phòng giám định, kể cả cấp trên của chị.”
“Sao tôi phải tin ông?”
“Chị không cần tin tôi. Chị chỉ cần nhớ một điều: sáu năm trước, có một tổ chức đã dàn dựng một cái c/h/ế/t để che giấu một cái sống. Tổ chức đó vẫn còn hoạt động. Và tuần này, họ vừa nhận ra người họ tưởng đã c/h/ế/t vẫn còn sống.”
Tim tôi lạnh buốt. “Ông đang nói về Đường Vũ.”
Đầu dây bên kia im bặt trong ba giây, đủ lâu để tôi biết mình vừa chạm đúng vào điều ông không ngờ tôi đã biết.
“Chị tìm hiểu nhanh hơn tôi tưởng,” ông nói, giọng có chút gì đó gần như là lo lắng thay cho tôi. “Vậy tôi càng phải khuyên chị cẩn thận hơn nữa.”
“Ông là ai trong chuyện này? Ông có liên quan gì đến gia đình Đường?”
“Tôi từng là người của họ,” ông nói. “Và tôi từng làm một việc tôi hối hận đến tận bây giờ.”
“Việc gì?”
“Ký giấy khai t/ử cho một người còn sống.”
Cuộc gọi ngắt đột ngột. Tôi ngồi bất động trong bóng tối căn hộ, ánh sáng màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt mình, nghe rõ tiếng tim đập trong lồng ngực.
Ký giấy khai tử cho một người còn sống. Có phải là Đường Vũ? Và người ký giấy đó, có phải chính là điều tra viên đã nghỉ hưu tôi gặp sáng nay, hay là một ai khác, cao hơn, có quyền lực hơn?
Tôi mở lại ảnh chụp hình xăm 09.14 trên điện thoại, phóng to hết cỡ. Ngày mười bốn tháng chín. Có thể là ngày sinh. Có thể là ngày một sự kiện nào đó xảy ra. Tôi tra cứu ngày mười bốn tháng chín các năm gần đây, không tìm được sự kiện công khai nào liên quan đến gia tộc Đường.
Tôi mở tiếp hồ sơ công ty của Minh Khải, thứ tôi chưa bao giờ có lý do để nghi ngờ trong suốt mười hai năm. Công ty tư vấn đầu tư nhỏ, do chính anh sáng lập năm anh hai mươi sáu tuổi, đúng năm anh nói là “bắt đầu làm lại cuộc đời.” Vốn điều lệ ban đầu lớn một cách bất thường so với một người mới khởi nghiệp, không rõ nguồn gốc.
Tôi ghi lại tất cả những điều này vào một cuốn sổ tay tôi mới mua, không lưu trên máy tính công ty, không lưu trên điện thoại cá nhân có đồng bộ đám mây. Bài học đầu tiên của một bác sĩ pháp y đang điều tra chính cuộc đời mình: đừng để lại dấu vết mà người khác có thể xóa.
Sáng hôm sau, Viện trưởng Đặng Quốc Bình gọi tôi lên phòng làm việc. Ông đã năm mươi tám tuổi, mái tóc bạc chải chỉnh tề, phong thái luôn điềm đạm đến mức khó đoán được ông đang nghĩ gì.
“Vụ án dưới chân cầu Bắc Hà,” ông nói, không vòng vo. “Tôi nghe nói kết quả vân tay có vấn đề.”
Tôi giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. “Có sự trùng khớp bất thường trong hệ thống, thưa Viện trưởng. Tôi đang cho kiểm tra lại.”
“Trùng khớp với ai?”
Tôi cân nhắc trong nửa giây trước khi trả lời. “Với chính tôi, thưa ông.”
Ông không tỏ ra ngạc nhiên như tôi mong đợi. Ông chỉ gật đầu chậm rãi, như thể đang xác nhận một điều ông đã biết trước. “Lỗi hệ thống không phải chuyện hiếm,” ông nói. “Tôi đề nghị cô chuyển vụ này cho bác sĩ Trịnh phụ trách. Tránh xung đột lợi ích.”
“Xung đột lợi ích gì, thưa Viện trưởng? Đây chỉ là lỗi dữ liệu.”
