Chương 4
Ánh đèn pin dừng lại cách chúng tôi chưa đầy một mét. Tôi nín thở, tim đập mạnh đến mức tưởng như người kia có thể nghe thấy. Trong bóng tối, tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể Tôn Dịch Phàm áp sát bên cạnh, mùi nước hoa nhàn nhạt quen thuộc của anh len lỏi vào từng hơi thở gấp gáp của tôi.
Từng giây trôi qua chậm chạp như cả thế kỷ. Tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, không biết là vì sợ hãi hay vì khoảng cách gần đến nghẹt thở giữa hai người.
Tôn Dịch Phàm bất ngờ kéo tôi sát vào ngực anh, một tay che kín miệng tôi, hơi thở anh phả sát bên tai tôi, ấm nóng và gấp gáp.
Ánh đèn pin lướt qua chúng tôi, rồi dừng lại ở cửa sổ phía sau, như thể người đó đang kiểm tra lối thoát.
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo động an ninh của tòa nhà bất ngờ vang lên chói tai, ánh đèn khẩn cấp bật sáng khắp hành lang.
Cái bóng giật mình, vội vàng tắt đèn pin, lao ra khỏi phòng, tiếng bước chân chạy nhanh dần rồi mất hút.
“Bảo vệ tới rồi.” Tôn Dịch Phàm thở phào, buông tay khỏi miệng tôi, nhưng vẫn chưa buông người tôi ra khỏi vòng tay.
Tôi ngước lên, bất chợt đối diện với ánh mắt anh, gần đến mức tôi có thể đếm được từng hàng lông mi. Trong bóng tối chập chờn ánh đèn khẩn cấp, gương mặt lạnh lùng thường ngày của anh giờ mang một vẻ gì đó thật khác. Có lo lắng. Có cả một tia dịu dàng tôi chưa từng thấy.
“Cô không sao chứ?” Anh khẽ hỏi, giọng trầm thấp khác hẳn.
“Không sao.” Tôi đáp, giọng run run, không biết là vì sợ hãi hay vì khoảng cách quá gần giữa hai người.
Anh nhìn tôi thêm vài giây, rồi như sực tỉnh, buông tôi ra, lùi lại một bước, ho khan một tiếng để che giấu sự lúng túng hiếm thấy.
“Xin lỗi.” Anh nói, giọng có chút vội vã. “Tôi chỉ muốn đảm bảo an toàn cho cô.”
“Tôi hiểu.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường, dù tim vẫn chưa hết loạn nhịp.
“Đi thôi. Bảo vệ sắp lên tới đây.” Anh nói, giọng đã trở lại bình thường, nhưng tai anh, tôi để ý thấy, đỏ ửng lên trong ánh đèn khẩn cấp.
Chúng tôi rời khỏi tòa nhà qua lối thoát hiểm, tránh gặp bảo vệ để không phải giải thích lý do có mặt trong phòng bị niêm phong. Ổ cứng chứa dữ liệu quan trọng đã được anh giấu kỹ trong túi áo khoác.
Trên xe trở về, không khí trở nên khác lạ. Không còn sự xa cách lạnh lùng như những ngày đầu, mà là một sự im lặng ngượng ngùng, thi thoảng ánh mắt hai người chạm nhau rồi vội vàng tránh đi.
“Cảm ơn cô.” Anh bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. “Nếu không có cô nghĩ ra cách đảo ngược mật khẩu, có lẽ chúng ta đã không tìm được dữ liệu kịp lúc.”
“Tôi chỉ tình cờ đoán đúng thôi.” Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường, nhưng tim vẫn còn đập nhanh vì khoảnh khắc vừa rồi.
Anh im lặng một lúc, rồi bất ngờ hỏi. “Cô có sợ không? Từ đêm đầu tiên tới giờ, cô đã dính vào một mớ hỗn độn không liên quan gì tới cô.”
Tôi nhìn anh, câu hỏi này khiến tôi bất ngờ. Đây là lần đầu tiên anh hỏi cảm nhận của tôi, không phải ra lệnh, không phải tính toán.