“Nếu là lỗi dữ liệu, càng nên để người khác xử lý, để đảm bảo tính khách quan,” ông nói, giọng vẫn đều đều nhưng ánh mắt nhìn tôi có phần sắc hơn thường ngày. “Tôi không muốn cô dính vào rắc rối không đáng có, Tư Ninh.”
Cách ông gọi tên tôi, không kèm chức danh, khiến tôi khựng lại. Trong mười năm làm việc dưới quyền ông, đây là lần đầu tiên ông gọi tôi như vậy, gần gũi hơn hẳn so với mối quan hệ cấp trên cấp dưới thông thường.
“Vụ án mã số 0914 năm 2019,” tôi nói, quan sát phản ứng của ông thật kỹ, “ông có nhớ vụ đó không?”
Có một khoảnh khắc rất ngắn, gần như không thể nhận ra nếu tôi không phải là người được huấn luyện để đọc những biến đổi vi mô trên gương mặt con người, cơ mặt ông Đặng co lại ở khóe miệng.
“Vụ nào cơ?” ông hỏi lại, quá chậm một nhịp so với phản xạ tự nhiên của một người thật sự không nhớ.
“Nạn nhân không xác định danh tính, dưới chân cầu Bắc Hà, năm 2019,” tôi nhắc lại, “hồ sơ đóng theo đề nghị của điều tra viên phụ trách khi đó, và tôi nhớ ông có xuống hiện trường.”
“Tôi xuống nhiều hiện trường lắm, Tư Ninh,” ông nói, giọng đã lấy lại vẻ bình thản. “Không nhớ hết được.”
Tôi gật đầu, không tranh luận thêm, nhưng trong lòng tôi đã ghi nhận thêm một điểm không khớp nữa vào danh sách đang dài dần.
“Tôi sẽ cân nhắc việc chuyển vụ án,” tôi nói, dù trong lòng biết mình sẽ không bao giờ làm vậy.
“Tốt,” ông nói, rồi thêm, như một câu nói nhẹ nhàng cuối buổi trò chuyện, “cô cũng nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Dạo này trông cô mệt mỏi lắm.”
Câu nói đó, dù được nói ra bằng giọng điệu quan tâm, lại khiến tôi rùng mình hơn bất kỳ lời đe dọa trực tiếp nào qua điện thoại. Bởi nó có nghĩa là ai đó, ở vị trí quyền lực nhất trong phòng giám định này, đang theo dõi tôi đủ sát để nhận ra tôi đang mệt mỏi.
Ra khỏi phòng ông, tôi gặp Chu Hạo đang đợi ở hành lang, vẻ mặt lo lắng.
“Chị, em vừa phát hiện một điều,” cậu nói khẽ, kéo tôi vào một góc khuất camera. “Tài khoản email nội bộ của Viện trưởng có gửi một email ra ngoài, tối qua, mười một giờ khuya. Địa chỉ nhận là một tên miền lạ, không thuộc bất kỳ cơ quan nhà nước nào em tra được.”
“Cậu làm sao biết được nội dung email nội bộ của Viện trưởng?”
Chu Hạo nhìn tôi, ánh mắt vừa áy náy vừa cương quyết. “Em không đọc được nội dung. Nhưng em thấy log truy cập máy chủ, vì tối qua em ở lại làm thêm báo cáo. Tên miền đó, em tra ngược lại, thuộc về một công ty vỏ bọc đăng ký ở nước ngoài, và công ty đó,” cậu ngập ngừng, “có liên kết cổ phần với công ty đầu tư của anh Minh Khải.”
Tôi đứng lặng giữa hành lang, cảm giác như nền nhà vừa nghiêng đi một góc rất nhỏ, đủ để mọi thứ tôi từng tin là vững chắc bắt đầu trượt khỏi vị trí của nó.
Chu Hạo và tôi hẹn gặp nhau ngoài giờ làm, tại một quán cà phê nhỏ cách xa phòng giám định, nơi không ai trong cơ quan hay lui tới.
“Em không nên làm việc này,” tôi nói, dù trong lòng biết ơn cậu vì đã liều lĩnh. “Nếu bị phát hiện, cậu sẽ mất việc, có khi còn tệ hơn.”