“Sợ chứ.” Tôi thành thật đáp. “Nhưng tôi không hối hận.”
“Vì sao?”
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, rồi mới trả lời, giọng chậm rãi. “Vì tôi ghét bị người khác lợi dụng. Ban đầu tôi đồng ý vào ván cờ này vì bị dồn vào đường cùng. Nhưng giờ, tôi muốn tự mình tìm ra sự thật, không phải vì ai bắt ép.”
Anh nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp khó đoán. “Cô là người đầu tiên dám nói thẳng với tôi như vậy.”
“Vậy chắc xung quanh ông toàn người sợ hãi hoặc nịnh bợ.” Tôi buột miệng, rồi giật mình vì lỡ lời.
Không ngờ anh lại bật cười, tiếng cười trầm khàn nhưng chân thật, khác hẳn nụ cười lạnh nhạt mờ nhạt tôi từng thấy. “Đúng vậy. Cô nói không sai.”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh cười thành tiếng. Tiếng cười ấy khiến gương mặt vốn sắc lạnh của anh bỗng trở nên trẻ trung hẳn, khiến tim tôi khẽ hẫng một nhịp.
“Từ nhỏ tôi đã được dạy phải giữ khoảng cách với mọi người.” Anh bất ngờ nói, giọng trầm xuống, ánh mắt nhìn ra khung cảnh thành phố lướt qua ngoài cửa kính. “Cha tôi từng nói, người càng ở vị trí cao, càng ít người dám nói thật với mình. Ông ấy đúng. Suốt mười năm nay, tôi gần như không còn nhớ lần cuối cùng có ai dám cãi lại tôi ngoài công việc.”
Tôi im lặng lắng nghe, cảm nhận được một phần rất người trong con người vốn luôn khoác lên vẻ lạnh lùng này.
“Vậy nên,” anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy, “cảm ơn cô, vì đã luôn nói thật.”
Xe dừng trước khu chung cư nơi tôi ở trọ. Trước khi tôi kịp mở cửa xe xuống, anh bất ngờ gọi lại.
“Tiểu Nhiên.”
Tôi quay lại, thấy anh nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm, như đang do dự điều gì đó.
“Cẩn thận. Chuyện lần này, không đơn giản như cô nghĩ.” Anh nói, giọng nghiêm túc. “Nếu có bất kỳ điều gì bất thường, gọi cho tôi ngay, bất kể giờ nào.”
Tôi gật đầu, cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa trong lòng. “Được.”
Anh nhìn tôi thêm vài giây, rồi khẽ nghiêng người, môi anh gần như chạm vào trán tôi, nhưng cuối cùng chỉ dừng lại cách một khoảng ngắn, đủ để tôi cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh.
“Về nghỉ đi.” Anh khẽ nói, giọng có chút khàn đục, rồi lùi lại, ra hiệu cho tài xế lái đi.
Tôi đứng đó, tim đập loạn xạ, nhìn theo chiếc xe khuất dần trong đêm tối. Có một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng, ấm áp nhưng cũng đầy bất an, như thể tôi đang đứng trên ranh giới mong manh giữa một vai diễn và một điều gì đó thật sự chân thành.
Tôi bước vào thang máy chung cư, lòng vẫn còn ngẩn ngơ vì khoảnh khắc vừa rồi. Có lẽ nào, ván cờ giả dối ban đầu đang dần biến thành một điều gì đó tôi chưa dám gọi tên?
Vừa bước vào phòng trọ, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn. Tôi tưởng là anh, vội vàng mở ra xem, nhưng nụ cười trên môi tôi lập tức đông cứng lại.
Đó là một tấm ảnh. Chụp rõ khoảnh khắc Tôn Dịch Phàm ôm tôi trong bóng tối, gần như chạm môi vào trán tôi, ngay trước cửa chung cư.
Kèm theo một dòng chữ ngắn gọn, lạnh lẽo.
“Diễn hay lắm. Nhưng diễn giỏi mấy cũng sẽ có ngày lộ tẩy.”
Sáng hôm sau, tôi đến công ty với tâm trạng nặng trĩu, tấm ảnh và tin nhắn đe dọa đêm qua vẫn ám ảnh trong đầu. Tôi chưa kịp báo cho Tôn Dịch Phàm biết, vì anh đã có cuộc họp khẩn từ sớm với luật sư Đường về vụ kế toán trưởng Vương.
Tôi ngồi trong xe taxi trên đường tới công ty, tay siết chặt điện thoại, đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đe dọa cho tới khi thuộc lòng từng chữ. “Diễn hay lắm. Nhưng diễn giỏi mấy cũng sẽ có ngày lộ tẩy.” Ai đó đang theo dõi tôi sát sao đến mức biết cả khoảnh khắc riêng tư trước cửa nhà. Cảm giác bị giám sát khiến tôi rùng mình, dù trời sáng nắng ấm.
Vừa bước vào văn phòng, tôi đã cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ. Vài nhân viên nhìn tôi rồi vội quay đi, thì thầm bàn tán.
“Cô Diệp, bảo vệ trưởng tầng đang tìm cô.” Một đồng nghiệp nói khẽ, ánh mắt tránh né.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, hai bảo vệ đã tiến tới, thái độ nghiêm trọng khác thường.
“Cô Diệp Tiểu Nhiên, xin mời cô theo chúng tôi lên phòng bảo vệ tầng ba mươi lăm. Có vấn đề cần làm rõ.” Người bảo vệ trưởng nói, giọng cứng nhắc.
“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi, tim bắt đầu đập nhanh.
“Xin cô hợp tác.” Anh ta đáp, không giải thích thêm.
Phòng bảo vệ tầng ba mươi lăm là nơi lưu trữ dữ liệu bảo mật cấp cao của công ty, thường ngày chỉ có nhân viên phụ trách IT và an ninh ra vào. Tôi bước vào, thấy Chu Nhược Vy đã ngồi sẵn đó, vẻ mặt đầy vẻ thương hại giả tạo.
“Tiểu Nhiên à, sao cô lại làm chuyện này.” Cô ta lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối giả dối.
“Chuyện gì?” Tôi hỏi, cảnh giác dâng cao.
Người phụ trách IT bước tới, đặt trước mặt tôi một chiếc USB nhỏ. “Chiếc USB này được tìm thấy trong túi xách của cô sáng nay, khi bảo vệ kiểm tra an ninh định kỳ. Trong đó chứa toàn bộ dữ liệu tài chính mật của công ty, bao gồm cả hồ sơ điều tra nội bộ liên quan đến kế toán trưởng Vương.”
Tôi chết sững. “Tôi không hề mang theo cái này. Túi xách của tôi đã kiểm tra ở đâu?”
“Sáng nay, khi cô gửi túi xách ở quầy lễ tân để lấy huy hiệu ra vào tầng cao.” Chu Nhược Vy chen vào, giọng vẫn giả vờ thương hại. “Camera an ninh ghi lại rất rõ.”
Tim tôi lạnh toát. Tôi nhớ ra rồi, sáng nay tôi có gửi túi xách vài phút ở quầy lễ tân trong lúc chờ lấy huy hiệu mới, vì cái cũ bị lỗi. Khoảng thời gian đó, đủ để ai đó lén nhét USB vào.
“Đây là cái bẫy.” Tôi nói, giọng cứng lại. “Tôi không hề đánh cắp dữ liệu gì cả.”
“Bằng chứng rành rành thế này, cô còn chối cãi được sao?” Chu Nhược Vy nhếch môi cười, ánh mắt đầy đắc ý. “Tôi đã báo cho ban an ninh, và cũng đã gọi điện thông báo cho cảnh sát khu vực. Đánh cắp bí mật kinh doanh là tội hình sự đấy, cô Diệp.”
Tôi nhìn cô ta, đột nhiên hiểu ra toàn bộ sự việc. Tin nhắn đe dọa đêm qua, tấm ảnh chụp lén, và giờ là màn cài bẫy tinh vi này, tất cả đều nằm trong một kế hoạch được sắp đặt kỹ lưỡng.