“Chị cũng đang liều mạng còn gì,” Chu Hạo đáp, đặt một tập tài liệu in lên bàn. “Ít nhất để em giúp chị bằng cách an toàn hơn.”
Tập tài liệu là bản in các giao dịch chuyển khoản từ một tài khoản công ty liên quan đến quỹ đầu tư của Minh Khải, mà Chu Hạo có được thông qua một người bạn học cũ làm trong ngành ngân hàng, người đồng ý giúp âm thầm vì tin tưởng cậu.
“Nhìn vào đây,” Chu Hạo chỉ vào một dòng được khoanh đỏ. “Mỗi tháng, đúng ngày mười bốn, có một khoản chuyển khoản cố định, số tiền không lớn nhưng đều đặn suốt sáu năm qua, đến một tài khoản cá nhân đứng tên Đường Vũ.”
Tôi cầm tờ giấy, nhìn cái tên đó được in rõ ràng, không còn là một cái tên nghe qua loáng thoáng từ người điều tra viên đã nghỉ hưu, mà là một con người có thật, có tài khoản ngân hàng, có giao dịch tài chính thật sự.
“Nếu Đường Vũ đã chết năm 2019 như hồ sơ ghi nhận,” tôi nói chậm rãi, “thì làm sao anh ta vẫn nhận được tiền suốt sáu năm sau đó?”
“Có hai khả năng,” Chu Hạo nói, giọng nghiêm túc hiếm thấy ở cậu. “Một là tài khoản này chỉ là vỏ bọc để rửa tiền, không có người thật đứng sau. Hai là…”
“Đường Vũ chưa từng chết,” tôi nói nốt câu cậu bỏ dở.
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, để ý nghĩ đó lắng xuống. Nếu Đường Vũ còn sống, vậy cái x/á/c không tên trong vụ án 0914 năm 2019 là ai? Và nếu Đường Vũ còn sống, anh ta đang ở đâu, dưới danh tính nào?
“Chị có nghĩ,” Chu Hạo nói rất khẽ, như thể sợ chính câu hỏi của mình, “rằng Đường Vũ và anh Minh Khải có liên quan gì đó không?”
Tôi không trả lời ngay. Trong đầu tôi, những mảnh ghép bắt đầu tự sắp xếp lại theo một trật tự mới, đáng sợ hơn nhiều so với trật tự cũ. Công ty của Minh Khải thành lập đúng năm anh nói là “bắt đầu làm lại cuộc đời”, vốn điều lệ ban đầu không rõ nguồn gốc, không có bức ảnh nào của anh trước tuổi hai mươi sáu, mẹ anh né tránh khi nghe tên Đường Vũ, và giờ là một khoản tiền đều đặn chuyển cho chính cái tên đó suốt sáu năm.
“Em tra được địa chỉ giao dịch của tài khoản Đường Vũ không?” tôi hỏi.
“Tài khoản chỉ dùng để nhận tiền, không có lịch sử rút tiền tại quầy, không có thẻ liên kết mua sắm. Như thể,” Chu Hạo ngập ngừng, “như thể chủ tài khoản không cần dùng đến số tiền đó cho sinh hoạt hàng ngày, mà chỉ giữ nó như một loại bằng chứng, hoặc một lời nhắc nhở.”
Tôi gấp tờ giấy lại, cất vào cuốn sổ tay riêng của mình. “Cảm ơn cậu, Chu Hạo. Nhưng từ giờ, đừng đào sâu thêm bằng cách này nữa. Anh bạn ngân hàng của cậu có thể gặp nguy hiểm.”
“Còn chị thì sao?”
Tôi nhìn cậu, không có câu trả lời chắc chắn nào để đưa ra. “Tôi là người duy nhất có tư cách hợp pháp để tiếp tục điều tra vụ án này,” tôi nói. “Ít nhất là cho đến khi họ tìm được cách hợp pháp để loại tôi ra.”
Trên đường về nhà tối đó, tôi lái xe chậm hơn thường lệ, mắt liên tục liếc gương chiếu hậu, một thói quen mới hình thành chỉ sau vài ngày mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến.