Người phụ trách IT vẫn đứng đó, tay cầm chiếc USB, ánh mắt tránh né không dám nhìn thẳng vào tôi. Tôi để ý thấy anh ta liên tục liếc nhìn Chu Nhược Vy như đang chờ tín hiệu, càng củng cố thêm nghi ngờ trong lòng tôi rằng cả màn kịch này đã được dàn dựng từ trước, có sự tiếp tay của người trong nội bộ.
“Cô làm chuyện này để làm gì?” Tôi hỏi thẳng, không còn giữ vẻ nhẫn nhịn như trước.
Chu Nhược Vy sững lại một giây trước thái độ bất ngờ của tôi, rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười. “Tôi chỉ đang bảo vệ lợi ích của công ty thôi. Cô nghĩ mình là ai mà dám lục lọi hồ sơ mật của tổng giám đốc?”
Câu nói đó khiến tôi chợt nhận ra, cô ta biết chuyện tôi và Tôn Dịch Phàm đã xem hồ sơ điều tra đêm qua. Vậy người theo dõi trong phòng kế toán trưởng Vương tối qua, rất có thể liên quan trực tiếp đến Chu Nhược Vy hoặc cha cô ta.
Cửa phòng bật mở, hai cảnh sát bước vào, theo sau là trưởng phòng nhân sự với vẻ mặt căng thẳng.
“Cô Diệp Tiểu Nhiên, chúng tôi cần cô về đồn để làm rõ một số vấn đề liên quan đến cáo buộc đánh cắp bí mật kinh doanh.” Viên cảnh sát nói, giọng nghiêm nghị.
Tim tôi đập loạn, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh. “Tôi có quyền gọi điện cho luật sư của mình trước khi đi, đúng không?”
“Đương nhiên.” Viên cảnh sát gật đầu.
Tôi rút điện thoại ra, tay run run bấm số Tôn Dịch Phàm. Chuông đổ ba tiếng, anh mới bắt máy, giọng có vẻ đang trong cuộc họp.
“Có chuyện gì?”
“Tôi bị vu cho tội đánh cắp dữ liệu công ty. Cảnh sát đang ở đây, chuẩn bị đưa tôi về đồn.” Tôi nói nhanh, cố giữ giọng không run.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi giọng anh lập tức đổi khác, lạnh lùng và sắc bén như dao. “Đưa điện thoại cho cảnh sát trưởng.”
Tôi làm theo, đưa điện thoại cho viên cảnh sát. Ông ta nghe một lúc, sắc mặt dần thay đổi, liên tục gật đầu “vâng, vâng, tôi hiểu” rồi cúp máy, trả lại điện thoại cho tôi.
“Tổng giám đốc Tôn nói sẽ có mặt trong năm phút nữa.” Viên cảnh sát nói, giọng đã bớt căng thẳng hơn. “Chúng tôi sẽ chờ.”
Chu Nhược Vy đứng đó, sắc mặt bắt đầu thay đổi, không còn vẻ đắc ý như lúc đầu.
Đúng năm phút sau, cửa phòng bật mở mạnh, Tôn Dịch Phàm bước vào, theo sau là luật sư Đường, khí thế áp đảo cả căn phòng.
“Ai cho phép các người thẩm vấn nhân viên của tôi mà không có sự đồng ý của tôi?” Anh nói, giọng lạnh như băng, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng lại ở Chu Nhược Vy. “Đặc biệt là khi bằng chứng buộc tội lại xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ một cách quá hoàn hảo.”
Chu Nhược Vy mặt tái đi, lắp bắp. “Anh Phàm, đây là bảo vệ công ty phát hiện, không liên quan gì đến em cả.”
“Vậy sao?” Tôn Dịch Phàm nhếch môi cười lạnh, rút điện thoại ra, bật một đoạn video. “Camera an ninh hành lang tầng ba mươi lăm, sáu giờ ba mươi sáng nay. Cô nghĩ tôi sẽ không kiểm tra trước khi tới đây sao?”
Trên màn hình, hình ảnh mờ nhưng vẫn nhận ra rõ dáng người của Chu Nhược Vy, đứng cạnh quầy lễ tân đúng lúc túi xách của tôi được gửi lại.
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
